Minimalism : Dọn dẹp là niềm vui

22:35 – Cũng khá là khuya rồi, nhưng hôm nay tôi muốn ngủ muộn hơn một chút để viết vài dòng cho nhật ký ! Nói thẳng là ngày hôm nay cũng rất vui !

Những ngày giáp Tết, tôi không đi đâu nhiều ! Chẳng có công việc gì hết, tôi gần như chỉ ở nhà, trưa đến thì nấu ăn cho mẹ và anh trai, tối đến cũng vậy. Rảnh thì tôi dọn dẹp nhà cửa. Thật ra, khoảng một tuần trở lại đây, tôi mới lấy lại thói quen này. Dọn dẹp gần như là thú vui tao nhã, một cái cách mà tôi tìm kiếm sự thăng bằng, thư giãn trong cuộc sống vậy. Tôi đã sống với điều đó, và gần như là đã luôn luôn suốt những năm tháng còn là sinh viên. Khi mà tôi ở trọ một mình !

Tôi biết, suốt cả năm 2017 vừa qua, tôi gần như mải chơi, đi suốt ngày, chả mấy khi ở nhà. Đến chính cái blog này, đã có rất nhiều lúc tôi muốn viết vài dòng để chia sẻ, nhưng rồi lại bỏ ngỏ. Lý do vì sao, tôi hiểu rõ : Bạn chẳng thế nào viết được gì, nếu bạn vẫn còn quá nhiều thứ đang quan tâm trong đầu !

Điều đó tôi nhận ra ngay khi tôi dọn dẹp đồ đạc. Thật sự là như vậy bạn ạ, chúng ta gần như chẳng thể nào làm được điều gì, nếu xung quanh là sự bề bộn. Trước đây một tuần, và trước cả thời điểm đó nữa, mỗi khi vào bếp để nấu bữa ăn, hay rửa bát, tôi rất ngại, hay đúng hơn là tôi không hề muốn làm ! Vì sao ư ? Mỗi khi nhìn thấy đống bát đĩa của bữa ăn trước chưa rửa, hay tệ hơn đống bát đĩa đó có khi còn là của ngày hôm trước, tôi chán ngán, chả muốn động tay vào. Cảm giác này, chắc nhiều người gặp, chứ không riêng gì tôi ?

blur, bubbles, cleaning

Không gian sống là do con người tạo ra, và con người cũng tự quản lý nó. Nếu bạn hiểu điều này, bạn sẽ hiểu vì sao bao năm qua tôi theo đuổi phong cách sống tối giản. Khi bạn sống một mình, có thể bạn thực hiện lối sống này dễ hơn. Ngược lại, nếu sống trong một tập thể, để làm được điều đó lại là cả một quá trình ! Sống tập thể đồng nghĩa là bạn sẽ có nhiều đồ đạc hơn, và để duy trì được sự gọn gàng, ngăn nắp bạn không bao giờ được phá vỡ nguyên tắc của lối sống tối giản. Trong bài viết này, tôi không thể nói hết được các quy tắc ấy, cho nên tôi chỉ lấy một ví dụ thôi :

Vật nào chỗ nấy : Một chỗ dành cho mọi thứ, và mọi thứ ở chỗ của nó (hay vật nào chỗ nấy). Hãy ghi nhớ câu này, thường xuyên lặp lại nó, kể cả trong giấc ngủ của bạn – nó là một trong những nguyên tắc quan trọng nhất của những người sống tối giản. Khi mỗi đồ vật bạn sở hữu có một chỗ nhất định (một cách lý tưởng trong ngăn kéo, tủ đựng chén bát, hay các đồ đựng như hộp, chai, lọ v.v…), các món đồ lạc lõng sẽ không lang thang trong nhà bạn và tụ lại như một sự bề bộn. Với hệ thống hợp lý này, bạn có thể dễ dàng phát hiện một thứ nào đó không liên quan – và lập tức tống nó ra khỏi nhà.

Sự thật là khi mà tôi đã cảm thấy trang trải hết các nhu cầu cơ bản, cái niềm hạnh phúc của tôi gần như rất là ít liên quan đến cái số lượng mà tôi sở hữu. Gần đây, tôi hay vào bếp nấu nướng, và tôi nhận ra là ở dưới bếp không có đồng hồ, và tôi chả biết phải nhìn giờ bằng cách nào. Chính vì thế, mà tôi phải chỉnh Setting trong điện thoại là không tự động tắt màn hình, trừ khi tôi tắt, tôi bật màn hình sáng liên tục mỗi khi ở dưới bếp, chủ yếu là để biết thời gian.

Giải pháp cho việc này là tôi cần một cái đồng hồ. Anh trai tôi gợi ý trong phòng mẹ tôi có một cái đồng hồ cũng thuộc hàng rẻ tiền thôi, chắc tầm mấy chục ngàn. Đồng hồ gần như hết pin, mẹ tôi không sử dụng trong nhiều ngày tháng rồi. Tôi bỏ ra kiểm tra, lắp thử pin mới vào xem có chạy không. Khi thấy tôi làm việc này, mẹ tôi mới gợi ý là trong ngăn kéo mẹ tôi có rất nhiều những cục pin tiểu loại xịn hẳn hoi nhé. Mẹ tôi làm trên cảng, ở đây sử dụng nhiều về đèn pin, cho nên mẹ tôi thừa một số pin chưa dùng đến. Loay hoay một lúc, tôi tưởng đồng hồ hỏng, nhưng không ngờ nó chạy trơn tru. Tôi lau chùi sạch sẽ, mang xuống bếp, chọn một góc nhỏ nhắn, kê chiếc đồng hồ. Vậy là xong vấn đề tôi đang cần. Rất đơn giản đúng không ?

