Lifestyle · Những khoảnh khắc cuộc sống

Đôi khi, tôi muốn mất tích

Khi tôi đã viết những suy nghĩ của mình trên đây, thì nó hẳn phải mang màu sắc rất riêng tư và không hề có sự giấu diếm. Vì khi bạn muốn viết về một đề tài nào đó, bạn càng cố gắng che giấu bản thân, ỉm đi sự thật, một vài chi tiết nào đó, bạn sẽ càng bế tắc trong việc bày tỏ. Rõ ràng, điều đó chỉ làm mất thời gian, và ùn tắc nguồn cảm hứng của mỗi cá nhân chúng ta. Thỉnh thoảng, tôi vẫn luôn nhìn về quãng thời gian khi còn 5 năm là sinh viên – những ngày thanh xuân vô tư nhất. Thời điểm mà chẳng có gì phải lo nghĩ, dù trong thực tế có muôn vàn lý do mà chúng ta khó có thể “quay trở lại” như thế.

Không có gì lạ với lý do tại sao chúng ta lại thoải mái về tâm lý như vậy, vào thời điểm đó. Hãy lấy ví dụ trong hoàn cảnh của tôi, để nói về điều này cho dễ. Tôi sống một mình ở thời điểm năm đầu tiên, và năm thứ hai, dù sau này tôi đã chuyển địa điểm sống cho phù hợp với nhu cầu của mình thì cũng không có gì thay đổi nhiều. Tôi có rất ít đồ đạc để sinh hoạt, duy trì cuộc sống. Mọi thứ gần như dừng lại ở những con số tối thiểu, phục vụ cho những nhu cầu thiết yếu nhất, và tôi không phải chia sẻ thời gian của mình cho quá nhiều người. Phần lớn thời gian, tôi được dành cho bản thân mình nhiều hơn, so với hiện tại.

Sống với những người thân trong gia đình, có thể sẽ là 1 năm, 2 năm, 3 năm hoặc thậm chí cũng có thể chỉ là vài tháng, khó nói trước. Hiện tại, tôi sống cùng với mẹ và anh trai, và vì mình là bé nhất nhà nên những việc như nấu cơm, rửa bát, giặt quần áo (giặt máy, tôi chỉ việc ấn nút rồi đem phơi thôi) … tôi đảm trách. Có thể không thoải mái được như cuộc sống khi 1 mình tôi 1 nhà, thích làm gì thì làm, ở đâu thì ở nhưng đây là tình thân gia đình. Tôi nghĩ 3 mẹ con sống như này không biết còn được bao lâu nữa, khi anh trai tôi lấy vợ lập gia đình chắc chỉ còn tôi sống với mẹ. Vì thế, tôi đã luôn nghĩ theo chiều hướng dù thế nào cũng cố gắng sống tốt và hết lòng với họ, bởi mình không sống với họ cả đời. Họ, hay là mình cũng sẽ đến một ngày nào đó rời xa nhau, vì những nhu cầu cá nhân.

Những xung đột, bất hòa đôi khi là vẫn có, nhưng không phải quá to tát, đa phần là mọi người cố gắng nhịn nhau thôi. Có một vấn đề mà tôi thấy mẹ tôi hay mắc phải là chỉ nhìn những điều tiêu cực để nói người khác, điều tốt không thấy nói. Lặp đi lặp lại điều đó nhiều lần, người nghe thường cảm thấy căng thẳng, bạn có thể hình dung được cách nói chuyện của bà khiến bạn cảm thấy rất thiếu thỏa mãn, chỉ muốn cãi lại thôi. Đến một lúc, như tôi bây giờ cảm thấy quá quen với kiểu gào thét người khác bằng lời nói, tôi im lặng. Mẹ tôi còn bị một cái tật là sưu tầm những đồ tạp nhạp, không đáng có để chiếm diện tích sinh hoạt. Tôi góp ý nhiều, nhưng đều bị phản bác. Bạn biết đó, khó có thể thuyết phục được một người lớn theo chiều hướng tư duy mới, vì họ nghĩ “vịt không thể khôn hơn trứng”.

