Minimalism : Nhiều hơn là tốt hơn ư ?

Tôi không nghĩ thế !

Bao nhiêu ngày rồi, hôm nay mới có một ngày nắng. Tranh thủ dọn dẹp nhà cửa, có ánh nắng mặt trời rọi vào căn phòng, tôi mới cảm thấy không gian thoáng đãng đi bao nhiêu.

Như vậy là cũng phải một tuần trở lại đây, hôm nay tôi mới nhìn thấy cái gì đó gọi là ánh nắng mặt trời. Mưa liên tục, gần như suốt một tuần liền, thi thoảng ngắt cơn, rồi lại rào rào. Tôi rất ghét mưa, đặc biệt là trong khoảng thời gian này, vì cả gia đình tôi đang phải đi thuê nhà. Không biết đối với nhà các bạn thì sao, nhưng nhà tôi chưa tìm được một căn nhà tốt hơn, vì vậy vẫn phải duy trì nơi này đã ba năm nay. Mỗi khi trời mưa to, bạn sẽ không biết chỗ nào sẽ dột, vì trần nhà ở đây có vẻ như đã rất ọp ẹp. Ba mẹ con tôi phải dùng xốp, và chèn khăn khô vào để thấm nước mưa. Khi đó, nhìn nhà cửa rất bề bộn, lỉnh kỉnh xốp và khăn, sáng ngày hôm sau ngủ dậy lại tiếp tục công việc lau chùi, phơi phóng. Nghĩ đến bạn đã thấy bất tiện rồi đúng không ?

Mà đặc biệt là quan điểm và tính cách của những thành viên trong gia đình tôi không giống nhau. Một ông anh trai thì thích sưu tầm đồ công nghê, có xu hướng tích lũy đồ đạc, mua sắm tùy hứng. Anh ta còn có kiểu sở thích lưu trữ những thứ như điện thoại hỏng, những món đồ đã không còn có thể sử dụng làm đồ cổ, tích ở một nơi nào đó trong phòng và chờ đến một ngày nào đó chúng sẽ có thể được sử dụng ? Mẹ tôi thì cũng gần giống như anh tôi, nhưng bà là thế hệ phụ nữ từ ngày xưa, nên tuy không mua sắm nhiều, nhưng lại rất hay mua những món đồ linh tinh. Chẳng hạn như bà bảo rằng dạo này rau cỏ, thực phẩm ngoài chợ nó không an toàn và vệ sinh, nên bà mua một cái máy để làm rau mầm (mấy kiểu rau như mầm lạc, giá đỗ…), và làm được vài bữa, bà cũng lại vất nó ở một xó dưới bếp. Mỗi lần như vậy, thì bao nhiêu đồ đạc lại sinh ra, và sự bề bộn thì chả mấy chốc nó sẽ mon men.

Tôi đã từng và có lẽ sẽ không bao giờ góp ý cho họ về những vấn đề đó, bởi nó dường như là những thói quen, sở thích của mỗi một người vậy, và đơn giản nhất chính là : Quan điểm của họ và tôi không giống nhau. Với tôi, triết lý sống luôn luôn là : Càng ít đồ đạc = càng nhiều tự do.

Điều tôi ghét nhất chính là mỗi khi họ mua một món đồ, hay vì một lý do nào đó, cách nào đó – chúng có mặt ở trong nhà, nó làm tôi cảm thấy ngột ngạt. Bởi họ không bao giờ chịu hiểu cái nguyên tắc tránh cho sự bề bộn “một thứ đi vào, thì một thứ đi ra”. Họ chỉ ngày một nhét cho cái nhà này càng nhiều đồ đạc càng tốt. Thật sự là tôi không hiểu lý do gì mẹ tôi thích tàng trữ những cái chai nước khoáng Sansa khi đã dùng xong, để tồn đọng trong nhà, và bảo chờ để sử dụng. Khoảng 1 tuần, tôi không thấy bà dùng gì đến chúng, tôi cũng lập tức vứt đi luôn, để lấy lại một chút không gian ngoài phòng khách. Cũng không thấy bà nói gì, hay có thể bà có quá nhiều thứ phải quan tâm, không có thời gian để ý những việc lặt vặt đó thì đúng hơn.

Còn ông anh tôi, như tôi đã nói là anh ta có thú vui mua đồ tùy hứng, đôi khi ai gợi ý cái gì thấy hay hay, chưa xem xét kỹ cũng mua ! Phòng khách nhà tôi thật sự không được rộng rãi cho lắm, nhà thì chỉ có hai phòng riêng, mẹ và ông anh trai tôi mỗi người một phòng, còn tôi ngủ ngoài phòng khách. Thế mà chỉ vì ông anh cả tôi (đã có gia đình và ở riêng) nói là có người thanh lý cái ghế hơi, rẻ thôi – 500k, nếu thích mua thì ông ấy dẫn đi. Vậy đó, lại thêm một cái ghế bành chướng giữa phòng khách, cảm giác rất chật chội, vì nó chiếm khá nhiều khoảng không gian với một căn phòng nhỏ. Hàng ngày, thì buổi sáng thi thoảng tôi hay quét nhà

Vì sao không phải là giảm bớt số lượng đồ đạc chúng ta đang sở hữu, thay vì mỗi ngày lại tích lũy nó thêm ? Hai người họ chưa bao giờ nhận ra rằng gần như họ dành số lượng thời gian để lau chùi, dọn dẹp những đám bừa bộn sản sinh từ chính những đồ vật của mình còn nhiều hơn là thời gian để tâm trí được thảnh thơi ?

wrenallenlessismore

Ba năm trước, cái ngày gia đình tôi vỡ nợ, ba mẹ con lúc đó rất ít đồ đạc, căn nhà dường như chả có gì. So với bây giờ thì nó ngập lụt vì đồ đạc ! Phòng khách thì ngoài bộ bàn ghế chính ra, cũng chỉ thêm một cái tủ chủ nhà nó để lại sẵn. Một cái bàn mẹ tôi thi thoảng ngồi đọc văn bản, tài liệu. Nhưng sự bề bộn đến theo từng ngày, mẹ tôi thì thích làm vườn, cái đất quanh quanh đằng trước nhà, bà cũng trồng trọt đủ thứ rau màu, nhưng tôi nghĩ cái đó cũng thiết thực, vì cũng là thực phẩm cả nhà đều ăn được, và nó tách biệt với không gian trong nhà. Tôi thì làm được tiền, là tôi cũng rất ít khi mua sắm quần áo, chỉ trong số lượng nhất định đủ dùng. Ngoài điện thoại, một cái laptop ra thì bao năm nay tôi vẫn thế, không thêm bớt gì nhiều. Cái tôi nghĩ thực tế nhất ấy là tiền để hàng ngày sinh hoạt ở nhà, những thứ như cơm, mắm muối, dầu gội đầu, xà phòng, tiền điện, tiền nước. Những cái đó đáng để chi tiêu hơn là mua sắm, ngoài ra thì tôi chỉ chi tiêu cho những hoạt động vui chơi bên ngoài, các mối quan hệ. Thế là hết, tôi không thích mua gì về nhà. Hoàn toàn là không.

Thiết nghĩ thôi thì khi nào mình có điều kiện, mình ra ở riêng là thoải mái nhất. Mình thích sống như thế nào mình sống, ít stress thì mới có thể toàn tâm toàn ý làm việc được chứ ? Cuộc đời ngắn ngủi, vì sao cứ phải sống với những điều không vui ?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s