28427028609_9a7162b7c8_z_d

Có một điều hay ho là mẹ và anh trai tôi tưởng đồng hồ đã hỏng, bảo là đưa tôi tiền ra hiệu sách mua một cái mới. Tôi nói như thế là hơi lãng phí, vì đồng hồ thực ra lâu rồi không sử dụng, chỉ thay pin là xong. Nhu cầu của tôi là cần biết thời gian, cần gì đồng hồ đẹp ? Đó là niềm vui tri túc của tôi khi dọn dẹp đấy bạn ạ !

Minimalism : Càng ít đồ đạc = càng nhiều tự do

Phải chăng đồ đạc của bạn có sức mạnh giữ bạn lại tại chỗ ? Đối với phần đông trong chúng ta, câu trả lời cũng rất có thể là “Đúng!”.

Của cải, đồ đạc có thể là những cái mỏ neo. Chúng có thể ràng buộc chúng ta, và giữ không cho chúng ta khai thác những lợi ích mới và phát triển những khả năng mới. Chúng có thể ngăn chặn những mối quan hệ, sự thành công nghề nghiệp, và thời gian dành cho gia đình của chúng ta. Chúng có thể rút cạn năng lực và khả năng mạo hiểm của chúng ta.

Hãy nhìn chung quanh hết thảy các thứ trong căn phòng. Hãy hình dung rằng mỗi đồ vật này – từng món của cải riêng biệt – được cột chặt với bạn bằng một đoạn dây. (Để cho thêm kịch tính, hãy tưởng tượng thay thế bằng những sợi xích). Giờ đây hay thử đứng dậy và di chuyển một vòng, cùng với tất cả những lôi kéo, bám sát và kêu vang của đồ đạc đằng sau bạn. Có lẽ bạn sẽ không có khả năng đi xa, hoặc làm gì đó. Bạn sẽ bỏ cuộc, ngồi xuống, và nhận thức rằng chỉ cần rất ít nỗ lực để ở lại chỗ bạn đang có mặt.

Theo cách tương tự, quá nhiều sự bề bộn có thể đè nặng lên nghị lực của chúng ta. Như thể tất cả món đồ ấy có trọng lượng của riêng chúng, và đang không ngừng kéo chúng ta xuống và giữ chúng ta lại. Chúng ta có thể thực sự cảm thấy nặng nề và hôn mê trong một căn phòng bề bộn, rất mệt mỏi và lười biếng để có thể đứng dậy và hoàn tất mọi thứ. Tương phản với một căn phòng sạch sẽ, sáng sủa và đồ đạc thưa thớt – trong một không gian như thế, chúng ta cảm thấy thư thái, tự do và tràn đầy khả năng. Không có gánh nặng của tất cả đồ đạc, chúng ta cảm thấy sẵn sàng cho bất cứ việc gì.

Với điều này trong tâm trí, chúng ta có thể sắp xếp nhanh chóng và tạo ra sự ảo tưởng về không gian ngăn nắp, gọn gàng. Chúng ta sẽ chỉ chạy ra siêu thị, lấy một số đồ đựng, và tạo ra một căn phòng tối giản ngay lập tức. Rủi thay, nhồi nhét mọi thứ vào các ngăn kéo, giỏ, và thùng sẽ không thành công. Thậm chí đồ đạc được cất giấu (hãy để nó trong tủ, dưới tầng hầm) vẫn nằm trong tâm trí chúng ta. Để giải phóng bản thân về mặt tinh thần, chúng ta phải loại bỏ đồ đạc một cách trọn vẹn.

Một điều khác nữa để quan tâm : Ngoài việc cưỡng bách chúng ta về mặt thể xác, và kiềm chế chúng ta về mặt tâm lý, các đồ vật còn làm cho chúng ta bị nô lệ về mặt tài chính, thông qua món nợ dùng để trả cho chúng. Chúng ta nợ càng nhiều tiền, các cơ hội của chúng ta càng hạn chế. Tự lôi kéo bản thân vào những công việc chúng ta không thích để trả tiền cho đồ đạc, mà chúng ta có thể không sử dụng nữa, thậm chí không cần nữa. Hơn nữa, nếu đã dốc hết tiền lương vào các sản phẩm tiêu thụ, chúng bị khô cạn nguồn lực cho những hoạt động khác : chẳng hạn như tham gia một lớp học nghệ thuật hoặc đầu tư vào một cuộc kinh doanh đầy triển vọng.

