Âm Nhạc | Music · Lifestyle · Minimalism

Minimalism : Hãy giữ gìn khoảng trống (triết lý)

“Âm nhạc là khoảng trống giữa các note nhạc” (Music is the space between the notes). Sự lý giải của tôi về câu nói này của nhà soạn nhạc Claude Debussy là : Cái đẹp đòi hỏi một số khoảng trống nhất định được đánh giá đúng – nếu không, chỉ có sự hỗn hợp và sự không hòa hợp.

Thay một vài từ theo khuynh hướng tối giản vào câu này : “Cuộc sống là khoảng trống giữa các đồ vật của chúng ta”. (Life is space between our things). Quá nhiều sự bề bộn có thể kìm hãm sự sáng tạo, và làm cho cuộc sống của chúng ta trở thành không hòa hợp. Ngược lại, càng có nhiều khoảng trống hay nhiều không gian hơn, chúng ta có thể sống một cách tốt đẹp hơn và hài hòa hơn.

Khoảng trống (hay không gian) thực sự, nó chẳng là bất cứ thứ gì, nhưng dường như chúng ta không bao giờ có đủ về nó. Thiếu nó hay không có nó làm cho chúng ta khốn khổ, kiệt sức; thực vậy, chúng ta đã làm hầu như bất cứ điều gì để có nhiều không gian trong ngôi nhà, nhiều khoảng trống hơn trong các tủ đựng quần áo, và nhiều chỗ trống hơn trong cuộc sống của chúng ta. Trong quá khứ, một lúc nào đó, chúng ta từng có số lượng khoảng trống lớn hơn, và sự biến mất của nó là vấn đề cần quan tâm. Chúng ta nhìn chung quanh với cảm giác bối rối và tự hỏi, “Tất cả khoảng trống của chúng ta đã đi đâu rồi ?”.

Chúng ta có những ký ức sâu đậm về việc nó ra sao vào ngày đầu tiên khi chúng ta dọn vào ngôi nhà mới, đó là cả một không gian rực rỡ huy hoàng! Nhưng chuyện gì đã xảy ra? Nó gần như không gây ấn tượng như chúng ta nhớ nó. Không gian của chúng ta không đi đâu cả. Nó vẫn ở ngay nơi chúng ta để nó lại. Không gian đã không thay đổi; những ưu tiên của chúng ta đã thay đổi. Chúng ta tập trung quá nhiều sự chú ý của chúng ta vào đồ đạc mà hoàn toàn quên lãng về khoảng trống, về không gian. Chúng ta không nhận ra sự kiện rằng hai điều trên là loại trừ nhau, rằng đối với mỗi đồ vật mới chúng ta mang vào nhà, thì một chút khoảng trống biến mất. Vấn đề là chúng ta đặt giá trị  vào đồ đạc nhiều hơn là vào không gian của chúng ta.

Khoảng trống có thể dễ dàng bị mất, nhưng nó cũng dễ dàng lấy lại được. Hãy tống khứ một món đồ, và chúng ta có thêm không gian! Hãy tống khứ thêm một vật nữa, và có thêm khoảng trống! Chẳng bao lâu, tất cả những khoảng trống nhỏ bé ấy gộp vào thành một khoảng trống lớn, và chúng ta lại có thể di chuyển khắp chung quanh. Hãy tận dụng toàn bộ không gian mới tìm thấy và hãy thực hiện một điệu nhảy vui nhộn !

upper level living space

Những gì chúng ta cần giữ trong tâm trí (và đó cũng là cách dễ quên) là số lượng đồ đạc mà chúng ta có thể sở hữu bị giới hạn bởi số lượng khoảng trống mà chúng ta có để chứa chúng. Đó thuần túy là vật lý học. Dù nhồi nhét, nghiền nát, đẩy ra hay kéo vào đến mức nào đi nữa cũng sẽ không thay đổi được điều đó. Nếu sống trong một căn hộ nhỏ, hoặc không có nhiều tủ, bạn không thể mang về nhà nhiều đồ đạc được. Nếu không thì bạn sắp sữa có một vấn đề.

