Lifestyle · Minimalism

Minimalism : Hãy sống như một con bướm

Như tiêu đề bài viết, chắc bạn cũng đã phần nào hiểu ý tôi muốn nói là gì ? Tôi sẽ chỉ muốn viết đôi dòng về chủ đề này thôi.

Càng đơn giản hóa cuộc sống bao nhiêu, hay nói cách khác bạn càng dành thời gian để dọn dẹp cũng như duy trì phong cách sống gọn gàng. Bạn sẽ thấy nhịp độ cuộc sống trôi đi rất chậm, và bạn biết bản thân mình thật sự đang muốn điều gì. Tôi hiểu nguyên lý của điều đó, và cái cách thế giới này hoạt động. Quả thật, sống ở đâu thì nơi đó hình thành con người. Tôi không biết bạn là người bán tạp hóa, hay buôn TV, đầu bếp, bác sỹ, kỹ sư, … Nhưng tôi hiểu chắc chắn một điều rằng bạn hay tôi, chúng ta không thể trở thành bất kỳ ai. Chúng ta chỉ có thể quan tâm và học hỏi được ở một vài lĩnh vực nhất định. Thời gian cho mỗi người là có giới hạn.

Sở thích, niềm đam mê :

Tôi đã từng là một người thích rất nhiều thứ, từ chơi game, nghiên cứu về những thiết bị âm thanh điện tử, một con người đam mê nhạc Trance. Anh văn cũng là một trong những loại ngôn ngữ tôi yêu thích nhất, và nếu chỉ có một sự lựa chọn duy nhất, tôi vẫn sẽ luôn chọn nó. Tại sao ư ? Nó dùng được ở khắp nơi trên thế giới.

Là một người cũng đam mê thú vui đọc sách, và tôi đã đọc tuy không nhiều như những bạn yêu thích sách từ bé. Tôi đọc đa dạng về thể loại, dần dần tôi biết mình phù hợp với dòng sách nào nhất, chọn ra cho và tặng cho những người có sự yêu thích những loại sách mình đã đọc rồi. Tôi luôn làm vậy !

Tương tự với những sở thích khác, bạn thử nghĩ mà xem ? Hãy bỏ bớt chút thời gian lướt facebook đọc News feed, hay tán gẫu vô bổ trên Messenger. Bạn bỏ được nó luôn càng tốt, hay nếu bạn còn cảm thấy tôi đang quá cực đoan với điều đó, hỏi lại bản thân một lần : Chúng ta đã dành bao nhiêu thời gian để làm việc đó ?

Học cách nói không :

Tôi luôn cố gắng sống nhẹ nhàng, và trang nhã như một con bướm với một ít hành trang trên vai mình, tôi nhìn đời với con mắt đầy lạc quan. Mỗi ngày qua đi với tôi là một ngày đầy thú vị, có thể bạn không tin, nhưng tôi luôn luôn cảm thấy mọi thứ thật sâu sắc, và tận hưởng từng giây phút của cuộc sống. Nếu tôi nhìn cuộc đời này theo cách tiêu cực, liệu tôi có thể ngồi đây để chia sẻ với bạn những dòng này không, bạn thân mến ?

Cũng trái ngược với hình của một con bướm, chính là một con bò. Riêng tôi thì luôn dị ứng với những cuộc sống đầy ắp sự bề bộn. Nên nhớ rằng bạn càng có quá nhiều sự lựa chọn, quá nhiều đồ đạc, quá nhiều mối quan hệ, thì bạn sẽ phải cần nhiều thời gian hơn bạn nghĩ.

Bài viết này, tôi chỉ muốn viết đến đây, tôi cảm thấy thế là đủ.

Lifestyle · Minimalism · Myself

Minimalism : Mỗi ngày loại bỏ bớt một thói quen xấu

Chẳng có ai là hoàn hảo trong mắt tất cả mọi người. Hạnh phúc là được làm tất cả những gì bạn thích. Đôi khi, ngồi ngẫm nghĩ tôi vẫn biết mình vẫn có nhiều thói quen xấu cần loại bỏ. Giống như mỗi khi tôi dọn dẹp nhà cửa, có những đồ đạc cảm thấy không còn giá trị sử dụng, tôi loại bỏ. Tương tự như bản thân tôi cũng vậy.