Du lịch tương đồng tuyệt vời với sự tự do của cách sống tối giản. Hãy nghĩ về việc đi nghỉ hè mang theo hai hay ba cái va-li thì khổ sở biết bao. Bạn đã dự tính chuyến đi trong rất nhiều thời gian, và khi bước xuống mặt đất từ máy bay, bạn không thể trì hoãn khám phá xử sở mới lạ. Không nhanh như thế – trước tiên bạn phải chờ đợi các túi xách của bạn xuất hiện trên băng chuyền hành lý của phi trường. Kế đó, bạn phải kéo qua khỏi phi trường. Bạn cũng có thể đi tới bến xe taxi, việc di chuyển chúng vào đường xe điện ngầm gần như không thể. Và quên mất việc tham quan ngắm cảnh – bạn phải hướng thẳng tới khách sạn để trút bỏ gánh nặng này. Sau cùng, khi đến được khách sạn, bạn ngã xuống vì kiệt sức.

casual, cheerful, daylight

Cách sống tối giản, mặt khác, làm cho bạn nhanh nhẹn. Hãy hình dung việc đi du lịch chỉ với một balo nhẹ nhàng – kinh nghiệm là niềm vui tích cực. Bạn ra khỏi máy bay, qua những đám đông đang chờ đợi hành lý của họ. Rồi bạn lên xe điện ngầm, đón một chiếc xe bus, hay đi bộ về hướng khách sạn. Dọc đường, bạn trải nghiệm tất cả những cảnh tưởng, những âm thanh, và các mùi vị của một xứ sở mới lạ, với thời gian và năng lực để thưởng thức nó trọn vẹn. Bạn di động, linh hoạt và tự do – có thể mang túi xách của bạn tới các viện bảo tàng và các địa điểm du lịch, và cất nó vào tủ khi cần thiết.

Ngược lại với kịch bản ban đầu, bạn trải qua một buổi chiều ngắm cảnh quan thay vì kéo lê đồ đạc. Bạn như được tiếp thêm sinh lực, và sẵn sàng cho nhiều thứ hơn nữa.

Nó rất giống với cuộc đời. Khi tự bao quanh mình với nhiều thứ, chúng ta giống như một khách du lịch đầy hành lý, bị nhét trong một chiếc taxi – tách rời khỏi những người khác và tất cả mọi điều thú vị đang diễn ra ngoài kia. Đồ đạc tích tụ lại để hình thành một nhà tù chung quanh chúng ta. Trong việc trở thành những người theo lối sống tối giản, chúng ta tháo dỡ những ngục tù này, và dành lại sự tự do.

Khi không còn bị trói buộc với đồ đạc, chúng ta có thể nếm trải, thưởng thức cuộc sống, liên lạc kết nối với những người khác, và tham gia vào các cộng đồng của chúng ta. Chúng ta rộng mở hơn với những trải nghiệm, và có khả nag tốt hơn để nhận ra và tận dụng những cơ hội. Chúng ta càng lôi kéo hành lý (cả về thể chất lẫn tinh thần) càng ít chừng nào thì chúng ta càng có thể thực hiện cuộc sống nhiều hơn chừng nấy!

Minimalism : Đời như chiếc MP3

Thói quen đơn giản, tạo nên phong cách sống ngăn nắp và yên tĩnh.

Những ý tưởng, thói quen tối giản mọi thứ đến từ khi tôi mua chiếc máy nghe nhạc của Sony, mã thiết kế NWZ-B183F. Từ cái cách thiết kế của toàn bộ máy đã toát lên vẻ tối giản của người Nhật rồi. Giá 1.390.000 vnd trên SonyCenter của Việt Nam.

Đây đơn giản đây chỉ là một cái  máy chỉ để nghe nhạc, không có Wifi, không bluetooth. Chỉ có duy nhất một nút Play / Pause, hai phím chuyển bài. Màn hình hiển thị đơn giản tên bài và thời lượng bài nhạc, thời lượng pin của máy, tên folder hoặc tên album bài nhạc. Dọc lưng máy là tinh chỉnh volume – hoặc +, cùng một nút BACK HOME. Mặt sau máy còn lại duy nhát đúng nút HOLD (khóa toàn bộ màn chức năng của các nút kia). Cái máy đúng nghĩa là chỉ để nghe nhạc, không có gì cầu kỳ.

Với mình, cái mp3 này lại hình thành nên phong cách nghe nhạc của bạn. Bởi vì khi bạn nghe DJ mix set, những file mp3 dưới dạng một set dài 1hour, hoặc 2hours, chức năng tua cái máy Sony này gần như là khá chậm, và không tăng được tốc độ tua.

Chính vì điều đó mà khi nghe những set dài, mình đều cố gắng sắp xếp thời gian để nghe một mạch, trọn cảm xúc của những set đó mà không có sự làm phiền nào. Thời điểm tuyệt vời nhất để làm điều đó với mình là khi đi ngủ, độ khoảng 22h – 0h. Hoặc có thể là buổi sáng sớm, sau khi đánh răng rửa mặt xong, ngồi yên tĩnh sáng sớm nghe một set nhạc dài, cực kỳ tốt cho tâm trạng của mình, hai ngày mình đã thử cách này. Vì bạn đơn giản là để tâm trí đi lang thang, thả hồn vào các bài nhạc mà Armin van Buuren chọn lọc hàng tuần, không cần quan tâm đến tracklist, cũng như nhìn vào màn hình vi tính. Đó là nói khi tôi theo dõi A State Of Trance hàng tuần.

