Hãm lồn vừa thôi.

Đm, cũng định đéo muốn nói ra đâu, nhưng mà nghĩ mà cũng thấy bực mình ! Thôi thì có gì không thích trong lòng, thì tiện có blog – cũng là cái nơi kín đáo, xả strees thì cũng có sao đâu, phải không ?

Quen một người bạn trên blog thời gian gần đây cũng mới, chưa đầy một tháng. Chả là nói chuyện hợp gu, nhiều cái cũng trùng quan điểm. Thế là tôi cũng hỏi xin facebook trao đổi, làm quen. Bẵng đi một thời gian, tôi bận không có thời gian duy trì một quan hệ, chắc cũng phải đến gần hai tuần không nói chuyện. Tự dưng, vào cái ngày hôm qua, mình mới mở lời nói chuyện lại, thấy thái độ của bên kia kiểu hờ hững, buông xuôi. Đm đến đây là đã đéo thích rồi !

Tính tôi có gì nói thẳng, mặc dù tôi chả làm đéo gì quá đáng. Rút kinh nghiệm từ lần sau, đéo bao giờ dây dưa với bất kỳ mối quan hệ nào kiểu qua loa, nửa vời thân thiết như thế này một lần nào nữa. Đm, toàn chuốc bực mình vào người, đéo thấy vui ở đâu ?

 

 

Thinking

Cũng gần được một năm, kể từ mùa hè năm ngoái tôi lập cái blog này ! Đôi khi có những khi vào wordpress mà chả biết viết cái gì. Mọi ý tưởng, suy nghĩ muốn viết ra những rồi lại bế tắc, bão hòa nhau, không biết phải bắt đầu từ câu nào ?

Một thời gian khá lâu, tôi hay nghe A State Of Trance, và viết review hàng tuần để nắm bắt các track tôi yêu thích. Thực ra, âm nhạc với tôi chính là thời gian. Vì thế, mà tôi muốn lưu trữ những cảm nhận của mình qua mỗi bài hát yêu thích. Sợ sau này, khi năm tháng qua đi, chả có nhiều thời gian để nghe Trance, hoặc tệ hơn tôi không còn cập nhật nhạc mới liên tục. Khi đó, lại vào wordpress tìm và nghe những bài mình đã thích từ một thời điểm nào đó ! Cảm giác việc đó giống như sống lại với chính những ngày đã qua vậy !

Viết nhật ký là một thú vui, nó cho bạn được trải lòng với những suy nghĩ của mình. Đánh giá bản thân, giải quyết các vấn đề khúc mắc. Riêng lúc này, tôi có một vài vấn đề mà đã bị trì hoãn khá lâu, chưa tìm ra cách giải quyết, hoặc chính xác là tôi lười !

Cuộc sống đang trở nên bề bộn :

Nói về cái Google Chrome (Bookmark Bar) – Tôi là một người rất thích đọc ! Những bài viết hay, tôi bookmark lại ở một cái tab có tên gọi là Reading. Bài viết tôi bookmark trong này ngày một nhiều, nhưng thực tế đọc hết lại chả được bao nhiêu. Hoặc có khi là đọc rất nhiều bài còn bỏ dở. Tôi đang xem xét bỏ thời gianthu dọn lại cái thanh Bookmark Bar này một cách đàng hoàng. Mỗi lần vào Chrome, nhìn thấy cái đống này, thật sự thấy rất rối mắt, cảm giác như kiểu cuộc sống đang lộn xộn vậy !

Sách báo : Tôi biết rất nhiều sách hay, và tải về thì chắc tính từ trong năm ngoái đến bây giờ cũng phải đến 5-6 cái ebook. Đọc thì chưa được bao nhiêu, những cuốn nào đã hoàn thành thì tôi cũng có hết report trên blog rồi đấy.

Nhạc nhẽo : Khi mà việc gì cũng muốn làm, việc gì cũng thích, nhưng thời gian tôi lại chả sắp xếp cho hợp lý để duy trì nó đều đặn. Mong muốn của tôi là mỗi tuần tôi đều nghe A State Of Trance vào cuối tuần, hoặc trong suốt cả tuần, không bỏ lỡ set nào. Thời điểm hiện tại, không nhầm thì tôi đã lỡ mất 3 set chưa nghe. Quá lâu rồi blog gần như không còn cập nhật review về ASOT nữa !