***

Phần lớn, ô nhiễm tiếng ồn là điều dễ gặp phải khi bạn chia sẻ không gian sống với 2 hay 3 người. Từ đây, sự yên tĩnh chính là vàng, nếu bạn muốn học tập hay đọc, xem tài liệu gì đó. Chuông điện thoại, tiếng nói chuyện, âm báo tin nhắn,… Tâm lý chúng ta thường cảm thấy khó chịu với những tiếng ồn rải rác kiểu như thế này.

May mắn thay, tôi có một cơ hội để được giải tỏa những áp lực tâm lý trong điều kiện sống kiểu như này, nói dễ hiểu tôi được quay trở lại sống một mình trong một khoảng thời gian ngắn. Một chị bạn của tôi sống một mình, đi công tác xa trong khoảng 8 ngày, nhờ tôi trông nhà trong thời gian đó. Cũng là những ngày mưa mùa hè triền miên như khi tôi đang viết bài này. Chẳng cần suy nghĩ gì nhiều, tôi chuẩn bị một ít quần áo, cafe, vài đồ ăn nhanh khi cần thiết, một chai dầu gội đầu và kem đánh răng, bàn chải. Hai quyển sách tôi dự định sẽ hoàn thành sớm nhất. Một cái iPhone để liên lạc, một cái điện thoại luôn bật ở chế độ máy bay – và nó chỉ có tác dụng copy film vào để xem. Cuối cùng là một cái đèn để bàn, mang ánh sáng phù hợp nhất với kiểu tôi hay ngồi đọc trên bàn.

Những ngày đấy, tôi có 2 đứa cháu đến chơi, và cảm giác là nhà tôi ồn ào và bề bộn kinh khủng cùng với cái tiết trời mưa suốt ngày không thôi. Tôi cảm giác chỉ muốn đi đâu đó thật xa, chả cần bận tâm gì nữa ! Cho đến khi, tôi cảm thấy thoải mái tâm trí, quay trở về rồi tính tiếp. Hãy cứ coi như là mình đi du lịch ngắn ngày đâu đó, đôi khi trong cuộc sống cần như vậy.

Âm Nhạc | Music · Lifestyle · Những khoảnh khắc cuộc sống

Vụn vặt : Vì sao tôi viết ?

Vì sao tôi viết ? :

Lâu rồi, tôi chắc chỉ viết về bình luận phim ảnh là nhiều. Hiếm khi, tôi nói về bản thân mình như trước đây. Mặc dù biết rằng, tôi vẫn luôn coi trang WordPress này như một nơi riêng tư nhất, để thoải mái nói những điều tôi suy nghĩ. Có điều, mỗi khi muốn viết gì đó lên đây, tôi lại bị xáo trộn bởi những thứ ngoại cảnh khác, nhưng đừng lo, viết – một đam mê mà tôi chưa bao giờ hết yêu thích !

Bạn nghĩ sao, khi tôi nói với bạn rằng nếu như trong tất cả chúng ta đều đã thích đọc, thì thường sẽ rất thích viết ? Không hẳn là tôi là một người như vậy, mà tôi nghĩ mọi người cũng giống tôi. Chỉ bởi vì tôi cảm nhận rõ điều đó ! Đối với bản thân tôi, viết là một trong những hành động tạo nguồn cơn cho mọi cảm hứng trong cuộc sống, dù trong bất kỳ lĩnh vực nào. Kinh doanh, học tập, nấu ăn, du lịch, … Bạn có hình dung được điều này không ? Khi bạn viết ra những gì mình suy nghĩ, những thứ bạn muốn mua, những cuốn sách bạn đã đọc, những bộ phim bạn đã xem, … sẽ rất khác biệt đấy. Vì điều đó giúp tôi biết, tôi đã xem cái gì, đã làm gì, tôi đang ở đâu, và quan trọng hơn cả là tôi biết tôi thích điều gì – từ đó tôi hiểu bản thân mình hơn !