Đặc biệt là luyện tính kỷ luật, kiên nhẫn. Dân hay nghe nhạc chắc biết thói quen xấu là chúng ta đôi khi nghe mỗi bài một tý lại chuyển, không có sự chuẩn bị của Playlist. Điều này chính xác là ảnh hưởng đến thời gian, và cảm nhận của tôi, tôi luôn thấy mọi thứ kém trọn vẹn, nếu bạn phân tâm vào những thứ khác.

Thói quen tạo nên phong cách sống :

Nếu như trước đây việc kết nối SmartPhone vào máy tính trở nên lích kích, và việc mở MP3 Player ở trong iPhone lại khiến tôi thấy khá lộn xộn. Đôi khi smartphone lại làm tôi cuốn vào những hoạt động ngoài luồng khác. Cách nghe nhạc bằng mp3, khiến tôi thấy năng động hơn rất nhiều. Sony NWZ-B183F rất nhỏ, có khi chỉ bằng cái bật lửa. Nặng chắc cũng ngang ngửa. Dùng nhiều lần, tôi tự nhiên có cái thói quen là cầm máy ở chiều dọc, gạt nút HOME về bên trái để khóa chạm vào các nút. Xong cất máy một góc, hoặc cho vào túi áo bên trái, làm việc vặt. Điều này, tôi chỉ làm khi nghe những mixset mà gần như tôi thuộc tracklist các bài.

Lâu lâu, tôi ấn nút BACK HOME, để màn hình hiện thị tên bài. Thường tôi chỉ hay làm điều này khi nghe những track không biết tên, hoặc lần đầu nghe, hoặc những bài lâu không nghe, quên tên.

Tâm trạng quyết định ngày mới :

Trance vẫn luôn là dòng nhạc mà trước giờ luôn đồng hành với tôi khi nghe để mở rộng tâm trí, thư thái đầu óc. Các dòng nhạc có lời, hay nhạc Việt, Pop, và các dòng ngoài đam mê chính của tôi, nói thật là tôi không có hiểu nhiều, hoặc có thì cũng chỉ là những bài nghe vài lần rồi ít nghe lại.

Nghe Trance hay làm tôi hình dung đến những cảnh đẹp dành cho du lịch, hoặc nghĩ về những ngày còn trẻ – khoảng thời gian mà tôi tự do nhất. Máy nghe nhạc còn tiện lợi trong việc quản lý các thể loại nhạc cho tôi, vì nó vốn dĩ nhỏ bé và tiện lợi. Chẳng hạn những khi thích đọc sách, tài liệu thì tôi chỉ muốn nghe white noise – dạng âm thành dành cho việc học tập, tập trung. Chính vì chia thành từng hoạt động riêng biệt, mà tôi luôn biết mình thật sự cần làm việc nào trước, việc nào sau. Nếu đọc sách trong hai tiếng, thì tôi sẽ dành hoạt động đó vào tầm khoảng 7h – 9h sáng. Sau đó, kết thúc buổi sáng với việc nấu bữa trưa. Công việc của tôi sắp tới chắc chỉ tập trung vào buổi chiều tối, nên tôi cũng dần hình dung ra cái thời gian biểu của mình sắp tới.

Đời đơn giản hơn như chính cái máy nghe nhạc :

Tôi thích cái cách làm việc đơn giản của Sony NWZ-B183F. Đầu cắm USB có nắp đậy mỗi khi bạn sạc, hoặc kết nối với máy tính để lấy thêm nhạc. Hoạt động hoàn toàn như một chiếc USB lưu dữ liệu. Thiết kế thanh mảnh ngắn gọn, tạo cho tôi thói quen duỗi dây tai nghe thẳng và đôi khi quấn một đoạn ngắn vào thân MP3. Nó cũng như một thú chơi hay ho. Vì từ lâu tôi vốn nhận ra nghe nhạc bằng SmartPhone thường lộn xộn và nhanh hết pin.

Hơn nữa, một điều phải ai chơi âm thanh lâu mới hiểu. Đó là các tai nghe có trở kháng cao, tầm giá khoảng trên 3tr cắm vào SmartPhone gần như toàn có độ trễ, tiếng bí không ra hết. Đó chính là khác biệt lớn nhất giữa MP3 Player và SmartPhone. Cũng còn tùy đời máy nữa, các máy Mp3 Player đời thấp, vẫn bị độ trễ.

Những cái Mp3 nhỏ xinh khiến tôi thấy bình yên và tập trung hơn mỗi khi muốn dùng nó để nghe nhạc. Nó tạo nên những tâm trạng ngẫu nhiên, và bay bổng tâm trí, khi bạn vô thức nghe một playlist những bài nhạc lẻ.

 

 

Nguyên Lý 80/20: Bí Mật Làm Ít Hơn Đạt Nhiều Hơn

Phải nói là trên mạng Internet có rất nhiều thứ bổ ích để học hỏi. Tôi thấy có rất nhiều blogger tâm huyết dành thời gian cho những cái blog của họ. Về cơ bản, họ đều là những người giàu kinh nghiệm sống, và ham học hỏi cả ! Sáng nay, Móng Cái mưa to, suốt từ sáng, tôi ngồi mang Ebook ra đọc. Có cái cuốn Time Management – Brian Tracy tải trên TaiSachHay.com cách đây cũng nửa năm rồi. Mãi chưa đọc hết, thời gian này lười đọc sách mà. Đọc đến cái đoạn, nó nói về nguyên lý Pareto 80/20, thì tôi mới đánh dấu và vào Google tìm hiểu. Trước đây thì cũng hiểu qua qua về nguyên lý này rồi, nhưng chưa hiểu kỹ về nó.