Suy nghĩ, ý tưởng : Tôi thích nói về Minimalism (Lối Sống Tối Giản), vì tính tôi cũng thích sự gọn gàng, tinh tế. Tôi có một dự tính làm một bài viết, chỉ nói về tủ quần áo, làm sao để biết được chính xác tôi mặc thế nào là phù hợp. …

Lan man đến đây thôi, tính tiếp vậy !

Muốn tồn tại, bạn phải luôn bước tiếp

Đề tài hôm nay, tôi sẽ chỉ tập trung nói về những thói quen, phong cách sống, những điều mà tôi cảm thấy khá là bứt rứt khi mà mình trót lỡ hẹn. Những điều chưa làm được !

Không thể phủ nhận một điều là thời gian trôi qua cực kỳ nhanh. Phải nói là nhanh đến không ngờ đấy ạ ! Tất cả mỗi người chúng ta đều có lượng thời gian như nhau, không ai nhiều hơn, ít hơn ai cả. Duy nhất chỉ có một điều : Cách sử dụng mỗi người là khác nhau !

Từ mùa hè hai năm trước (2015), tôi đã lên kế hoạch là chạy bộ vào mỗi buổi sáng, cũng như đi bộ nhẹ vào mỗi buổi chiều. Nhưng thực tế, suốt cả một mùa hè năm ấy, tôi vẫn hút thuốc lá, ngồi chơi video game (DotA 2) gần như mỗi buổi chiều. Kế hoạch đi bộ, thể dục thể thao hoàn toàn phá sản. Lỡ hẹn cho đến cuối mùa thu, tôi cũng duy trì được việc đi bộ buổi tối trong một khoảng thời gian quá ngắn. Không nhớ chính xác thời gian, tôi chỉ nhớ là tôi làm việc đó trong một tuần !

Rồi tôi đặt ra thách thức cho chính bản thân mình là sẽ dậy sớm khoảng độ từ 6 – 7h sáng trong suốt mùa đông. Trước mắt là thực hiện việc đó trong khoảng 1 tuần, xem có làm được không đã. Cuối cùng là chả được ngày nào ! Và nhìn lại cả cái năm 2016 vừa qua, tôi sinh hoạt gần như chưa được chuẩn điều độ và phù hợp với sức khỏe lắm. Nói bảo tôi ăn ít thì không hẳn, vì tôi là thuộc kiểu người ăn uống khá ổn, nhưng cứ được khoảng 7 ngày – 10 ngày, tôi lại có những buổi chơi DotA 2 thâu đêm suốt sáng. Chơi chán tôi lại ngừng, hoàn toàn không có sự điều độ, và những cái ngày đấy thì việc ăn uống của tôi diễn ra hết sức thất thường.

Tự nhủ bản thân phải luôn biết cố gắng. Nhớ đến câu nói trong bộ phim “Mine” mà tôi mới xem cách đây không lâu.

” Nếu muốn tồn tại, bạn phải luôn bước tiếp !”

Chắc chắn, hứa luôn là tôi sẽ bỏ hẳn DotA 2. Không phải chỉ là lời nói, mà tôi thực sự quan tâm đến sức khỏe và tương lai của chính tôi ! Tôi phải thực hiện được điều đó !

Một đêm ở Hà Cối

Bắt đầu bỏ thuốc là từ gần một tuần nay, và tôi cũng duy trì lại thói quen ngủ, sinh hoạt điều độ. Không thức đêm nữa ! Đều đều 5h30 – 6h dậy, ăn sáng, làm cốc cafe. Hôm trước uống thử cafe bên Lập Ánh thấy khá là thơm và ngon. Cafe ở đây đúng là cafe thật, chứ không phải loại cafe đểu 10k/lít xong bọn quán nó về pha cho khách ! Uống cái loại đấy chỉ có đau bụng, chả có tý gì là cảm nhận cafe cả !