Không biết đến bao nhiêu lần, tôi cố gắng bỏ thuốc lá, nhưng rồi đều thất bại. Có thời điểm, tôi ngừng hút thuốc đến vài tháng, nửa năm, cảm thấy cơ thể cảm khỏe mạnh hơn khi không sử dụng. Để rồi, khi đôi lần đánh mất nhịp sống sinh hoạt lành mạnh, thói quen này lại quay trở lại. Tôi nói thói quen hút thuốc, nó khác với việc vui vui hút 1 – 2 điếu. Hiện tại, tôi cũng đang giảm bớt số lượng thuốc lá được tiêu thụ trong một ngày. Tuy không đến mức độ hút hết một bao trong 1 ngày, nhưng hiện tại thì tôi cũng đã hạn chế vài ngày hút hết một bao. Dù sao đấy cũng là cố gắng lắm rồi, bởi bỏ thuốc lá cũng không đơn giản. Khi cơ thể một người hút thuốc lá không có chất nicotine, nó sẽ có những tác dụng phụ như mệt mỏi, uể oải … chính vì thế mà muốn bỏ được thuốc lá, cần phải từ từ.

Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng sẽ cố gắng bỏ được thuốc lá, cũng như cách tôi bỏ tất cả những thói quen xấu như chơi game, thức khuya, ăn uống không đúng giờ, sự bề bộn … Như tôi đã từng làm !

Tôi vẫn dọn dẹp nhà cửa thường xuyên, tuy chưa thể đến mức tinh giản chỉ trong ngày 1, ngày 2. Nhưng tôi biết, mình đang cố gắng, toi không bỏ cuộc.

Lifestyle · Minimalism · Myself · Những khoảnh khắc cuộc sống · Sống Đẹp · Tản mạn cuộc sống

Không gian làm việc của tôi

Nhiều lúc, tôi cảm thấy yêu không gian ở nhà hơn bất kỳ nơi nào khác. Chỉ có nơi đây, tôi mới có thể thoải mái với giấy bút, diễn đạt mọi suy nghĩ của mình một cách trôi chảy. Ngày nay, con người có nhiều phương tiện để ghi chép hơn. Từ điện thoại, cho đến laptop, iPad, các thiết bị điện tử, mọi thứ nhìn chung là đều thuận tiện. Riêng cá nhân tôi cảm thấy rằng chỉ có ghi chép bằng giấy bút là thứ nhanh nhất. Bởi vì nó không làm tôi thấy đứt đoạn các dòng suy nghĩ, ý tưởng. Là một người thích đọc, lẽ dĩ nhiên tôi thích viết lách, ngược lại – một cách để trau dồi văn hóa đọc và viết.

Lý do thứ hai có lẽ là vì tôi yêu không gian sống của mình, nên dễ hiểu vì sao tôi có sở viết lách ở nhà. Nhà là nơi có bình hoa tôi đã tỉ mỉ cắm, một thành quả của thú vui khi rảnh rỗi, có loại cốc mà tôi yêu thích dùng để uống nước lọc, và đôi khi là bia lạnh. Phần lớn hoạt động tôi thích làm khi ở nhà thường là dọn dẹp, tạo dựng không gian sống ngăn nắp gọn gàng tôi thấy cũng rất thực tế mà thôi. Điều đó là làm cho chính bản than tôi, cho những người thân. Nó chẳng có gì là thừa.

Nét đẹp của phong cách sống tối giản có lẽ nằm ở sự tỉ mỉ và tinh tế. Không dám nhận mình là người có tính cách như vậy, tùy theo cách mọi người cảm nhận về tôi là đủ rồi. Đi tìm thời gian rảnh rỗi có lẽ phù hợp với tôi, chứ chắc không phải rảnh rỗi tôi nên suy nghĩ xem mình nên làm gì.