Vì lẽ ấy, chúng ta không cần lấp đầy toàn bộ không gian chúng ta có. Hãy nhớ, không gian hay khoảng trống có giá trị tương đương với đồ vật (hoặc lớn hơn, tùy thuộc vào quan điểm của chúng ta). Nếu bạn sống trong một căn nhà bốn chục mét vuông, bạn không cần có bốn chục mét vuông đồ đạc. Nếu bạn đủ may mắn để có một tủ quần áo lớn, bạn không cần xếp chặt mỗi phân vuông của nó. Trong thực tế, bạn sẽ sống và hít thở dễ dàng hơn nhiều nếu bạn không lèn chặt mọi thứ như thế.

Chúng ta đã nói về giá trị của các vật đựng trong phần giới thiệu, và chúng giữ tiềm năng lớn nhất khi chúng trống rỗng như thế nào. Khi muốn thưởng thức một ấm trà, chúng ta cần một cáci tách trống không để rót trà. Khi muốn nấu một món ăn, chúng ta cần một cái nồi trống để nấu. Khi muốn nhảy điệu tango, chúng ta cần một căn phòng trống.

Tương tự như vậy, ngôi nhà của chúng ta là vật chứa đựng những sinh hoạt gia đình. Khi muốn thư giãn, nghỉ ngơi, sáng tạo và chơi đùa cùng gia đình, chúng ta cần một khoảng trống để thực hiện điều ấy. Hay chúng ta có thể nghĩ ngôi nhà như là những sân khấu trên đó các vở kịch của cuộc sống diễn ra. Để cho sự trình diễn tốt nhất, chúng ta phải có thể đi đi lại lại và diễn đạt một cách tự do; điều chắc chắn là không vui nếu chúng ta bị vướng vào các đạo cụ.

Chúng ta cũng cần khoảng trống cho những ý tưởng và tư duy – một căn phòng bề bộn thường dẫn đến một tâm trí lộn xộn. Thí dụ bạn đang ngồi trên chiếc ghế sofa, có thể đang đọc một quyển sách hay đang nghe nhạc, và một ý nghĩ thật sâu sắc đang xâm chiếm trí tưởng tượng của bạn: có lẽ bạn đã vừa có một sự thấu hiểu về bản chất con người, hoặc đang mấp mé phát hiện ra ý nghĩa của cuộc đời. Bạn đang đắm chìm trong suy tư, đang tìm lời giải đáp những câu hỏi của nhân loại, khi đó cái nhìn chăm chú của bạn rơi vào đống tạp nham nào đó trong phòng. Tâm trí của bạn tức khắc đi chệch hướng và dòng tư tưởng của bạn bị mất – và nơi đó, di sản triết lý của bạn.

Dĩ nhiên, bạn không cần phải hướng dẫn Aristotle đánh giá đúng một môi trường không bề bộn, bừa bãi. Ngay cả sự chú ý tới vợ bạn hay con bạn mới biết đi cũng cần không gian khi không có vô số vật trang trí nhỏ bé chung quanh làm bạn bối rối và xao lãng.

Thực vậy, đó là điều lớn lao nhất về khoảng trống: nó đặt những đồ vật (và con người) thật sự đặc biệt với chúng ta vào vị trí nổi bật. Nếu bạn sở hữu một bức tranh đẹp, bạn sẽ không chồng chất, nhồi nhét nó với những vật trang hoàng khác – bạn sẽ treo nó lên đơn độc, với không gian đầy đủ chung quanh nó để nó tự phô trương. Nếu bạn có một cái bình hay lọ (để cắm hoa) tuyệt đẹp, bạn sẽ không vùi nó trong một đống đồ tạp nham mà sẽ đặt trên cái chân đế của nó. Chúng ta đối xử với những gì quan trọng đối với chúng ta bằng sự tôn trọng tương tự; thực ra, điều đó có nghĩa là loại bỏ hay cất dọn tất cả những đồ đạc không quan trọng.