Tình cờ tìm được bài viết này : Nguyên Lý 80/20: Bí Mật Làm Ít Hơn Đạt Nhiều Hơn

Dạo qua, thấy trang PhatTrienCaNhan.Com này khá là nhiều bài viết hay, gần như rất bao quát và tóm tắt để học hỏi luôn ! Đến nể cái anh Admin trang này ! Cảm ơn rất nhiều, và tôi thích nhất câu châm ngôn trong cái bài viết :

“Không phải mỗi ngày một tăng thêm mà chính là mỗi ngày một giảm bớt bằng cách đẽo gọt những thứ vô bổ”. – Bruce Lee

Đừng quên để lại comment, nếu bạn cũng thích tìm tòi đề tài này như tôi nhé !

Minimalism : Nhiều hơn là tốt hơn ư ?

Tôi không nghĩ thế !

Bao nhiêu ngày rồi, hôm nay mới có một ngày nắng. Tranh thủ dọn dẹp nhà cửa, có ánh nắng mặt trời rọi vào căn phòng, tôi mới cảm thấy không gian thoáng đãng đi bao nhiêu.

Như vậy là cũng phải một tuần trở lại đây, hôm nay tôi mới nhìn thấy cái gì đó gọi là ánh nắng mặt trời. Mưa liên tục, gần như suốt một tuần liền, thi thoảng ngắt cơn, rồi lại rào rào. Tôi rất ghét mưa, đặc biệt là trong khoảng thời gian này, vì cả gia đình tôi đang phải đi thuê nhà. Không biết đối với nhà các bạn thì sao, nhưng nhà tôi chưa tìm được một căn nhà tốt hơn, vì vậy vẫn phải duy trì nơi này đã ba năm nay. Mỗi khi trời mưa to, bạn sẽ không biết chỗ nào sẽ dột, vì trần nhà ở đây có vẻ như đã rất ọp ẹp. Ba mẹ con tôi phải dùng xốp, và chèn khăn khô vào để thấm nước mưa. Khi đó, nhìn nhà cửa rất bề bộn, lỉnh kỉnh xốp và khăn, sáng ngày hôm sau ngủ dậy lại tiếp tục công việc lau chùi, phơi phóng. Nghĩ đến bạn đã thấy bất tiện rồi đúng không ?

Mà đặc biệt là quan điểm và tính cách của những thành viên trong gia đình tôi không giống nhau. Một ông anh trai thì thích sưu tầm đồ công nghê, có xu hướng tích lũy đồ đạc, mua sắm tùy hứng. Anh ta còn có kiểu sở thích lưu trữ những thứ như điện thoại hỏng, những món đồ đã không còn có thể sử dụng làm đồ cổ, tích ở một nơi nào đó trong phòng và chờ đến một ngày nào đó chúng sẽ có thể được sử dụng ? Mẹ tôi thì cũng gần giống như anh tôi, nhưng bà là thế hệ phụ nữ từ ngày xưa, nên tuy không mua sắm nhiều, nhưng lại rất hay mua những món đồ linh tinh. Chẳng hạn như bà bảo rằng dạo này rau cỏ, thực phẩm ngoài chợ nó không an toàn và vệ sinh, nên bà mua một cái máy để làm rau mầm (mấy kiểu rau như mầm lạc, giá đỗ…), và làm được vài bữa, bà cũng lại vất nó ở một xó dưới bếp. Mỗi lần như vậy, thì bao nhiêu đồ đạc lại sinh ra, và sự bề bộn thì chả mấy chốc nó sẽ mon men.

Tôi đã từng và có lẽ sẽ không bao giờ góp ý cho họ về những vấn đề đó, bởi nó dường như là những thói quen, sở thích của mỗi một người vậy, và đơn giản nhất chính là : Quan điểm của họ và tôi không giống nhau. Với tôi, triết lý sống luôn luôn là : Càng ít đồ đạc = càng nhiều tự do.

Điều tôi ghét nhất chính là mỗi khi họ mua một món đồ, hay vì một lý do nào đó, cách nào đó – chúng có mặt ở trong nhà, nó làm tôi cảm thấy ngột ngạt. Bởi họ không bao giờ chịu hiểu cái nguyên tắc tránh cho sự bề bộn “một thứ đi vào, thì một thứ đi ra”. Họ chỉ ngày một nhét cho cái nhà này càng nhiều đồ đạc càng tốt. Thật sự là tôi không hiểu lý do gì mẹ tôi thích tàng trữ những cái chai nước khoáng Sansa khi đã dùng xong, để tồn đọng trong nhà, và bảo chờ để sử dụng. Khoảng 1 tuần, tôi không thấy bà dùng gì đến chúng, tôi cũng lập tức vứt đi luôn, để lấy lại một chút không gian ngoài phòng khách. Cũng không thấy bà nói gì, hay có thể bà có quá nhiều thứ phải quan tâm, không có thời gian để ý những việc lặt vặt đó thì đúng hơn.