Thích uống cafe mỗi khi đi quán ngồi thật đấy ! Mà dạo này, tôi bắt đầu có thói quen nên làm gì mỗi khi ngồi ở đây, nó như một cách giết cái thời gian chết. Tôi thích không gian yên tĩnh một tý, nhưng ngồi nhiều chỗ rồi, mà đa số là không thấy có. Có nơi thì ngồi rất thoải mái, tĩnh lặng, nhưng chủ quán lại chỉ thích mở nhạc nhè nhẹ, du dương. Mà tôi đã ngồi viết lách trên giấy A4, thì kiểu cứ có âm thanh tạp, bất kể là nhạc gì cũng đã chặn mạch suy nghĩ của tôi. Hoặc có nơi thì yên tĩnh, nhưng thiếu trầm trọng ánh sáng, cả về cách bố trí không gian. Nhìn chung là khó ạ !

Một sáng thứ năm ở nhà !

Lifestyle · Minimalism

Minimalism : Nếu bạn ăn một món ngon, hãy cảm ơn đầu bếp

Nếu bạn ăn một bát bùn, và thấy nó ngon. Hãy cảm ơn người nấu !

Nuôi dưỡng thái độ biết ơn với mọi thứ là một trong những nét đẹp của lối sống tối giản, mà tôi yêu thích nhất ! Để hiểu được điều đó, thì bạn phải làm nó trước, thì mới hiểu. Ngày hôm nay, nhà tôi có 5 khách, thay vì ăn cơm như mọi hôm, mẹ tôi làm món bún sườn, và mực khô nướng, chả mực Hạ Long tiếp đón họ. Đến chiều đói, tôi lại ăn một bát bún nữa, cảm giác nhẹ bụng hơn mọi khi tôi ăn cơm.

Tôi thấy ngon, cảm ơn mẹ vì đã nấu. Đến tối sắp đến giờ đi ngủ, thấy bún vẫn còn nhiều, mà không ai ăn. Thức ăn và mọi thứ vẫn còn thơm, không có mùi ôi thiu. Nếu để qua đêm, thì sáng sẽ thiu, lãng phí ! Tôi ăn xong, rửa bát đũa sạch sẽ, cho mỗi thứ riêng biệt vào hộp nhựa, bảo quản tủ lạnh. Đơn giản là tôi thích làm thế !

Sáng mai, thay vì đi ra ngoài ăn bún – tôi thích món này vào buổi sáng, thì tôi cũng đã có ngay một bát bún tại nhà. Phải không ? Vừa tiết kiệm thời gian đi lại, ăn xong rửa luôn, dọn dẹp nhà cửa, đi làm hay đi chơi, tùy tình hình. Mà nếu mẹ tôi nhìn thấy, mẹ tôi cũng vui, vì bà thích thích tiết kiệm và sự hợp lý. Không quá khó để làm vui lòng mẹ bằng một điều đơn giản đúng không ?

Lifestyle · Minimalism

Minimalism : Vì sao tôi không thích vật nuôi ?

Có những lý do riêng tư mà mình rất ghét vật nuôi, cũng như thú cưng. Mặc dù đấy là một sở thích. Mình tôn trọng ! Nó chỉ không phù hợp với mình ở một vài điểm.

Mình thích tìm hiểu, xây dựng không gian sống! Cũng chẳng giấu diếm gì, cũng rất thích rảnh rỗi ngắm những đoá hoa mình trồng. Nhưng vật nuôi chưa bao giờ được coi là tối giản! Thật nhé, chưa bao giờ !

Thế đm, bây giờ thời gian đi làm, nhà cửa, các hoạt động bản thân, bạn bè. Và hơn hết, những người thân trong gia đình còn đang chăm sóc bỏ con mẹ ra. Thời gian nào đi hầu hạ vật nuôi nữa ???

Lifestyle · Minimalism · Myself

Minimalism : Dọn dẹp là niềm vui

22:35 – Cũng khá là khuya rồi, nhưng hôm nay tôi muốn ngủ muộn hơn một chút để viết vài dòng cho nhật ký ! Nói thẳng là ngày hôm nay cũng rất vui !

Những ngày giáp Tết, tôi không đi đâu nhiều ! Chẳng có công việc gì hết, tôi gần như chỉ ở nhà, trưa đến thì nấu ăn cho mẹ và anh trai, tối đến cũng vậy. Rảnh thì tôi dọn dẹp nhà cửa. Thật ra, khoảng một tuần trở lại đây, tôi mới lấy lại thói quen này. Dọn dẹp gần như là thú vui tao nhã, một cái cách mà tôi tìm kiếm sự thăng bằng, thư giãn trong cuộc sống vậy. Tôi đã sống với điều đó, và gần như là đã luôn luôn suốt những năm tháng còn là sinh viên. Khi mà tôi ở trọ một mình !