Qua việc tạo ra không gian hay khoảng trống trong ngôi nhà, chúng ta nhắc lại tầm quan trọng của những gì chúng ta làm, chứ không phải những gì chúng ta có. Cuộc đời quá ngắn ngủi để lãng phí sự chú ý vào đồ đạc. Vì khi chúng ta trở thành già nua, chúng ta sẽ không hoài niệm về những đồ vạt mà chúng ta có – mà là những gì chúng ta đã làm trong những khoảng trống nằm giữa chúng.

-Francine Jay

Lifestyle · Minimalism · Myself · Sống Đẹp · Sức khỏe · Tản mạn cuộc sống

Minimalism : Mỗi ngày loại bỏ bớt một thói quen xấu (Phần 2)

Cách đây 4 tháng, tôi đã từng viết một bài về việc từ bỏ những thói quen xấu. Đây là nhan đề “nói dễ hơn làm”, nó đòi hỏi rất nhiều thứ, không ai thành công ngay từ khi mới bắt đầu. Hôm nay, tôi mới nghĩ đến một câu nói : Mãi mãi là những đứa trẻ.

Bạn nghĩ sao khi tôi nói với bạn rằng, tất cả chúng ta từ lớn đến bé gần như đều không thay đổi gì, ngoại trừ vóc dáng và diện mạo ? Chúng ta biết và học hỏi những điều mới, mỗi ngày. Từ lớp mẫu giáo, cho đến chuyện học cấp 2, cấp 3, rồi có người học đại học, người đi làm. Mỗi người một kiểu. Chúng ta du nhập những bộ môn mới như uống bia, hút thuốc lá, học cách thưởng thức một cốc cafe vào một buổi sáng đầy nắng. Rồi khi những thứ đã biết rồi không đủ thỏa mãn bản thân, chúng ta bắt đầu biết đến các bộ môn mang tính chất kích thích mạnh mẽ hơn như ma túy đá, cần sa, nấm ảo, …

Xin lỗi, tôi không thể liệt kê hết được tất cả những điều xấu cho đến tốt mà chúng ta đã tự mang đến cho bản thân mình. Nó quá nhiều các bạn ạ ! Nhưng chúng ta quên đi mất một điều cơ bản là não của chúng ta về cơ bản là nó ở trạng thái tốt nhất, khi nó tiếp xúc với những thứ lành mạnh, và thiên nhiên nhất. Cơ thể của chúng ta cũng vậy ! Dù không phải là người chuyên về ngành y khoa, nhưng tôi ít nhiều cảm nhận được điều đó. Đã một tháng rưỡi, kể từ ngày tôi hút điếu thuốc lá cuối cùng, và trải qua các cung bậc hỉ – nộ – ái – ố. Tôi không còn cảm giác thèm thuốc lá nữa ! Cũng không còn cái cảm giác “hút nốt điếu này thôi, rồi ta sẽ bỏ. Không, thật sự là tôi không hề còn chút nào cảm giác nhớ nhung thuốc lá. Mà để có được cảm giác quên và không dây dưa gì với thuốc lá, thì tôi cũng phải trải qua những giai đoạn khá là căng thẳng.

Nếu bạn tìm kiếm trên google, cũng sẽ ra khá nhiều bài viết về tác dụng phụ khi bạn bỏ thuốc lá. Riêng tôi, thì sau một tuần, tôi gặp triệu chứng đau nửa đầu bên phải, kiêm luôn cả đau răng số 8 ở bên dưới. Dĩ nhiên, cũng không tránh khỏi cảm giác uể oải vào mỗi buổi sáng thức dậy. Thỉnh thoảng, tôi cũng bị nhói nhói ở trong đầu. Người hút thuốc lá, khi quen với việc tiếp xúc nicotine hàng ngày, nên cơ thể sẽ quen với việc hoạt động cùng chất này. Còn đến khi cơ thể ngừng tiếp nhận nicotine, nghĩa là bạn bỏ thuốc ấy, thì vô hình chung cơ thể chúng ta sẽ shock một chút, và tập làm quen với việc lưu thông máu mà không có nicotine. Nó cũng tương tự như cafein, nhưng cafein lại là một chủ đề khác, tôi sẽ nói sau. Chỉ cần nhớ đến những hôm đau nửa đầu, nằm liệt giường không muốn làm gì khác là tôi đã không bao giờ muốn quay lại thói quen hút thuốc lá rồi.