Còn ông anh tôi, như tôi đã nói là anh ta có thú vui mua đồ tùy hứng, đôi khi ai gợi ý cái gì thấy hay hay, chưa xem xét kỹ cũng mua ! Phòng khách nhà tôi thật sự không được rộng rãi cho lắm, nhà thì chỉ có hai phòng riêng, mẹ và ông anh trai tôi mỗi người một phòng, còn tôi ngủ ngoài phòng khách. Thế mà chỉ vì ông anh cả tôi (đã có gia đình và ở riêng) nói là có người thanh lý cái ghế hơi, rẻ thôi – 500k, nếu thích mua thì ông ấy dẫn đi. Vậy đó, lại thêm một cái ghế bành chướng giữa phòng khách, cảm giác rất chật chội, vì nó chiếm khá nhiều khoảng không gian với một căn phòng nhỏ. Hàng ngày, thì buổi sáng thi thoảng tôi hay quét nhà

Vì sao không phải là giảm bớt số lượng đồ đạc chúng ta đang sở hữu, thay vì mỗi ngày lại tích lũy nó thêm ? Hai người họ chưa bao giờ nhận ra rằng gần như họ dành số lượng thời gian để lau chùi, dọn dẹp những đám bừa bộn sản sinh từ chính những đồ vật của mình còn nhiều hơn là thời gian để tâm trí được thảnh thơi ?

wrenallenlessismore

Ba năm trước, cái ngày gia đình tôi vỡ nợ, ba mẹ con lúc đó rất ít đồ đạc, căn nhà dường như chả có gì. So với bây giờ thì nó ngập lụt vì đồ đạc ! Phòng khách thì ngoài bộ bàn ghế chính ra, cũng chỉ thêm một cái tủ chủ nhà nó để lại sẵn. Một cái bàn mẹ tôi thi thoảng ngồi đọc văn bản, tài liệu. Nhưng sự bề bộn đến theo từng ngày, mẹ tôi thì thích làm vườn, cái đất quanh quanh đằng trước nhà, bà cũng trồng trọt đủ thứ rau màu, nhưng tôi nghĩ cái đó cũng thiết thực, vì cũng là thực phẩm cả nhà đều ăn được, và nó tách biệt với không gian trong nhà. Tôi thì làm được tiền, là tôi cũng rất ít khi mua sắm quần áo, chỉ trong số lượng nhất định đủ dùng. Ngoài điện thoại, một cái laptop ra thì bao năm nay tôi vẫn thế, không thêm bớt gì nhiều. Cái tôi nghĩ thực tế nhất ấy là tiền để hàng ngày sinh hoạt ở nhà, những thứ như cơm, mắm muối, dầu gội đầu, xà phòng, tiền điện, tiền nước. Những cái đó đáng để chi tiêu hơn là mua sắm, ngoài ra thì tôi chỉ chi tiêu cho những hoạt động vui chơi bên ngoài, các mối quan hệ. Thế là hết, tôi không thích mua gì về nhà. Hoàn toàn là không.

Thiết nghĩ thôi thì khi nào mình có điều kiện, mình ra ở riêng là thoải mái nhất. Mình thích sống như thế nào mình sống, ít stress thì mới có thể toàn tâm toàn ý làm việc được chứ ? Cuộc đời ngắn ngủi, vì sao cứ phải sống với những điều không vui ?

Minimalism : Tản mạn về đồ đạc.

Phần 1 : Minimalism : Phong cách sống tối giản

Hãy thử nhìn xung quanh bạn ; rất nhiều đồ đạc đúng không ? Ít nhất thì có đến khoảng 10, hay 20, hoặc thậm chí có thể nhiều hơn.Làm cách nào mà bạn đã có nó, và nó để làm gì ? Đây là thời gian để chúng ta nhìn lại và đánh giá toàn bộ đồ đạc của mình. Hay chính xác hơn, bao nhiêu thời gian chúng ta đã dành cho toàn bộ số đồ đạc mà chúng ta đang sở hữu ?

Bạn đã khi nào xem hay đọc một quyển sách, chương trình nào đó nói về sự sống còn của một con người chưa ? Nói gần nhất, chương trình Discovery thi thoảng vẫn trình chiếu về cuộc sống của những con người tồn tại trên hoang đảo, hay lênh đênh giữa biển khơi. Bằng một hay nhiều cách nào đó, họ vẫn có thể tồn tại được qua nhiều ngày tháng, chỉ bằng những vật dụng tối thiểu cho nhu cầu thiết yếu của cuộc sống.  Tuy nhiên, nếu như bạn cảm thấy rằng “tôi cần phải có một chỗ ở, quần áo điều chỉnh nhiệt độ, một chút thực phẩm, container đồ đạc, … ” bạn có thể dừng đọc luôn chủ đè này ở đây cũng được. Nếu không đọc tiếp những gì tôi viết.

