Điện Ảnh · Điện Ảnh - Sách, Truyện

Bình luận phim : A Quiet Place (2018)

Nội dung :

Nếu chúng không nghe thấy ta, chúng không thể săn tìm ta. Một thế lực siêu nhiên đang đe dọa mạng sống của gia đình 4 người, nếu họ phát ra tiếng động.

Thời lượng : 1h30m
Thể loại : Chính kịch, kinh dị, viễn tưởng
Đạo diễn : John Krasinski
Diễn viên : Emily Blunt (Evelyn Abbott), John Krasinski (Lee Abbott)

Cảm nhận : 

Tôi cực kỳ thích concept của bộ phim này. Đeo tai nghe, tắt hết điện tập trung vào màn ảnh bộ phim đưa tôi đến một vùng đất câm lặng như chính nội dung của nó. Như vậy là nhà sản xuất đã thành công rồi. Phim rất ít lời thoại, vì nếu bất kỳ thành viên nào trong gia đình tạo ra một tiếng ồn đủ để nghe thấy là bọn quái vật sẽ săn họ. Bấy nhiêu đó, đủ để cho tôi thấy cuộc sống của các thành viên trong gia đình Evelyn ngột ngạt, và khổ sở ra sao. Cảnh Evelyn dẫm chân vào chiếc đinh trên hành lang, máu ứa ra mà không dám kêu lên một tiếng nào, vì định luật bất di bất dịch “giữ im lặng”, khiến tôi lặng cả người. Đoạn ông bố Lee Abbott thể hiện tình cảm với cô con gái lúc biết mình sắp chết, rồi hét lên như để thỏa nỗi lòng thật quá cảm động. Đôi khi, con người ta chỉ có nhu cầu muốn được hét lên như vậy thôi ạ !

Từ nội dung, ý tưởng, cách xây dựng nhân vật, và diễn xuất mình dành 8 điểm cho phim!

Điện Ảnh · Điện Ảnh - Sách, Truyện

Bình luận phim : Matrix (trọn bộ 1999, 2003)

Nội dung : 

The Matrix (MaTrận) là bộ phim khoa học giả tưởng về tương lai. Trong tương lai đó, Thomas, biệt danh Neo, là một hacker luôn có cảm giác khác thường về thế giới thực. Cho tới khi người đàn ông tự xưng là Morpheus tìm đến anh. Người đàn ông này nói cho anh biết, thế giới mà mọi người coi là thực chỉ là một chương trình giả lập để máy móc cai trị con người. Chỉ có một người có thể phá được Ma trận. Những người thật sống sót còn lại cuối cùng và những nhân viên Ma trận đều cùng đi tìm người đó. Và người đó chính là anh – Neo

Thời lượng : 2h16m
Thể loại : Viễn tưởng, hành động
Đạo diễn : Lana Wachowski (as The Wachowski Brothers), Lilly Wachowski (as The Wachowski Brothers)
Diễn viên :  Keanu Reeves (Thomas Anderson / Neo), Laurence Fishburne (Morpheus), Carrie-Anne Moss (Trinity)

Cảm nhận : 

Tôi quyết định xem lại toàn bộ cả 3 phần : Matrix (1999) ; The Matrix Reloaded (2003) và The Matrix Revolutions (2003) vì hồi tôi còn nhỏ, cách đây gần 20 năm điều kiện không cho phép. Thời đấy có trào lưu thuê đĩa VCD, nhỉnh hơn là dùng đĩa DVD để xem các phim bom tấn. Bạn đi ra cửa hàng đĩa, họ đưa cho bạn một cái quyển như kiểu album ảnh, và có đầy đủ ảnh bìa phim và đĩa trong đó. Nếu đồng ý thuê thì đặt cọc tiền lại, và cầm đĩa về xem. Bây giờ thì internet bùng nổ, mọi tài liệu, phim ảnh HD đều dễ dàng tìm kiếm hơn, nên tôi quyết định xem lại tuyển tập Matrix, vì điểm số của nó khá cao trên IMDB.