Tôi nghĩ đơn giản như thế này : 70% cơ thể chúng ta là nước, bao gồm máu và dịch cơ thể. Vì vậy, để có một cảm giác khỏe mạnh, sảng khoái, ăn ngon, ngủ ngon thì bắt buộc chúng ta phải giữ cho cơ thể sạch sẽ nhất. Việc tiếp nhận những thói quen xấu, tai hại đôi khi lại là rước họa vào thân mà thôi.

 

Lifestyle · Minimalism

Minimalism : Hãy sống như một con bướm

Như tiêu đề bài viết, chắc bạn cũng đã phần nào hiểu ý tôi muốn nói là gì ? Tôi sẽ chỉ muốn viết đôi dòng về chủ đề này thôi.

Càng đơn giản hóa cuộc sống bao nhiêu, hay nói cách khác bạn càng dành thời gian để dọn dẹp cũng như duy trì phong cách sống gọn gàng. Bạn sẽ thấy nhịp độ cuộc sống trôi đi rất chậm, và bạn biết bản thân mình thật sự đang muốn điều gì. Tôi hiểu nguyên lý của điều đó, và cái cách thế giới này hoạt động. Quả thật, sống ở đâu thì nơi đó hình thành con người. Tôi không biết bạn là người bán tạp hóa, hay buôn TV, đầu bếp, bác sỹ, kỹ sư, … Nhưng tôi hiểu chắc chắn một điều rằng bạn hay tôi, chúng ta không thể trở thành bất kỳ ai. Chúng ta chỉ có thể quan tâm và học hỏi được ở một vài lĩnh vực nhất định. Thời gian cho mỗi người là có giới hạn.

Sở thích, niềm đam mê :

Tôi đã từng là một người thích rất nhiều thứ, từ chơi game, nghiên cứu về những thiết bị âm thanh điện tử, một con người đam mê nhạc Trance. Anh văn cũng là một trong những loại ngôn ngữ tôi yêu thích nhất, và nếu chỉ có một sự lựa chọn duy nhất, tôi vẫn sẽ luôn chọn nó. Tại sao ư ? Nó dùng được ở khắp nơi trên thế giới.

Là một người cũng đam mê thú vui đọc sách, và tôi đã đọc tuy không nhiều như những bạn yêu thích sách từ bé. Tôi đọc đa dạng về thể loại, dần dần tôi biết mình phù hợp với dòng sách nào nhất, chọn ra cho và tặng cho những người có sự yêu thích những loại sách mình đã đọc rồi. Tôi luôn làm vậy !

Tương tự với những sở thích khác, bạn thử nghĩ mà xem ? Hãy bỏ bớt chút thời gian lướt facebook đọc News feed, hay tán gẫu vô bổ trên Messenger. Bạn bỏ được nó luôn càng tốt, hay nếu bạn còn cảm thấy tôi đang quá cực đoan với điều đó, hỏi lại bản thân một lần : Chúng ta đã dành bao nhiêu thời gian để làm việc đó ?

Học cách nói không :

Tôi luôn cố gắng sống nhẹ nhàng, và trang nhã như một con bướm với một ít hành trang trên vai mình, tôi nhìn đời với con mắt đầy lạc quan. Mỗi ngày qua đi với tôi là một ngày đầy thú vị, có thể bạn không tin, nhưng tôi luôn luôn cảm thấy mọi thứ thật sâu sắc, và tận hưởng từng giây phút của cuộc sống. Nếu tôi nhìn cuộc đời này theo cách tiêu cực, liệu tôi có thể ngồi đây để chia sẻ với bạn những dòng này không, bạn thân mến ?

Cũng trái ngược với hình của một con bướm, chính là một con bò. Riêng tôi thì luôn dị ứng với những cuộc sống đầy ắp sự bề bộn. Nên nhớ rằng bạn càng có quá nhiều sự lựa chọn, quá nhiều đồ đạc, quá nhiều mối quan hệ, thì bạn sẽ phải cần nhiều thời gian hơn bạn nghĩ.

Bài viết này, tôi chỉ muốn viết đến đây, tôi cảm thấy thế là đủ.