Hẳn là bạn có nhớ đến câu châm ngôn “Từ khi nhà tôi cháy tôi có tầm nhìn rộng hơn” – ở Phần 1 . Chính xác nếu khi bạn gặp hoàn cảnh như câu châm ngôn đó thật đi chăng nữa, thì bạn cũng chỉ có thể mang đi những giấy tờ quan trọng, và tiền bạc, cái laptop yêu quý, iPhone mà thôi đúng không ? Hãy thử bỏ bớt đi những thứ đồ đạc lỉnh kỉnh trong nhà, tôi biết việc này rất khó với mỗi người trong chúng ta. Bởi bạn sẽ không biết phai bắt đầu từ đâu, bạn dọn dẹp, rồi một tấm ảnh kỷ niệm trong đám đồ đạc hỗn độn, cuốn tâm trí bạn vào những việc khác. Một kỷ niệm nào đó xa xôi ? Quên nó đi, tập trung vào việc đang làm đó là dọn dẹp.

Càng ít đồ đạc = càng nhiều tự do : Sự bề bộn luôn luôn trực chờ, mỗi khi chúng ta mang thêm, hay được tặng, hoặc bằng một cách nào đó để có thêm đồ đạc. Bạn càng có ít đồ đạc, thì mắt bạn càng ít phải tiếp xúc với đồ đạc hàng ngày, và tâm trí luôn được thảnh thơi. Tin tôi đi, bạn sẽ chẳng thể nào có tâm trạng tốt khi mỗi ngày bắt luôn phải sống với sự bề bộn. Bề bộn cũng là một trong những nguyên nhân chính khiến chúng ta lười nhác, chả muốn làm gì khác cả. Khi bạn không còn bận tâm quá về sự bề bộn, tâm trí trống rỗng là tiền đề tốt để cho bạn có sự sáng tạo cho một việc gì đó.

Một thứ đi vào , thì một thứ khác đi ra : Một trong những nguyên tắc yêu thích của tôi để tránh sự bề bộn. Tôi luôn đặt giới hạn nhất định cho những đồ đạc mà mình sở hữu. Mặc định của tôi là chỉ cần đến 4 cái quần bò, nhưng nếu được tặng thêm một chiếc, tôi sẽ vẫn giữ nguyên mác và túi đóng gói, cất trong tủ nếu như chưa có cái nào quá cũ, hoặc tất cả chúng vẫn sử dụng được.

Về cơ bản chúng ta cũng chỉ cần những đồ dùng phục vụ cho những nhu cầu tối thiểu cho việc ăn, ngủ, sinh hoạt cá nhân. Không đến mức là bạn phải tối giản đến mức luộm thuộm, dùng những đồ dùng sập xệ cho mình. Mà chỉ cần cảm thấy đủ là được. Một phòng ngủ với tôi, chỉ cần một chiếc giường để tôi có thể thoải mái ngủ một mình, duỗi, hay nằm theo bất cứ kiểu gì tôi thích, xung quanh không có đồ đạc gì cả. Tôi ghét việc đi ngủ mà phải đạp vào cái này, cái kia ; điều đó làm mất đi sự thoải mái trong giấc ngủ. Là một cái giường, cơ bản là xung quanh trống trơn. Một cái quạt cho mùa hè, thế là đủ.

creative-smartphone-notebook-typography

Không phải ngẫu nhiên mà tất cả mỗi chúng ta đều luôn cảm thấy mình có nhiều khoảng thời gian vui vẻ nhất, ở thời điểm còn là học sinh Trung Học. Vì chính thời điểm đó là bạn ít phải sở hữu đồ đạc nhất. Không Smartphone, không có thời gian dành cho Facebook. Bạn sẽ tận hưởng niềm vui với bạn bè cũng nhũng hoạt động khác một cách đúng nghĩa là hưởng thụ cuộc sống.

Không có quá nhiều đồ đạc phải sở hữu ; ngoài thời gian làm việc,  tôi vẫn có thể thu xếp cho mình thời gian đọc sách để trau dồi kiến thức, chơi game, hay theo dõi một chủ đề nào đó đang quan tâm. Mục đích của cái việc giảm bớt đồ đạc cần sở hữu, cũng chính là cách để tiết kiệm thời gian.

Một tủ quần áo trong phòng ngủ cũng là một cách tiết kiệm kinh tế. Tùy theo diện tích của căn phòng, mà bạn có thể sắp xếp sao cho trọng lượng của nó hợp lý. Đằng sau cánh cửa phòng, tôi sử dụng luôn không gian đó để treo quần áo khi cần. Thêm một thứ nữa không thể thiếu đó là bàn làm việc, diện tích đủ để kê một cái laptop khi tôi cần sử dụng. Đặc biệt quan trọng đó là tôi luôn thích giữ bàn làm việc trống trơn.

light-sunset-man-beach-large

Du lịch là một trong những nét đẹp của phong cách sống tối giản. Chỉ với một balo nhỏ gọn, nhẹ nhàng, bạn lên đường đi đến những nơi mà bạn muốn chỉ với một chút hành trang. Mỗi nơi bạn đến, là một chân trời mới. Tách rời hoàn toàn với đồ đạc ở ngôi nhà bạn.

man-people-space-desk-large

Tôi luôn yêu thích, và tôn thờ những sự trống trải, gọn gàng, trang nhã. Bởi vì tôi thích khởi đầu với mọi thứ như thế, và sẽ mãi như thế. Cũng giống như khi bạn chuyển vào một ngôi nhà mới, nó vốn dĩ đã luôn là trống rỗng để chờ đợi bạn. Đối với nhiều người, sự phức tạp trong cuộc sống được thể hiện rõ nhất qua các đồ vật. Những người đã từng cố gắng ngăn chặn sự bề bộn, đưa bản thân vào khuôn khổ đều nhận ra rằng để bước về phía cuộc sống giản đơn và hạnh phúc, họ cần đặt một ô đựng hồ sơ ở cạnh bàn làm việc hoặc giữ cho sàn nhà luôn sạch sẽ.