Phải công nhận dậy sớm người cảm thấy khoan khoái thật ! Một buổi sáng trôi qua, như kiểu có nhiều thời gian hơn. Hơn nữa tôi thích thức dậy vào lúc 5h30 – 6h, thời điểm đó yên tĩnh, làm việc gì cũng tập trung, đặc biệt là ngồi đọc một cuốn sách, tài liệu.

Tối qua (07/04), tôi bắt xe khách xuống Hà Cối chơi. Mọi khi đi xe khách, thì lần nào cũng đi qua Hà Cối, nhưng chưa khi nào có dịp vào đây chơi. Vì quen một cậu em làm cắt tóc dưới này, kiểu anh em quen nhau trên group Rao Vặt Móng Cái, cũng biết tý về canabis nên gọi là giao lưu. Khoảng 9h hơn, tôi đến nơi, hẹn đón nhau ở Ngã Tư Ngân Hàng (chắc là gần ngân hàng Agribank, thấy vậy mà). Về qua cửa hàng cu em ngồi một lúc, rồi đi hát.

Cái trò đi hát hò bao giờ cũng thế ! Ngồi nghe người biết hát, đúng nhạc thì không sao, nhưng hễ ông nào mà giọng vừa ngang, vừa phá nhạc, tranh micro thì ngồi đau đầu lắm ! Được cái thằng em Minh Tuấn tôi quen hát rất hay, nghe như ca sỹ. Mà chưa được nghe cậu hát bài nào hoàn chỉnh, vì cứ hát được một tý, lúc sau lại có một ông phá nhạc… Ngồi một lúc đau đầu quá, tôi ra ngoài ngồi nghe nhạc. Đang high vì lúc nãy hút cái cần của thằng em. Những lúc thế này, tôi chỉ thích ngồi một chỗ đeo tai nghe, và hưởng thôi :))

Độ 10h hơn thì hai anh em về nhà ngủ. Vì đây là cửa hàng cắt tóc nhỏ, nên ngủ cảm giác rất chật chội. Không quen giường, ngồi bật máy tính thằng em làm hai trận DotA 2. Chuột và bàn phím chán quá, hay tại do mình high mà cả hai games, game nào cũng feed 0-8 và di chuyển ngáo ? =))

Untitled

Muốn ngủ, mà không ngủ nổi. Giường thì không có, phòng thì nhiều đồ đạc, lại còn có muỗi. Thôi, quyết định bắt xe khách về Móng Cái, tầm này chắc chỉ có xe giường nằm. Loay hoay một tiếng đồng hồ cũng bắt được xe để vè lúc 3h sáng. Về đến Móng Cái, tạt vào cái hàng phở đối diện Canifa, đoạn gần đến bến xe, chỗ 57 Hùng Vương, làm vội bát phở, vì tối lúc từ Móng Cái đi Hà Cối, tôi chưa ăn gì.

Đêm nay, đúng là một đêm dài. Thôi thì thức đến sáng vậy, lại ra Sóng Thần ngồi chơi.

Nói mà không làm: Đừng chỉ coi đó là lời nói

Khi viết cái bài này thì mình cũng khá là bức xúc về cái thanh niên sắp nói tới trong đây. Thôi thì nói ra cho nó thoải mái tâm lý ! Mọi người nếu thấy đã và gặp trường hợp kiểu này rồi thì nhớ cảnh giác nhé, xã hội giờ phức tạp lắm, trường hợp này không phải là hiếm đâu !

Chuyện là thế này ! Tôi thi thoảng hay ngồi đánh DotA 2 ở cái quán cafe internet Level 4, gần sân bóng Trần Phú, Móng Cái. Cũng khoảng cách đây chưa đến 2 tuần, thì tôi cũng quen thanh niên này. Chơi cùng quán, gặp mấy lần thì quen. Tình mình thì cũng nhiệt tình, rủ thanh niên này đi ăn một lần. Nhưng điều đáng nói ở đây là thanh niên này rất hay mạnh mồm đề xuất ra các cuộc vui chơi, chơi chỗ này chơi chỗ kia, và cuối cùng chả thấy gì. Kiểu thích vui, nhưng thích người khác phải bỏ tiền hết cho mình. Chỉ nghĩ cái lợi ích cá nhân !