Viết – đôi khi chỉ cần viết những điều mà tôi đang suy nghĩ, không được nghĩ quá lâu, không quá 60 giây ! Chẳng hạn, tôi muốn nói về “blog” – ok, tôi sẽ liên tưởng ngay đến cái wordpress này, về cái category (chuyên mục) của nó. Sau 2 năm, tạo ra cái blog này, viết vô vàn những đề tài mà tôi biết, từ âm nhạc, cho đến chuyện cá nhân, điện ảnh, giới thiệu sách truyện, … một cách đầy ngẫu hứng, không theo trình tự nào cả. Nó đơn giản chỉ là một trang nhật ký tự do, không có quy củ. Nhưng tôi đã từng nghĩ đến việc gọn gàng hóa các cái chuyên mục lại hơn. Vì đơn giản, tôi thích thế. Nó giống như ở trên tôi đã nói, viết ra những gì bạn muốn hay “sẽ” làm.

Nói về Smartphone :

Chúng ta thực sự cần bao nhiêu ứng dụng, và thời gian của chúng ta chính xác là dành cho những điều gì, khi cầm trên tay chiếc điện thoại ? Dọn dẹp màn hình điện thoại, liệt kê những ứng dụng nào là cần thiết, cái nào là không bao giờ sử dụng. Đó tưởng chừng như là một công việc nhàm chán, nhưng lại gây cảm hứng mãnh liệt cho tôi. Nếu bạn là một người thích lối sống nhẹ nhàng, thanh thản ít bừa bãi, chắc bạn sẽ hiểu cảm giác khi chỉ trưng bày những thứ quan trọng, và hữu ích nhất trên màn hình điện thoại. Vấn đề không phải điện thoại của chúng ta không có chỗ chứa (space), mà đơn giản mắt càng ít tiếp xúc với những thứ linh tinh càng tốt. Hơn hết, đừng bao giờ có những gì trên điện thoại, mà bạn nghĩ là nó không cần thiết.

Chỉ cần nghĩ mỗi một ứng dụng (app) sẽ lấy đi của bạn bao nhiêu thời gian ? Khi loại bỏ được những thứ vụn vặt như thế, bạn sẽ có nhiều thời gian hơn để tập trung cho những điều quan trọng. Bỏ đi 2 tiếng linh tinh ngồi xem những tiểu phẩm hài vặt vãnh vô bổ, bạn có thể làm được khá nhiều điều mà bạn nghĩ mình bỏ quên !

Lifestyle · Sức khỏe

Năm thói quen xấu gây ảnh hưởng cho mắt và mũi

Có những thói quen không tốt cho mắt, mũi và nếu đó là thói quen không tốt thì hãy thay đổi để bắt đầu tận hưởng một cuộc sống khỏe mạnh và hạnh phúc là điều bạn cần phải làm.

1. Thường xuyên ngoáy tai

Khi có cảm giác ngứa tai, mọi người thường tìm cách thỏa mãn cơn ngứa bằng bông ngoáy tai, móc, đầu ngón tay hoặc bất cứ vật gì có thể. Đây là một thói quen xấu vì hành động này vô tình đẩy các chất bẩn vào sâu hơn trong tai hơn nữa còn có thể làm hỏng màng nhĩ.

Màng nhĩ là ranh giới ngăn cách tai ngoài và tai giữa. Tai ngoài là nơi đón nhận bụi bặm và chất thải của tai hằng ngày. Theo cấu trúc tự nhiên, ống tai có lớp lông bảo vệ, tự cuốn bụi bặm và chất thải rồi đưa ra ngoài. Khi ngoáy tai, lớp lông bảo vệ bị rụng, da bị trầy sẽ làm tai mất khả năng tự “quét” bụi và tạo cơ hội cho vi trùng phát triển, dẫn đến viêm tai.