Tôi biết, suốt cả năm 2017 vừa qua, tôi gần như mải chơi, đi suốt ngày, chả mấy khi ở nhà. Đến chính cái blog này, đã có rất nhiều lúc tôi muốn viết vài dòng để chia sẻ, nhưng rồi lại bỏ ngỏ. Lý do vì sao, tôi hiểu rõ : Bạn chẳng thế nào viết được gì, nếu bạn vẫn còn quá nhiều thứ đang quan tâm trong đầu !

Điều đó tôi nhận ra ngay khi tôi dọn dẹp đồ đạc. Thật sự là như vậy bạn ạ, chúng ta gần như chẳng thể nào làm được điều gì, nếu xung quanh là sự bề bộn. Trước đây một tuần, và trước cả thời điểm đó nữa, mỗi khi vào bếp để nấu bữa ăn, hay rửa bát, tôi rất ngại, hay đúng hơn là tôi không hề muốn làm ! Vì sao ư ? Mỗi khi nhìn thấy đống bát đĩa của bữa ăn trước chưa rửa, hay tệ hơn đống bát đĩa đó có khi còn là của ngày hôm trước, tôi chán ngán, chả muốn động tay vào. Cảm giác này, chắc nhiều người gặp, chứ không riêng gì tôi ?

blur, bubbles, cleaning

Không gian sống là do con người tạo ra, và con người cũng tự quản lý nó. Nếu bạn hiểu điều này, bạn sẽ hiểu vì sao bao năm qua tôi theo đuổi phong cách sống tối giản. Khi bạn sống một mình, có thể bạn thực hiện lối sống này dễ hơn. Ngược lại, nếu sống trong một tập thể, để làm được điều đó lại là cả một quá trình ! Sống tập thể đồng nghĩa là bạn sẽ có nhiều đồ đạc hơn, và để duy trì được sự gọn gàng, ngăn nắp bạn không bao giờ được phá vỡ nguyên tắc của lối sống tối giản. Trong bài viết này, tôi không thể nói hết được các quy tắc ấy, cho nên tôi chỉ lấy một ví dụ thôi :

Vật nào chỗ nấy : Một chỗ dành cho mọi thứ, và mọi thứ ở chỗ của nó (hay vật nào chỗ nấy). Hãy ghi nhớ câu này, thường xuyên lặp lại nó, kể cả trong giấc ngủ của bạn – nó là một trong những nguyên tắc quan trọng nhất của những người sống tối giản. Khi mỗi đồ vật bạn sở hữu có một chỗ nhất định (một cách lý tưởng trong ngăn kéo, tủ đựng chén bát, hay các đồ đựng như hộp, chai, lọ v.v…), các món đồ lạc lõng sẽ không lang thang trong nhà bạn và tụ lại như một sự bề bộn. Với hệ thống hợp lý này, bạn có thể dễ dàng phát hiện một thứ nào đó không liên quan – và lập tức tống nó ra khỏi nhà.

Sự thật là khi mà tôi đã cảm thấy trang trải hết các nhu cầu cơ bản, cái niềm hạnh phúc của tôi gần như rất là ít liên quan đến cái số lượng mà tôi sở hữu. Gần đây, tôi hay vào bếp nấu nướng, và tôi nhận ra là ở dưới bếp không có đồng hồ, và tôi chả biết phải nhìn giờ bằng cách nào. Chính vì thế, mà tôi phải chỉnh Setting trong điện thoại là không tự động tắt màn hình, trừ khi tôi tắt, tôi bật màn hình sáng liên tục mỗi khi ở dưới bếp, chủ yếu là để biết thời gian.