Cái lúc mà còn đang chơi với nhau ấy, thì có một cái điều này mà tôi cực kỳ bực mình, và phải nói ra ở đây. Nó hẹn tôi 2 giờ chiều đi uống nước, hẹn 15 phút nữa em có mặt. Rồi sao ? 3 rưỡi chiều vẫn chưa thấy mặt mũi đâu, vẫn chưa có cuộc gọi nào. Gọi điện bảo em đang tắm, em đang đi có việc, rất rất nhiều lý do, tóm lại là để biện minh rằng là em không qua. Và thế nếu như là đkm em không qua, thì em nói mẹ luôn một câu, để người khác đỡ phải chờ ? Nói chung là tôi thấy rất mất thời gian với những người nói để đấy, câu chuyện làm quà. Hơn nữa, tính tôi chơi bời vô tư, thoải mái, nên cực kỳ ghét kiểu tính toán, lợi dụng lòng tin của nhau.

Chiều tối hôm Thứ Bảy (25/3), tôi đi ra ngoài, thì tiện rủ nó đi cafe cho vui. Nó bảo thôi ngồi chỗ đầu chợ 4 cũng được. Ông em gọi một cốc cafe, tôi gọi trà đá, thuốc lá lẻ. Thanh toán xong thì hết 16.000, bà hàng nước giả lại 84.000. Không phải tôi tính toán nhỏ nhặt mà viết chi tiết thế này đâu nhé. Đọc đến đây, đừng nghĩ thế vội. Thanh niên này hỏi mượn mình 34.000. Mình đã không thích kiểu mượn lắt nhắt kiểu này rồi, vì vừa hôm trước có thằng em Hải ở quán net Sóng Thần Club mà tôi hay chơi nó bảo :

  • Thanh niên Quân hôm trước đi cùng anh ngồi đây nạp tài khoản, gọi dịch vụ hết hơn lít, mạnh mồm kêu giả mà hơn tuần nay chưa thấy đâu. Trông rõ là đàng hoàng mà ẩu thế !

Hẹn tối em lấy tiền em trả, xong vẫn không thấy gì. Về sau hỏi ra mới biết là nó mượn tiền nó đánh lô. Đùa, thanh niên ẩu quá thể đáng, riêng tiền nong ai mượn mà đéo nói rõ là để làm gì là tôi cực kỳ ghét ! Nó tạo cho tôi cái cảm giác cái đối tượng mượn tiền nó không minh bạch, và đéo rõ ràng. Chắc chắn ai cũng cảm thấy thế thôi, phải không ạ ?

Vào cái ngày hôm đấy, tôi cũng chưa ăn tối, nên cũng đang muốn đi ăn. Hơn nữa là, đêm nay tôi cũng muốn ngồi làm vài game DotA 2 bên Sóng Thần Club, lâu không đánh cũng muốn chơi. Có ai hỏi nó đéo đâu, thanh niên này lại tự mạnh mồm bảo là em mời anh đi ăn, chẳng nhẽ mời anh đi ăn một buổi lại không được. Ơ kìa, đm chính mày nói đấy nhé, đéo phải tao đề xuất. Trên đường đi, ông em gạ gẫm là hay em đặt máy của em, anh em ngồi net đêm cho thoải mái, xong mai em lấy. Tôi bảo :

  • Anh thì anh chả thích đâu, có thì chơi, không có thì thôi. Cắm cố làm gì, 2017 rồi tính cái gì nó to hơn, tính mấy cái đấy làm gì ?

Nó lại còn nói giọng quả quyết cơ, thế thôi tôi cũng bảo nó lắp tạm sim sang máy tôi mà dùng, có ai gọi còn biết. Đến sáng mai thì lấy về. Đến cái đoạn này mới cay này. Nó hỏi anh có tăm không để em lấy SIM của anh ra. Tôi chả để ý, thì đưa nó mượn máy, máy cũng máy đểu thôi, không nhiều giá trị ! Nhưng điện thoại, xe cộ hay bất cứ thứ gì phục vụ nhu cầu cuộc sống hàng ngày, không ai thích tự nhiên không có được. Rất khó chịu ! Nó cầm đi một lúc, quay lại bảo em đặt máy của anh rồi. Nghe ức chế không ?