2. Tùy tiện ngoáy mũi

Một số người có thói quen ngoáy mũi, thường dùng đầu ngón tay để lấy gỉ mũi. Như vậy sẽ làm tổn thương niêm mạc mũi, có hại cho sức khỏe.

Các mạch máu trong niêm mạc mũi rất nhiều, giao nhau tạo thành một mạng lưới. Khi niêm mạc mũi hoàn chỉnh, chức năng tự vệ sinh của nó rất mạnh, vi khuẩn khó mà xâm nhập. Lông mũi trong niêm mạc mũi có tác dụng cản trở bụi, vi khuẩn xâm nhập vào đường hô hấp.

Tay có rất nhiều vi khuẩn, khi ngoáy mũi dễ làm tổn thương niêm mạc mũi, tàn phá lông mũi, vi khuẩn ở tay sẽ theo đó mà xâm nhập vào các cơ quan bên trọng, dẫn tới các triệu chứng như viêm lông mũi, đau, khô mũi, sốt, khó chịu…

Nghiêm trọng hơn, vi khuẩn có thể thông qua các mạch máu trên khuôn mặt mà xâm nhập vào hang xoang nội sọ, gây nhiễm trùng, dẫn đến hậu quả nghiêm trọng. Do đó, đừng tùy tiện ngoáy mũi, nên thay đổi thói quen ngoáy mũi.

3. Nằm đọc sách

nam-thoi-quen-gay-anh-huong-khong-tot-cho-mat-va-mui-2

Nằm đọc sách sẽ làm tổn hại tới thị lực, đây là một sự thật rõ ràng. Tuy nhiên, tác hại của thói quen nằm đọc sách không chỉ dừng ở đó.

Một số nhà sinh lý học cho rằng : Giường là nơi để ngủ nghỉ, khi bạn nằm trên giường, diện tích cơ thể chịu lực hấp dẫn tăng lên, từ đó làm trì hoãn nhịp sinh học cơ thể. Tuy nhiên, nằm đọc sách có thể khiến não không ngừng phát ra thông tin, làm thay đổi đồng hồ sinh học. Theo thời gian, sẽ khiến nhịp sinh học mất đi sự cân bằng, dẫn tới các bệnh suy nhược thần kinh và tim mạch.

Một số người xem sách quá lâu, do nhịp sinh học mất đi sự cân bằng mà dẫn tới các triệu chứng như thần trí ngẩn ngơ, đầu óc mơ màng… lâu dần còn gây ra các bệnh như loãng xương và thiếu máu…

4. Đọc sách báo trên xe

Không ít người có sở thích đọc sách báo trên ô tô hay xe lửa. Tinh thần học hỏi kiến thức theo kiểu tranh thủ thời gian này thật đáng khen ngợi, nhưng xét về góc độ bảo vệ sức khỏe, việc làm này lại không đúng. Dù ngồi trên xe lửa hay xe hơi, do có nhiều người trên xe, ánh sáng không đủ, nếu xem sách quá lâu, chắc chắn mắt sẽ bị gánh nặng rất lớn, làm tổn hại tới sức khỏe đôi mắt.

Mặt khác, xe lắc lư bên này bên kia, khiến khoảng cách giữa mắt và sách báo thay đổi, chữ không ngừng biến động, thêm vào đó sự thay đổi liên tục của ánh sáng, muốn nhìn thấy chữ thì phải liên tục điều chỉnh tiêu cự, sẽ rất dễ khiến thần kinh thị giác bị mỏi, gây cận thị.

5. Đọc sách dưới ánh nắng mặt trời

Một số người thích đọc sách dưới ánh sáng mặt trời vào mùa đông hoặc tiết trời đẹp. Tưởng rằng vừa có thể tắm nắng, vừa tranh thủ học hành, đúng là một công đôi việc. Thực ra, cách làm này không đúng, đọc sách dưới ánh sáng mặt trời để ánh nắng chiếu trực tiếp vô cùng có hại cho mắt.