Nhưng hãy thành thật một chút ở điểm này. Ma Trận là một trong những phim đi trước thời đại của công nghệ làm phim và kỹ thuật số. Phim có thể hay so với người này, dở với người kia, tương tự với những thời điểm khác nhau. Có thể 18 năm trước tôi cảm thấy những pha hành động với kiểu quay bullet-time (quay chậm) hấp dẫn tôi, thì tôi cho đó là hay. Hơn nữa là ngày xưa, tôi không được xem cả 3 phần hoàn chỉnh như bây giờ, các phần xem rất chắp vá, và chưa thật sự là ngồi xem hết một phần trên các thiết bị trình chiếu HD chuẩn như bây giờ.

Còn bây giờ để mà nói, tôi thích những phim có chiều sâu về mặt nội dung và đặc sắc hơn là những pha phô diễn kỹ xảo. Việc xem lại Matrix trở thành một cách ôn lại kỷ niệm thời thơ ấu, đánh giá rõ Matrix nó hay ở chỗ nào ?

Phim đề cao tính nhân văn và tình yêu con người, với tôi là như vậy. Thời kỳ đó cách mà Neo truy cập vào thế giới ảo được lập trình sẵn, thật ra chả khác gì so với cách chúng ta truy cập lên Facebook và các trang mạng xã hội bây giờ. Bạn nghĩ xem có đúng không ? Nếu trong Matrix có một thế giới được lập trình như thế, Neo thỏa sức tung hoành, thì trong Facebook cũng tương tự. Đó là cái tôi thích ở Matrix.

Còn về kết thúc của bộ phim, thì có vẻ như từ phần 2 việc đề cập đến hành tinh Zion đã biến tướng Matrix theo một kiểu khác. Nó không còn nét huyền bí về một thế giới ảo như phần 1 của năm 1999 nữa. Cái nhan đề này giống y chang các phim làm ra nhiều phần của Hollywood, chỉ có phần 1 – cái gốc rễ là hay nhất. Các phần tiếp theo thường là biến tấu phim theo một kiểu khác.

Tôi chấm Matrix 6.0/10

Điện Ảnh · Điện Ảnh - Sách, Truyện

Bình luận phim : Nocturnal Animals (2016)

Nội dung :

Susan Morrow – một nữ chủ nhân của phòng triển lãm nghệ thuật, bị ám ảnh bởi cuốn tiểu thuyết của chồng cũ. Một cuốn tiểu thuyết trinh thám, ly kỳ mà cô nghi ngờ là một sự trả thù bằng văn học ẩn giấu bên trong.

Thời lượng : 1h56m
Thể loại : Lãng mạn, chính kịch, tâm lý tội phạm
Đạo diễn : Tom Ford / Austin Wright (tiểu thuyết)
Diễn viên : Amy Adams (Susan Morrow), Jake Gyllenhaal (Tony Hastings / Edward Sheffield), Michael Shannon (Bobby Andes), Armie Hammer (Hutton Morrow)

Cảm nhận :

Nói thật là có rất nhiều phim nếu không đọc kỹ phần nội dung và tìm hiểu kỹ thể loại gì, trước khi xem thì tôi hay bị nhầm lẫn. Đầu tiên, nhìn cái cover và nội dung tôi nghĩ đây là thể loại phim kinh dị, ám ảnh. Nhưng thực tế lại không phải vậy !

Xét cho cùng thì Nocturnal Animals là một cách trả thù ngọt ngào và thâm thúy của Edward. Là một nhà văn, anh trả thù theo đúng khả năng mà anh có thể làm được, dành cho cô vợ cũ Susan – người đã bỏ anh từ nhiều năm trước. Nói chính xác hơn là người đã lấy đi của anh nhiều thứ trong cuộc đời. Trong phim, tôi thấy có một vấn đề mà nhiều người trong cuộc sống vẫn thường hay mắc phải, đó chính là cái tật thích phán xét người khác.

Một người làm nghề viết văn học, tiểu thuyết cái chuyện họ nhạy cảm, lãng mạn, có phần hơi yếu đuối thì đó cũng là con người của họ vốn dĩ đã như thế. Chứ họ đâu có muốn ? Nếu như Susan đã cảm thấy không nên chọn một người Edward để đi đến hôn nhân, thì ngay từ đầu nên buông bỏ thì hơn. Trong hôn nhân của xã hội hiện đại cũng vậy, tình yêu cần có sự tha thứ, và rõ ràng. Chọn thì chọn, và phải sống có trách nhiệm với nhau. Còn đâu có ai hoàn hảo? Một là một – hai là hai chứ, một sao có thể là ba ?