Ơ thế đm sao lúc đầu, mày đéo bảo đặt máy của tao đi cho nó dễ. Lại còn mạnh mồm kêu lấy máy của mày đặt. Lúc đấy, tôi đang ngồi ăn cơm rang, nên không muốn mất ngon, bảo tiền mày cắm bao nhiêu ? 3 lít đúng không, ờ thế tao cầm luôn 3 lít, mai tao tự lấy về. Đéo dây dưa với mày nữa, mất thời gian vl. Nào có đưa đủ 3 lít, đưa 250k…

Cay nhất là thanh niên này có cái kiểu vừa ăn cắp vừa làng. Đòi tiền nó, nó còn chửi cả mình. Thanh niên trông rõ là đàng hoàng, mà toàn lừa lắt nhắt chỗ này, chỗ kia mỗi nơi một ít. 5 chục, 100, chơi họ xong bùng….

Vui thôi, đừng vui quá !

Ai cũng có những vấn đề, những trăn trở mà chỉ có bản thân của người ấy mới biết. Tôi cũng vậy, có một vấn đề mà tôi nghĩ có lẽ hôm nay tôi phải viết ra đây để đánh giá lại bản thân mình ! Bởi vì chính nó là vấn đề lớn đang cản trở tương lai của tôi !

pexels-photo-263209

Video game chẳng có gì là xấu, nếu như tôi đã sử dụng nó một cách điều độ ! Thay vì, tôi đã tự biến mình thành một người vô tổ chức thông qua nó ! Chẳng là đôi khi buồn buồn, tôi muốn làm 1 – 2 trận DotA 2 để giải stress, hay nói cách khác một hình thức giải trí lành mạnh. Nếu tôi đã đúng giờ giấc, điều độ với những buổi tối như thế, thì đã không có gì để nói cả. Vấn đề là thay vì 1 – 2 games, tôi lại ham vui, cay cú vì những lose game, để leo rank. Cuối là, tôi ngồi đến sáng !

Không phải chỉ riêng video game, mà thú thật với các bạn tôi có một cái tật là “ham vui”. Như tôi đã đề cập ở trên rồi đấy, nhiều khi bạn không biết từ chối khéo, biết nói không, hoặc biết rõ hoàn cảnh của mình, chính cái này biến chúng ta thành người vô tổ chức. Trên đây chỉ là tâm sự của tôi muốn chia sẻ với các bạn, vì không biết có ai đang đọc bài viết này, mà cũng dã từng hoặc đang có vấn đề này hay không ? Hay nói chính xác là bạn hay tôi đang là những người chưa biết quản lý thời gian một cách hiệu quả !

Khi bạn là một người vô tổ chức, sẽ có rất nhiều vấn đề xảy ra. Nếu nhìn qua thì chưa tháy nó có tác động gì lớn. Nhưng nhìn sâu vào tình trạng này, tôi thấy có những vấn đề này đang làm cản trở cuộc sống của chính tôi :