Trong ánh sáng mặt trời có chứa tia cực tím và tia hồng ngoại mà mắt thường không thể thấy, nếu mắt bị tia cực tím chiếu trực tiếp quá lâu sẽ làm tổn thương các tế bào nhãn cầu, khiến hai mắt bị đau nghiêm trọng, phải một vài ngày sau đó mới có thể trở lại bình thường.

Cho dù không để ánh sáng mặt trời chiếu trực tiếp vào mắt, nhưng đọc sách dưới ánh nắng mặt trời, ánh sáng phản chiếu của giấy cũng quá mạnh, quá lóa làm cho mắt khó chịu. Lâu dần sẽ khiến tổn thương mắt.

Nguồn : http://hanhphucgiadinh.vn/

Âm Nhạc | Music · Knowledge is Power · Lifestyle

11 ký tự viết tắt thường gặp trong Tiếng Anh

Không phải riêng mình, mà chắc hẳn cũng có nhiều người đôi khi vẫn thắc mắc những từ viết tắt này là gì. Quả thật, rất bực mình khi nhìn những từ viết tắt trong English mà chúng ta bị gián đoạn mạch đọc, phải không các bạn. Tình cờ tìm thấy bài viết này trên forum TiengAnh.com.vn, tôi xin chia sẻ lại.

‘d : viết tắt của một trong những trợ động từ “did, had, would”.

’em : viết tắt của them’ (You really showed ’em’).

‘er : viết tắt của her (Git ‘er done)

‘im : viết tắt của him (I saw ‘im standing there just a minute ago)

‘ll : viết tắt của will (I’ll concede that much)’

n’t : viết tắt của not, như “couln’t, don’t, isn’t, shouldn’t, won’t, ain’t, shan’t”

‘re : viết tắt của are trong “They are; we are; you are – hay – There are; what are”

‘s : viết tắt của has hoặc is, thậm chí does (What’s he say about that?) hay us hoặc let’s

‘ve : viết tắt của have, thậm chí bạn có thể viết I’d’ve (thay vì I would have), nhưng dạng thức này không được sử dụng trong văn phong viết trang trọng.

y’all : viết tắt của cụm từ “You all”.

Lưu ý: Dạng thức viết tắt không được khuyến khích sử dụng, thậm chí không được phép sử dụng trong văn viết tiếng Anh formal

Lifestyle · Sống Đẹp

Hãy theo đuổi đam mê một cách đúng đắn, thành công sẽ giúp bạn đánh bại “nợ nần” – GENK

Tình cờ tôi dọn lại những thanh bookmark trên Chrome, nơi lưu trữ những bài viết mà tôi nghĩ mình sẽ đọc lại vào một ngày nào đó. Có bài viết này như muốn nói hộ lòng tôi. Thật ngưỡng mộ cô bạn Đặng Mỹ Linh này, dù chỉ hơn tôi có 1 tuổi, nhưng bạn ấy giỏi hơn tôi ở việc biết sử dụng thời gian một cách đúng đắn. Điều mà có lẽ ngày còn trẻ ai chúng ta cũng đánh mất !

Có nhiều câu nói trong bài rất thấm thía, và nếu thật sự có thời gian bạn nên đọc nó ! Khi mà internet mỗi ngày đưa cho chúng ta những lượng thông tin một cách ồ ạt, thì việc chúng ta ngồi đọc hết một bài viết dài quả thật rất ít.