 

Minimalism : Phong cách sống tối giản

Tôi cũng chả giỏi viết lách lắm đâu, cho nên tôi chỉ nói về đề tài này theo cách hiểu của riêng tôi thôi. Chứ còn ai có qua đây đọc, thì cũng làm ơn đừng bới lông tìm vết, hay là chỉ trích nhé. Bởi văn của tôi chỉ có đến vậy, đề tài này thì hiện nay cũng khá Blog nói về nó rồi. Bạn cũng thử qua đó tìm hiểu xem.

Phần Một : Triết Lý Sống

Nhiều năm trước, nếu bạn để ý thì vẫn thường thấy ở một số nơi xuất hiện sự tối giản. Đặc biệt là về thiết kế nội thất, nơi thường xuất hiện những ngôi nhà vuông vắn, góc cạnh. Chỉ cần nhìn lần đầu tiên, bạn đã cảm giác nó toát lên một sự nhẹ nhàng, trang nhã, gọn gàng, không có chỗ cho sự bừa bộn. Đó chính là phong cách sống tối giản, hay còn được gọi là lối sống giản dị – Minimalism. Trong âm nhạc – cũng có phong cách tối giản, hội họa cũng vậy. Tuy vậy, nó là một lĩnh vực khác, cần thời gian để cảm nhận – nên tôi không đi sâu. Không giống như nội thất, hay nhà cửa, bạn có thể dễ dàng nhận ra ngay.

Những ngôi nhà theo phong cách thiết kế tối giản. “Nguồn

Riêng về phong cách sống tối giản áp dụng trong các mối quan hệ, sở thích, đồ đạc, thì ít người đề cập, và nói đến. Tôi cũng có đọc qua một – hai blog nói về  lĩnh vực đó, nhưng như đã nói, tôi sẽ chỉ nói về quan điểm của tôi trên blog cá nhân này. Khi xã hội ngày nay là thời đại công nghệ số hóa, tư tưởng con người là phải cần kiếm thật nhiều, làm nhiều hơn, xây dựng mối quan hệ nhiều hơn, mua sắm nhiều hơn… Nói chung là cái gì cũng càng nhiều thì càng tốt, thì phong cách tối giản đi ngược lại với điều đó.

Ăn : Bạn thực sự cần bao nhiêu để bạn có thể ăn ? Một cái đĩa lớn với thật nhiều khoai tây chiên và thịt gà ? Hay một tách cà phê với thật nhiều đường ? Một chiếc bánh gato với thật nhiều kem ? Không – Hãy bỏ tất cả những thứ dư thừa trong bữa ăn của bạn, chỉ để lại lượng dinh dưỡng thiết yếu bạn phải cần, và mới chút chất sơ. Hãy là người ăn uống một cách khoa học nhất.

Làm : Làm ít hơn – Nhìn vào cuộc đời làm việc của bạn, và thử một lần ngẫm nghĩ xem, những việc nào bạn thực sự cần thiết ? Đừng quá ôm đồm những việc không đâu vào người nữa. Hãy để mỗi ngày trôi qua, là những ngày bạn cảm thấy giá trị nhất.

Tài sản : Thật sự là rất tốn thời gian nếu như bạn luôn phải loại bỏ bớt những thứ bạn sở hữu, và lãng phí tiền. Điều quan trọng là bạn phải nhận thức được bạn không phải là những thứ bạn sở hữu. Đừng bao giờ sống theo nguyên tắc mua để thỏa mãn nhu cầu, mà bạn nên cảm thấy mua khi thật sự cần thiết.

Mục tiêu : Bạn có cần đến 101 mục tiêu không ? Hay chỉ cần vài mục tiêu chính, và bạn sẽ dành thời gian và công sức cho những việc đó một cách hiệu quả hơn ?

Như đã nói, tôi không giỏi lắm về những chủ đề có phần triết lý, nên chỉ nói làm sao mà bạn có thể dễ hình dung ra nhất thôi. Ở những phần tiếp theo, tôi muốn nói kỹ hơn về những điều đơn giản nhất trong cuộc sống. Một phần nào đó, cũng từ chính những trải nghiệm của tôi trong nhiều năm theo đuổi phong cách sống này. Nó giúp tôi chi tiêu hợp lý hơn, tôi luôn biết mình cần gì. Còn mục tiêu ? Mục tiêu của tôi đơn giản lắm, chỉ là “không còn việc gì để phải làm nữa“. Nếu bạn hỏi nguyên tắc sống của phong cách này thì nó cũng có khá nhiều điều thú vị.

  • Càng ít đồ đạc = càng nhiều tự do.
  • Âm nhạc là khoảng cách giữa các note nhạc.
  • Từ khi nhà tôi cháy, tôi có tầm nhìn rộng hơn.