  • Trễ hẹn, thiếu ngủ, ảnh hưởng sức khỏe : Thời gian là một nguồn tài nguyên không mất đi, và cũng không thể kiếm thêm được hơn. Cho dù bạn là một người bận rộn, hay rảnh rỗi, bạn cũng chỉ có một ngày 24 tiếng phải không ạ ? Bước sang một ngày mới, là mọi thứ không còn dây dưa tới ngày cũ nữa. Vậy nên, khi đã ham vui, bạn cần thêm một lượng thời gian nữa để thỏa mãn cái nhu cầu đó. Qua một đêm không ngủ, bước sang một ngày mới, sẽ thế nào nếu bạn có việc cần phải làm, một cuộc hẹn cần phải có mặt ? Và khi đó, bạn vẫn chưa ngủ, hoặc đôi khi là đang ngủ ? Tôi đã từng trễ hẹn, và bỏ lỡ nhiều cơ hội chỉ vì khi người ta thức, tôi ngủ, và ngược lại !
  • Ham vui tạo mầm mống cho những thói quen xấu khác : Thời điểm mà tôi đã bỏ thuốc lá được một thời gian dài, và tôi cũng đã duy trì nó đến nửa năm. Thì cho đến khi, tôi ngồi chơi DotA 2 lâu hơn, hoặc thức đêm, thì vô hình chung tôi lại cảm thấy thèm thuốc lá. Nếu như ở nhà, tôi ăn uống điều độ bao nhiêu, thì khi ngồi ở quán cafe internet, tôi lại bê tha, và phá vỡ kỷ luật của bản thân bấy nhiêu.
  • Ảnh hưởng công việc : Đây là cái mà tôi cần phải nói đến nhất, với các bạn. Khi cuộc sống của bạn, hay là tôi đã đi vào khuôn khổ, thì bạn làm mọi việc cũng luôn dễ dàng. Nó giống như một phong cách sống tối giản vậy! Bạn càng ít việc phải làm, thì bạn sẽ càng dễ tập trung vào những mục tiêu chính. Càng ham vui bao nhiêu, bạn sẽ lại mất thêm thời gian để giải quyết hậu quả của những lần ham vui như thế !

Đàn ông ham vui, giống như phụ nữ ham buôn dưa lê vậy. Nhưng có một câu nói mà tôi nghĩ bạn vẫn biết :

Cái gì cũng luôn có giới hạn của nó

Cái gì mới mẻ, và mang lại cho bạn nhiều niềm vui, thì hãy cứ giữ chừng mực với nó như thế. Kể cả là trong những mối quan hệ, giữ tất cả ở mức độ điều độ, đừng đi quá xa với tất cả những chừng mực ban đầu. Bạn sẽ có nhiều hơn bạn nghĩ đấy ! Trong những vấn đề kiểu này, không nên phán xét ai đúng, ai sai. Mà nên nhớ là giữ chừng mực, và vui thôi, đừng vui quá !

Những ngày Tết

Lâu rồi chẳng viết cái gì lên đây, sự thật là tôi đã bỏ lỡ khá nhiều dịp để viết. Khoảng 7 ngày trước Tết, chính xác là cái hôm 14.01 (23 Âm Lịch), tôi đang có tâm trạng rất vui, định viết cái gì đó lưu lại những cảm nhận ngày hôm ấy. Rồi sau đó thì tôi cũng lại trì hoãn sang không biết bao nhiêu “hôm khác“…

Bắt đầu từ chính cái ngày hôm ấy. Móng Cái trở nắng sau những chuỗi ngày mưa phùn, cùng với không khí rét buốt của cuối mùa đông. Tôi tranh thủ mang toàn bộ quần áo bẩn đi giặt tay, thời điểm này máy giặt đang hỏng, nên bắt buộc phải giặt tay, chứ không thì chẳng mấy không còn quần áo mặc :D ! Vừa ngồi giặt, tôi vừa nghe lại cái album Anjunabeats Volume 6, đang high sẵn vì trước lúc ấy hút ít cỏ của anh
Huấn, anh em với anh Phong Giò. Cảm giác cũng có tý thăng hoa, nên tranh thủ tận dụng cái feel ấy, mà làm những việc ưu tiên trước.
r-1484189-1223141941-jpeg

Tôi ngẫm lại câu “Đi qua những ngày mưa, để biết yêu hơn những ngày nắng” – Đúng thế thật mà ! Mấy ngày mưa, cảm giác không gian bí bách, chật chội, ngột ngạt vì nhà tôi hiện tại đang hơi nhiều đồ đạc. Chờ mãi đến ngày nắng để mà có một dịp dọn dẹp cuối năm!

Đeo headphones, ngồi giặt quần áo cảm giác thời gian trôi đi rất nhanh. Phải khá lâu, tôi cũng không nghe và theo dõi A State Of Trance hàng tuần của Armin nữa. Đang muốn tìm lại những cảm giác ngày xưa, nên tôi bỏ qua hết nhạc mới, xu hướng mới, tất tần tật. Chỉ có nghe nhạc cũ, những nhạc mà từ thời còn áo trắng, sinh viên năm nhất, năm hai. Nghe nhạc thời thơ ấu nó luôn mang lại cảm giác hoài niệm. Ai cũng vậy thôi, mỗi người có một thời điểm mà nhiều kỷ niệm mang theo nhất, phải không ?