Giải pháp cho việc này là tôi cần một cái đồng hồ. Anh trai tôi gợi ý trong phòng mẹ tôi có một cái đồng hồ cũng thuộc hàng rẻ tiền thôi, chắc tầm mấy chục ngàn. Đồng hồ gần như hết pin, mẹ tôi không sử dụng trong nhiều ngày tháng rồi. Tôi bỏ ra kiểm tra, lắp thử pin mới vào xem có chạy không. Khi thấy tôi làm việc này, mẹ tôi mới gợi ý là trong ngăn kéo mẹ tôi có rất nhiều những cục pin tiểu loại xịn hẳn hoi nhé. Mẹ tôi làm trên cảng, ở đây sử dụng nhiều về đèn pin, cho nên mẹ tôi thừa một số pin chưa dùng đến. Loay hoay một lúc, tôi tưởng đồng hồ hỏng, nhưng không ngờ nó chạy trơn tru. Tôi lau chùi sạch sẽ, mang xuống bếp, chọn một góc nhỏ nhắn, kê chiếc đồng hồ. Vậy là xong vấn đề tôi đang cần. Rất đơn giản đúng không ?

28427028609_9a7162b7c8_z_d

Có một điều hay ho là mẹ và anh trai tôi tưởng đồng hồ đã hỏng, bảo là đưa tôi tiền ra hiệu sách mua một cái mới. Tôi nói như thế là hơi lãng phí, vì đồng hồ thực ra lâu rồi không sử dụng, chỉ thay pin là xong. Nhu cầu của tôi là cần biết thời gian, cần gì đồng hồ đẹp ? Đó là niềm vui tri túc của tôi khi dọn dẹp đấy bạn ạ !

Lifestyle · Minimalism

Minimalism : Càng ít đồ đạc = càng nhiều tự do

Phải chăng đồ đạc của bạn có sức mạnh giữ bạn lại tại chỗ ? Đối với phần đông trong chúng ta, câu trả lời cũng rất có thể là “Đúng!”.

Của cải, đồ đạc có thể là những cái mỏ neo. Chúng có thể ràng buộc chúng ta, và giữ không cho chúng ta khai thác những lợi ích mới và phát triển những khả năng mới. Chúng có thể ngăn chặn những mối quan hệ, sự thành công nghề nghiệp, và thời gian dành cho gia đình của chúng ta. Chúng có thể rút cạn năng lực và khả năng mạo hiểm của chúng ta.

Hãy nhìn chung quanh hết thảy các thứ trong căn phòng. Hãy hình dung rằng mỗi đồ vật này – từng món của cải riêng biệt – được cột chặt với bạn bằng một đoạn dây. (Để cho thêm kịch tính, hãy tưởng tượng thay thế bằng những sợi xích). Giờ đây hay thử đứng dậy và di chuyển một vòng, cùng với tất cả những lôi kéo, bám sát và kêu vang của đồ đạc đằng sau bạn. Có lẽ bạn sẽ không có khả năng đi xa, hoặc làm gì đó. Bạn sẽ bỏ cuộc, ngồi xuống, và nhận thức rằng chỉ cần rất ít nỗ lực để ở lại chỗ bạn đang có mặt.

Theo cách tương tự, quá nhiều sự bề bộn có thể đè nặng lên nghị lực của chúng ta. Như thể tất cả món đồ ấy có trọng lượng của riêng chúng, và đang không ngừng kéo chúng ta xuống và giữ chúng ta lại. Chúng ta có thể thực sự cảm thấy nặng nề và hôn mê trong một căn phòng bề bộn, rất mệt mỏi và lười biếng để có thể đứng dậy và hoàn tất mọi thứ. Tương phản với một căn phòng sạch sẽ, sáng sủa và đồ đạc thưa thớt – trong một không gian như thế, chúng ta cảm thấy thư thái, tự do và tràn đầy khả năng. Không có gánh nặng của tất cả đồ đạc, chúng ta cảm thấy sẵn sàng cho bất cứ việc gì.

Với điều này trong tâm trí, chúng ta có thể sắp xếp nhanh chóng và tạo ra sự ảo tưởng về không gian ngăn nắp, gọn gàng. Chúng ta sẽ chỉ chạy ra siêu thị, lấy một số đồ đựng, và tạo ra một căn phòng tối giản ngay lập tức. Rủi thay, nhồi nhét mọi thứ vào các ngăn kéo, giỏ, và thùng sẽ không thành công. Thậm chí đồ đạc được cất giấu (hãy để nó trong tủ, dưới tầng hầm) vẫn nằm trong tâm trí chúng ta. Để giải phóng bản thân về mặt tinh thần, chúng ta phải loại bỏ đồ đạc một cách trọn vẹn.