 

Bài viết rất hay, phản ánh đúng tâm trạng của tôi ! Rất đồng ý với ý kiến bài viết đưa ra rằng theo đuổi đam mê khi tuổi đã xế chiều, đặc biệt là chờ đến lúc tốt nghiệp quãng thời gian sinh viên là rất dở. Lý do thường thấy nhất là thơi điểm đó, chúng ta ai cũng bị cuốn vào cuộc sống mưu sinh cả. Hay ngắn gọn hơn là thời gian của chúng ta thời điểm đó đã cạn kiệt. Nhiều thứ đưa đến khiến bạn không còn thời gian để học hỏi bất cứ điều gì mới nữa cả. Bố mẹ bắt đầu già yếu, bạn là con – vì vậy bạn phải có trách nhiệm ít nhiều chăm sóc họ. Và rồi bạn bắt đầu qua ngưỡng tuổi 25 – 26, chuẩn bị lập gia đình, hoặc không thì lo sự nghiệp.

Dù tôi không hẳn là sống theo những hình mẫu của xã hội, nhưng tôi cảm nhận rõ được một điều rằng thời gian của chúng ta càng ngày càng ít đi.

Tham khảo thêm :

Lifestyle · Linh Tinh

Linh Tinh : Mua sắm mấy đồ phụ kiện máy tính

Chả là tôi mới đặt cái con chuột này trên HanoiComputer.vn với mức giá 300k, nên cũng muốn lan man với những ai cũng đã và đang quan tâm đồ công nghệ. Shop thì nó cứ viết là 299k để đánh vào tâm lý người mua. Giá như này là rẻ, vì theo như tôi được biết từ bài viết đã đọc trên Genk, cách đây gần 1 năm, giá đưa ra là 600k. Cũng có thể sản phẩm ra được một thời gian rồi, nên nó giảm giá xuống. Trang chủ thì có giá là 39.90$ – ra giá tiền Việt cũng gần 1 triệu.

Là một người mua sắm vì nhu cầu, quan tâm đến trải nghiệm nên khi tôi cũng hay lọ mọ tìm các bài review, hình ảnh, cách sử dụng. Ai đọc đến đây đừng nói tôi kỹ tính, mà hãy nghĩ rằng bạn bỏ tiền mua một con chuột, nó cũng cải thiện được nhiều thứ. Cảm giác tay bạn cầm sẽ thoải mái hơn cái con chuột Fuhlen L102, mua hơn 100k cách đây 2 năm của tôi. Thú thật là con chuột này tôi dùng tạm, vì năm ngoái tôi lỡ để quên con chuột Newmen G7 ở ngoài quán cafe internet thôi ạ. Bạn nào thích ngồi máy tính để đọc những thứ mình thích, học tập, hay đơn giản chỉ là xem Youtube thôi, sẽ hiểu tôi.

Sự thật là chả có cái gì là mãi mãi, đồ đạc dù sao nó cũng chỉ là công cụ để hỗ trợ cho trải nghiệm cuộc sống của chúng ta. Xác định nhu cầu của bản thân vẫn là tất yếu. Bạn mua vì bạn thích khác hoàn toàn so với bạn mua vì bạn cần. Laptop Asus của tôi mua cũng từ 2012 – 6 năm rồi, cũng bắt đầu đến thời điểm thi thoảng nó bị lỗi màn hình xanh, cổng cắm USB nhận tín hiệu kém. Cả hai nút Ctrl cũng hỏng hoàn toàn 2 ngày hôm nay, tiện thể tôi cũng mua bàn phím rời, và chuột mới, mousepad luôn. Tất cả đều cần thiết, sau này khi có nhu cầu muốn dùng máy bàn, tôi cũng đỡ phải mua. Một công đôi việc.

Chốt lại mấy món hàng mình đã order tại đây :

  1. Chuột Armaggeddon SRO-5 HAVOC III Ver2.0 : 299.000 – Ảnh
  2. Bộ chia 4 cổng USB port 2.0 – Vention 0.15M 0.5M : 149.000 – Ảnh
  3. Bàn phím giả cơ Motospeed K40 – Red : 195.000
  4. Lót chuột Motospeed : 50k

 

Lifestyle · Sức khỏe · Tản mạn cuộc sống

Một ngày thử làm bảo vệ ở khu công nghiệp TexHong Ngân Long, Móng Cái

Như tiêu đề, tôi muốn chia sẻ một cái nhìn về nghề bảo vệ trong bài viết này, với những ai chưa biết. Nghề này nếu ai nói là nhàn, thì thật ra không nhàn tý nào đâu ạ. Có lẽ áp lực chính nằm ở việc khi bạn ngủ không đủ giấc, không có đủ thời gian sau giờ làm, mất tự do vì bị soi mói quá mức, mất sức khỏe. Tuy nhiên, đó là cảm nhận của tôi.