Mi mê ngồi giặt, thì thấy ông anh Tư hàng xóm bên cạnh chào xã giao. Ông ấy bảo : Mày cho anh nghe thử cái tai nghe xem nào ! Tôi cũng ok, đưa hẳn điện thoại cho ông ấy cầm nghe. Một lúc sau bảo anh cắm máy vào loa nghe. Ui zồi, tưởng loa như nào, hóa ra là cái loa dạng bluetooth mà tôi vẫn thấy mấy thanh niên hát rong nghêu ngao ngoài đường suốt. Ngồi một tý thì tôi cầm headphones về nghe tiếp, giặt nốt đống quần áo. Chả hiểu là do thỉnh thoảng nằm ngủ, tôi có làm dây đứt hay như nào, nhưng vừa lấy tai nghe về thì lại tình trạng mất một bên, chỉ nghe được bên trái ? Đồ điện tử khó nói, nên thôi lại ngậm ngùi cất đi, đến tận hôm nay vẫn chưa đi sửa được. Vì giờ sửa lại phải gửi cho bên Xuân Vũ Media (Hà Nội) họ làm, như lần trước ! Tối 30 Tết âm lịch, tôi mượn tạm cái tai nghe iPhone của bố tôi nghe chống cháy. Từ ngày hỏng tai nghe, tôi cũng không còn theo dõi A State Of Trance nữa, nghe cái tai nghe này cũng giảm đi khá nhiều cảm xúc rồi. Nó không còn độ chi tiết và trong trẻo được như Audio Technica ATH-ES7 !

 

Ngày mới biết đến Trance, là năm tôi đang sắp học hết lớp 12. Hồi đó thì chưa có hiểu biết nhiều về Trance, chỉ có thích nghe các bản nhạc của Above & Beyond (một nhóm nhạc Trance của UK), và nguyên cái hãng Anjunabeats của họ. Cái hãng này phải nói là giai điệu của họ quá đẹp ! Nguyên cái album Anjunabeats Volume Six (2009) này tôi nghe đi nghe lại phải rất rất nhiều lần rồi. Nó giống như kiểu một thói quen vậy, ngày xưa khi iPod chưa có nhạc gì bên trong, tôi cũng copy luôn 2 CD của album này vào. Hoặc một ngày mùa thu đẹp trời, chẳng biết nghe gì, cũng vẫn lại là album này.

Vậy đó ! Cuộc sống âm nhạc của tôi khá là gắn liền với Above & Beyond, và đặc biệt là Anjunabeats, mỗi khi thích hoài cổ. Về sau này thì tôi không còn hay nghe nhạc của 3 anh này nhiều, đơn giản phong cách nhạc của họ đã thay đổi nhiều. Nó trở nên thị trường và cheese quá nhiều. Cũng một thời gian tôi trông ngóng họ sẽ tiếp tục ra mắt tác phẩm nào đó với nghệ danh OceanLab (Above & Beyond, Justine Suissa) nhưng cũng không thấy tín hiệu gì. 2010, 2011 tôi vẫn còn theo dõi Above & Beyond, và Anjunabeats / Anjunadeep. Cho đến chính thức 2012 thì tôi hoàn toàn không còn cập nhật gì về label này nữa. Âm thanh của Trance thật sự đã thay đổi rất rất nhiều, và từ từ theo từng năm tháng. Một số nghệ sỹ họ vẫn còn giữ lại cái phong cách gốc của mình, số còn lại gần như thay đổi hoàn toàn mới, một số những người còn lại thì mất tích luôn khỏi ngành công nghiệp Trance.