Một điều khác nữa để quan tâm : Ngoài việc cưỡng bách chúng ta về mặt thể xác, và kiềm chế chúng ta về mặt tâm lý, các đồ vật còn làm cho chúng ta bị nô lệ về mặt tài chính, thông qua món nợ dùng để trả cho chúng. Chúng ta nợ càng nhiều tiền, các cơ hội của chúng ta càng hạn chế. Tự lôi kéo bản thân vào những công việc chúng ta không thích để trả tiền cho đồ đạc, mà chúng ta có thể không sử dụng nữa, thậm chí không cần nữa. Hơn nữa, nếu đã dốc hết tiền lương vào các sản phẩm tiêu thụ, chúng bị khô cạn nguồn lực cho những hoạt động khác : chẳng hạn như tham gia một lớp học nghệ thuật hoặc đầu tư vào một cuộc kinh doanh đầy triển vọng.

Du lịch tương đồng tuyệt vời với sự tự do của cách sống tối giản. Hãy nghĩ về việc đi nghỉ hè mang theo hai hay ba cái va-li thì khổ sở biết bao. Bạn đã dự tính chuyến đi trong rất nhiều thời gian, và khi bước xuống mặt đất từ máy bay, bạn không thể trì hoãn khám phá xử sở mới lạ. Không nhanh như thế – trước tiên bạn phải chờ đợi các túi xách của bạn xuất hiện trên băng chuyền hành lý của phi trường. Kế đó, bạn phải kéo qua khỏi phi trường. Bạn cũng có thể đi tới bến xe taxi, việc di chuyển chúng vào đường xe điện ngầm gần như không thể. Và quên mất việc tham quan ngắm cảnh – bạn phải hướng thẳng tới khách sạn để trút bỏ gánh nặng này. Sau cùng, khi đến được khách sạn, bạn ngã xuống vì kiệt sức.

casual, cheerful, daylight

Cách sống tối giản, mặt khác, làm cho bạn nhanh nhẹn. Hãy hình dung việc đi du lịch chỉ với một balo nhẹ nhàng – kinh nghiệm là niềm vui tích cực. Bạn ra khỏi máy bay, qua những đám đông đang chờ đợi hành lý của họ. Rồi bạn lên xe điện ngầm, đón một chiếc xe bus, hay đi bộ về hướng khách sạn. Dọc đường, bạn trải nghiệm tất cả những cảnh tưởng, những âm thanh, và các mùi vị của một xứ sở mới lạ, với thời gian và năng lực để thưởng thức nó trọn vẹn. Bạn di động, linh hoạt và tự do – có thể mang túi xách của bạn tới các viện bảo tàng và các địa điểm du lịch, và cất nó vào tủ khi cần thiết.

Ngược lại với kịch bản ban đầu, bạn trải qua một buổi chiều ngắm cảnh quan thay vì kéo lê đồ đạc. Bạn như được tiếp thêm sinh lực, và sẵn sàng cho nhiều thứ hơn nữa.

Nó rất giống với cuộc đời. Khi tự bao quanh mình với nhiều thứ, chúng ta giống như một khách du lịch đầy hành lý, bị nhét trong một chiếc taxi – tách rời khỏi những người khác và tất cả mọi điều thú vị đang diễn ra ngoài kia. Đồ đạc tích tụ lại để hình thành một nhà tù chung quanh chúng ta. Trong việc trở thành những người theo lối sống tối giản, chúng ta tháo dỡ những ngục tù này, và dành lại sự tự do.

Khi không còn bị trói buộc với đồ đạc, chúng ta có thể nếm trải, thưởng thức cuộc sống, liên lạc kết nối với những người khác, và tham gia vào các cộng đồng của chúng ta. Chúng ta rộng mở hơn với những trải nghiệm, và có khả nag tốt hơn để nhận ra và tận dụng những cơ hội. Chúng ta càng lôi kéo hành lý (cả về thể chất lẫn tinh thần) càng ít chừng nào thì chúng ta càng có thể thực hiện cuộc sống nhiều hơn chừng nấy!