***

Friday, 25th, May 2018

Sáng 25/05, tôi bắt đầu đi thử việc. Vì là tôi chưa biết kiểu hình thức công việc như thế nào, chia ca ra làm sao. Bởi vậy, tôi liên hệ với tay đội trưởng, hắn bảo như nào thì mình nghe theo. Vội vội vàng vàng, sáng sớm ăn tạm cái bành mỳ kẹp thịt rồi 6:30 có mặt trên công ty. Tay đội trưởng phát cho tôi bộ đồng phục kiểu quần đen áo xanh, kiểu đồng phục dành cho bảo vệ. Hỏi tôi đóng luôn 800 tiền đồng phục. Mình bảo cứ từ từ, em còn thử việc đã, chưa quyết định có làm ở đây hay là không. Một mình tôi trông cái bốt bảo vệ, gần đám cháy cuối tháng 4 vừa rồi. Xung quanh là đồng không mông quạnh, và chỉ có vài người thợ xây làm việc. Cái tình huống dở hơi nhất trong sáng hôm nay, là tôi quên sạc điện thoại. 10h trưa điện thoại hết pin, mắt thì tỉnh như sáo, không biết làm gì cho đến hết ca làm. Mãi 3h chiều cơ! Làm ở đây, cơ thể tiếp xúc với ánh nắng gần như liên tục nên tôi ra mồ hôi nhiều, và cảm giác người khoẻ hơn. Nhưng thực tế là đây là làm bảo vệ kiểu cho công ty Trung Quốc, nên luật lệ nó cũng nhiều cái rất là gò bó.

3h chiều tôi giao ca, và 10h tối tôi có mặt ở đây để làm tiếp ca 3. Chính xác là 11h tôi mới phải đến, nhưng giao sớm 1 tiếng vì ông anh trong đội bảo lần sau anh lại bù cho đỡ mệt. Riêng tôi, không thấy ok cái ý tưởng này lắm! Nếu đi làm sợ ngại phải bỏ thời gian, thì thôi đừng làm nữa.

Quả thật ban đêm ở đây, đúng là ác mộng đối với tôi. Mà đó là mới chỉ thử việc để biết dần công việc thôi nhé! Sáng sớm đã làm 8 tiếng đồng hồ, chiều nghỉ 8 tiếng, ăn cơm tắm giặt và tôi cũng chưa thể ngủ được ngay. Đến đêm, buồn ngủ kinh khủng! Mà ở đây, có cái thằng quản lý nhân sự người Trung Quốc nó có cái kiểu theo dõi camera qua iPhone, xong cắt cảnh những ai ngủ gật nọ kia, và phạt tiền. Tôi mới đến nó soi liên tục, tôi dính ngủ gật mấy phát liền, nhưng chỉ thấy nó tỏ thái độ không thích ra mặt, còn lại không thấy đả động gì thêm. Khắm một điều nữa là ở đây đi vệ sinh phải cho tô trưởng ra trông hộ, còn chưa kể không được hút thuốc trong thời gian làm. Thế thì chịu thế đéo nào được?

Quyết định tôi là làm chỗ khác, hoặc có thể quay về làm tiếp cho mẹ. Đi làm thuê bên ngoài mới thấy những cái môi trường cho đến quy củ nó khắm lằm lặm. Đéo thể ngửi nổi ! Con người chứ cũng có phải robot đéo đâu mà làm 8 tiếng, nghỉ 8 tiếng, rồi lại làm tiếp 8 tiếng. Thật vl !