Lifestyle · Minimalism · Myself

Minimalism : Mỗi ngày loại bỏ bớt một thói quen xấu

Chẳng có ai là hoàn hảo trong mắt tất cả mọi người. Hạnh phúc là được làm tất cả những gì bạn thích. Đôi khi, ngồi ngẫm nghĩ tôi vẫn biết mình vẫn có nhiều thói quen xấu cần loại bỏ. Giống như mỗi khi tôi dọn dẹp nhà cửa, có những đồ đạc cảm thấy không còn giá trị sử dụng, tôi loại bỏ. Tương tự như bản thân tôi cũng vậy.

Không biết đến bao nhiêu lần, tôi cố gắng bỏ thuốc lá, nhưng rồi đều thất bại. Có thời điểm, tôi ngừng hút thuốc đến vài tháng, nửa năm, cảm thấy cơ thể cảm khỏe mạnh hơn khi không sử dụng. Để rồi, khi đôi lần đánh mất nhịp sống sinh hoạt lành mạnh, thói quen này lại quay trở lại. Tôi nói thói quen hút thuốc, nó khác với việc vui vui hút 1 – 2 điếu. Hiện tại, tôi cũng đang giảm bớt số lượng thuốc lá được tiêu thụ trong một ngày. Tuy không đến mức độ hút hết một bao trong 1 ngày, nhưng hiện tại thì tôi cũng đã hạn chế vài ngày hút hết một bao. Dù sao đấy cũng là cố gắng lắm rồi, bởi bỏ thuốc lá cũng không đơn giản. Khi cơ thể một người hút thuốc lá không có chất nicotine, nó sẽ có những tác dụng phụ như mệt mỏi, uể oải … chính vì thế mà muốn bỏ được thuốc lá, cần phải từ từ.

Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng sẽ cố gắng bỏ được thuốc lá, cũng như cách tôi bỏ tất cả những thói quen xấu như chơi game, thức khuya, ăn uống không đúng giờ, sự bề bộn … Như tôi đã từng làm !

Tôi vẫn dọn dẹp nhà cửa thường xuyên, tuy chưa thể đến mức tinh giản chỉ trong ngày 1, ngày 2. Nhưng tôi biết, mình đang cố gắng, toi không bỏ cuộc.

Lifestyle · Minimalism · Myself · Những khoảnh khắc cuộc sống · Sống Đẹp · Tản mạn cuộc sống

Không gian làm việc của tôi

Nhiều lúc, tôi cảm thấy yêu không gian ở nhà hơn bất kỳ nơi nào khác. Chỉ có nơi đây, tôi mới có thể thoải mái với giấy bút, diễn đạt mọi suy nghĩ của mình một cách trôi chảy. Ngày nay, con người có nhiều phương tiện để ghi chép hơn. Từ điện thoại, cho đến laptop, iPad, các thiết bị điện tử, mọi thứ nhìn chung là đều thuận tiện. Riêng cá nhân tôi cảm thấy rằng chỉ có ghi chép bằng giấy bút là thứ nhanh nhất. Bởi vì nó không làm tôi thấy đứt đoạn các dòng suy nghĩ, ý tưởng. Là một người thích đọc, lẽ dĩ nhiên tôi thích viết lách, ngược lại – một cách để trau dồi văn hóa đọc và viết.

Lý do thứ hai có lẽ là vì tôi yêu không gian sống của mình, nên dễ hiểu vì sao tôi có sở viết lách ở nhà. Nhà là nơi có bình hoa tôi đã tỉ mỉ cắm, một thành quả của thú vui khi rảnh rỗi, có loại cốc mà tôi yêu thích dùng để uống nước lọc, và đôi khi là bia lạnh. Phần lớn hoạt động tôi thích làm khi ở nhà thường là dọn dẹp, tạo dựng không gian sống ngăn nắp gọn gàng tôi thấy cũng rất thực tế mà thôi. Điều đó là làm cho chính bản than tôi, cho những người thân. Nó chẳng có gì là thừa.

