Điện Ảnh · Điện Ảnh - Sách, Truyện

Bình luận phim : Brooklyn (2015)

Nội dung :

Eilis – Một người nhập cư Ireland chuyển vào sinh sống ở Brooklyn, American những năm 1950, nơi cô đã nhanh chóng có một cuộc tình lãng mạn với một chàng trai bản địa. Tuy nhiên, khi quá khứ tìm đến bản thân, cô phải chọn lựa cuộc sống cho tương lai của mình giữa hai quốc gia.

Thời lượng : 1h57m
Thể loại : Lãng mạn, chính kịch
Đạo diễn : John Crowley / Colm Tóibín (novel)
Diễn viên : Saoirse Ronan (Eilis), Fiona Glascott (Rose Lacey), Emily Bett Rickards (Patty)

Cảm nhận :

Một bộ phim quá tuyệt vời và hết sức  lãng mạn, như nó vốn sẽ là như thế. Khi chọn xem phim này, tôi nhớ là hình như mình còn chẳng biết rõ nội dung của nó là gì, chỉ biết nó nằm trong top IMDB của 2015. Cá nhân tôi thì thường thích xem phim theo cái kiểu mặc kệ nội dung, cứ xem thôi vì mỗi thể loại đều có điểm nhấn và cái hay riêng.

Biết Eilis từ vai phụ Agatha trong The Grand Budapes Hotel (2014), nhưng tôi lại không thích phim đấy. Còn ở Brooklyn thì mới đúng là đất diễn của Eilis, cô diễn rất đạt và xuất sắc !

Nhiều vấn đề trong thực tế vẫn luôn xảy ra trong cuộc sống của chính chúng ta, được tái hiện toàn bộ trong gần 2 giờ đồng hồ của bộ phim. Nỗi nhớ nhà, cảm giác thiếu vắng người thân, phân vân, tương tư…. Có thể nói rằng bối cảnh những năm 1950 ở Brooklyn chỉ là chất liệu của phim, còn lại cái hay nằm ở kịch bản và diễn xuất. Cảnh Rose biết rằng mong muốn của Eilis là sẽ đi Mỹ tìm việc làm, cô thầm ước giá mà chị biết sớm hơn chị sẽ cho em tất cả tiền bạc mà chị có. Câu nói đó nghe thật chân tình, và chả có gì gọi là giả dối, vì họ là hai chị em. Chỉ có chị gái mới có thể lo được cho em mình vô điều kiện như thế. Xem đoạn này thấy lòng hơi gợn sóng các bạn ạ, vì tôi cũng có một người anh trai như thế.

Những ai mà đã sống quen ở những chốn đô thị, thường sẽ không muốn trở lại miền quê – nơi quá khứ của mình ngày bé nữa. Có thể nhiều người sẽ nghĩ khác, nhưng tôi là người đã từng trải qua những ngày tháng đầu nhớ nhà, nhớ người thân, và rồi nó cũng sẽ lại qua đi nhanh chóng, khi tôi bắt nhịp với cuộc sống ở nơi một thành phố mới. Với cánh chị em thì không biết thế nào, nhưng bản thân tôi cũng ghét khi nói lại cảm giác nhớ nhà, về thăm qua, rồi sao ? Chúng ta lại phải tiếp tục đi, sau những chuyến về thăm nhà. Như những vòng quay của cuộc sống mưu sinh.

Một cái kết rất là ngọt ngào và dứt khoát. Tôi thích sự lựa chọn của Eilis. Có thể nàng rời đi vì Ireland gợi quá nhiều quá khứ buồn mà nàng không muốn mình gắn bó tiếp. Hay đơn giản hơn là nàng sòng phẳng, và trọng danh dự. Có thể chốn thôn dã Ireland có anh chàng Jim Farrell nhà cửa cơ bản, điều kiện cuộc sống chả còn thiếu gì chỉ còn thiếu người yêu, sống với anh chả có gì phải lo nghĩ. Nhưng ở Brooklyn, có Tony – người đã từng thề non hẹn biển và lấy đi cái lần đầu con gái ấy của Eilis. Một người dân bản địa, chứng kiến những ngày tháng trưởng thành của nàng, một người không cần biết đến quá khứ của người mà mình sắp cưới. Đơn giản hơn cả là Eilis hứa với Tony trước, vậy thì đến với Tony. Xin lỗi người đến sau, nghĩ như vậy là nhẹ nhàng vì cuộc sống đôi khi bắt chúng ta phải chọn lựa và dứt khoát.

Điện Ảnh · Điện Ảnh - Sách, Truyện

Bình luận phim : Southpaw (2015)

Nội dung :

Southpaw xoay quanh câu chuyện của Billy “The Great” Hope, đương kim vô địch giải đấm bốc Junior Middleweight Champion.

Thời lượng : 2h4m
Thể loại : Thể thao, chính kịch
Đạo diễn : Antoine Fuqua
Diễn viên : Jake Gyllenhaal (Billy Hope), Rachel McAdams (Maureen Hope), Oona Laurence (Leila Hope)

Cảm nhận :

Nếu như có bộ phim nào mà khiến bạn cảm thấy ghét nhân vật chính kinh khủng, và rồi bạn sẽ cảm thông cho những bi kịch cuộc đời của anh ấy, thì có thể coi là phim đã đạt không nhỉ ?

Trong trường hợp này, tôi thích nghĩ nó như vậy. Quả thật, khi xem đến những đoạn Billy Hope buông thả cuộc sống sau khi vợ mất tôi khá là ghét nhân vật, tự hỏi sao hắn ngu vậy ? Ngu hay là do Jake Gyllenhaal diễn quá đạt ? Bê tha, tự đánh mất mình đến nỗi uống say phi thẳng ô tô vào gốc cây, bước vào nhà trong tình trạng bê bết máu. Có thể thấy rõ một cuộc sống đầy áp lực, vì Billy quá quen với việc được người vợ lên kế hoạch cho cuộc sống, và nay người đó mất đi anh chả khác nào con rắn cụt đuôi.

Vì là phim thể loại thể thao, tái hiện cuộc sống một võ sỹ quyền anh trên bước đường tìm lại vinh quang ngày nào, nên không thiếu những pha đánh đấm. Tôi không phải là fan hâm mộ của bộ môn này, vì thấy nó bạo lực quá. Riêng thể thao mà máu me là đã thấy phản khoa học rồi. Tuy nhiên, đó là concept của phim. Mỗi lần tôi nhìn thấy dòng khẩu hiệu Billy “The Great” Hope được hô to trong một cảnh nào đó, tặc lưỡi thấy dư luận luôn luôn là con dao 2 lưỡi. Không thể phủ nhận điều đó, khi bạn là công cụ kiếm ra tiền cho một ai đó, bạn sẽ luôn luôn “Great”. Khi một thằng khác thay thế vị trí đó của bạn, không mấy ai nhớ đến đang ở cái xó xỉnh nào cả.