Nét đẹp của phong cách sống tối giản có lẽ nằm ở sự tỉ mỉ và tinh tế. Không dám nhận mình là người có tính cách như vậy, tùy theo cách mọi người cảm nhận về tôi là đủ rồi. Đi tìm thời gian rảnh rỗi có lẽ phù hợp với tôi, chứ chắc không phải rảnh rỗi tôi nên suy nghĩ xem mình nên làm gì.

Thích uống cafe mỗi khi đi quán ngồi thật đấy ! Mà dạo này, tôi bắt đầu có thói quen nên làm gì mỗi khi ngồi ở đây, nó như một cách giết cái thời gian chết. Tôi thích không gian yên tĩnh một tý, nhưng ngồi nhiều chỗ rồi, mà đa số là không thấy có. Có nơi thì ngồi rất thoải mái, tĩnh lặng, nhưng chủ quán lại chỉ thích mở nhạc nhè nhẹ, du dương. Mà tôi đã ngồi viết lách trên giấy A4, thì kiểu cứ có âm thanh tạp, bất kể là nhạc gì cũng đã chặn mạch suy nghĩ của tôi. Hoặc có nơi thì yên tĩnh, nhưng thiếu trầm trọng ánh sáng, cả về cách bố trí không gian. Nhìn chung là khó ạ !

Một sáng thứ năm ở nhà !

Lifestyle · Minimalism

Minimalism : Nếu bạn ăn một món ngon, hãy cảm ơn đầu bếp

Nếu bạn ăn một bát bùn, và thấy nó ngon. Hãy cảm ơn người nấu !

Nuôi dưỡng thái độ biết ơn với mọi thứ là một trong những nét đẹp của lối sống tối giản, mà tôi yêu thích nhất ! Để hiểu được điều đó, thì bạn phải làm nó trước, thì mới hiểu. Ngày hôm nay, nhà tôi có 5 khách, thay vì ăn cơm như mọi hôm, mẹ tôi làm món bún sườn, và mực khô nướng, chả mực Hạ Long tiếp đón họ. Đến chiều đói, tôi lại ăn một bát bún nữa, cảm giác nhẹ bụng hơn mọi khi tôi ăn cơm.

Tôi thấy ngon, cảm ơn mẹ vì đã nấu. Đến tối sắp đến giờ đi ngủ, thấy bún vẫn còn nhiều, mà không ai ăn. Thức ăn và mọi thứ vẫn còn thơm, không có mùi ôi thiu. Nếu để qua đêm, thì sáng sẽ thiu, lãng phí ! Tôi ăn xong, rửa bát đũa sạch sẽ, cho mỗi thứ riêng biệt vào hộp nhựa, bảo quản tủ lạnh. Đơn giản là tôi thích làm thế !

Sáng mai, thay vì đi ra ngoài ăn bún – tôi thích món này vào buổi sáng, thì tôi cũng đã có ngay một bát bún tại nhà. Phải không ? Vừa tiết kiệm thời gian đi lại, ăn xong rửa luôn, dọn dẹp nhà cửa, đi làm hay đi chơi, tùy tình hình. Mà nếu mẹ tôi nhìn thấy, mẹ tôi cũng vui, vì bà thích thích tiết kiệm và sự hợp lý. Không quá khó để làm vui lòng mẹ bằng một điều đơn giản đúng không ?

Lifestyle · Minimalism

Minimalism : Vì sao tôi không thích vật nuôi ?

Có những lý do riêng tư mà mình rất ghét vật nuôi, cũng như thú cưng. Mặc dù đấy là một sở thích. Mình tôn trọng ! Nó chỉ không phù hợp với mình ở một vài điểm.

Mình thích tìm hiểu, xây dựng không gian sống! Cũng chẳng giấu diếm gì, cũng rất thích rảnh rỗi ngắm những đoá hoa mình trồng. Nhưng vật nuôi chưa bao giờ được coi là tối giản! Thật nhé, chưa bao giờ !

Thế đm, bây giờ thời gian đi làm, nhà cửa, các hoạt động bản thân, bạn bè. Và hơn hết, những người thân trong gia đình còn đang chăm sóc bỏ con mẹ ra. Thời gian nào đi hầu hạ vật nuôi nữa ???