Thời gian sẽ làm thay đổi mọi thứ, trên Twitter, tôi biết được khá nhiều nghệ sỹ họ nói rằng vì đã có một gia đình nhỏ của riêng mình, nên đam mê với Trance phải gác lại. Cũng có những người họ cảm thấy Trance, hay âm nhạc nói chung chỉ là một thú vui, đam mê, chúng ta nên coi nó như tri kỷ, để ở trong tim, riêng mình biết và hiểu. Tôi thấy thế này : Âm nhạc khó có thể định nghĩa được nó ở giá trị bao nhiêu nếu rao bán, chính vì thế các producer rất khó giàu. Còn ai đã là DJ, khi đã nổi tiếng, thì âm nhạc của họ bạn nghĩ sao ạ ? Nó sẽ không còn được hay và sâu sắc bằng khi họ mới vào nghề đúng không ?

***

Kỳ nghỉ Tết Âm Lịch của bạn vừa rồi như thế nào ? Với tôi, thì năm nay chẳng có gì đặc biệt lắm ạ. Vì nói thật là năm nay, tôi cũng không có tiền, chưa sự nghiệp gì gọi là đủ để có một cái Tết như mình mong muốn lắm ! Điều tôi mong muốn cho một cái Tết sang năm là chỉ cần dư giả tài chính, đi đâu đó du lịch, gác bỏ lại mọi thứ sau một năm làm việc vất vả. Tôi sống cùng với gia đình mình hàng ngày, cho nên không như nhiều bạn, Tết đến thì là thời điểm duy nhất để về quây quần bên gia đình.

Nhà tôi thì năm nay anh trai tôi đi du lịch Cần Thơ, mama thì đi Hải Phòng, Hải Dương chơi sáng mùng 3 Tết. Tôi năm nay ở nhà một mình đến sáng mùng 6 thì mama về. Mấy ngày đầu xuân, tôi cũng không đi lại họ hàng gì cả. Vì là thanh niên chưa vợ, nên tôi không lạ gì khi đi chơi đầu năm mà gặp mấy người lớn bên họ hàng, đôi khi là cứ vui mồm hỏi lấy vợ chưa ? Bao giờ thì lập gia đình ? Mày dạo này làm gì rồi… Cũng biết là họ quan tâm thì hỏi vậy thôi, nhưng về phần là người bị hỏi, mình cũng không thích !

Sáng mùng 3 Tết Âm Lịch (30/1) , tôi đưa mama ra bến xe để đi Hải Dương, rồi về nhà ngủ một giấc. Căn bản đêm hôm trước đã ngồi chơi DotA đến tận sáng, có cơ hội là ngả lưng thôi. Ngủ một mạch đến chiều, dậy làm đôi bát cơm, chơi vài trận Dota2 trên laptop, xong sang bên Sóng Thần Club chơi đến sáng. Không có gì đặc biệt lắm, Tết mọi năm ở Móng Cái đa số là vắng, kể từ sau đêm giao thừa. Chưa ăn Tết ở các vùng khác, cũng như chưa Tết năm nào được ở Hà Nội cả, nên tôi không rõ, chứ Móng Cái từ sáng mùng 1 âm lịch, gần như họ không ra ngoài. Lác đác chỉ có một số đi chúc Tết bên họ hàng nội ngoại mà thôi.

Tôi đã tự nhủ và cố gắng rút kinh nghiệm từ lâu là hạn chế ngồi chơi Dota2 để đến mức mệt rã rời, vì thường những lúc như thế đầu óc thường kém minh mẫn. Y như rằng, 5h sáng mùng 5 Tết âm lịch (1/2) phi xe về nhà thì cứ canh cánh trong lòng là hình như mình để quên cái gì đó ở quán cafe internet ! Nhưng mà lúc đấy trong người cứ thấy nônnao, khó chịu, bụng thì đói xong cứ kiểu gì ấy. Mặc kệ, tôi chả buồn quay lại đấy, ngủ một giấc đến chiều. Đến khi bật cái laptop lên thì mới nhớ ra là mình quên mất con chuột Newmen ở đấy ! Xong, bảo sao lúc về đeo cặp thấy nhẹ hều … Thấy mình quá là đoảng, và thiếu cẩn thận. Mọi khi thì tôi chả bao giờ để quên cái gì ở đâu đâu. Tính tôi đồ đạc của mình đi đâu là nhớ, để rất cẩn thận. Mua con chuột dùng cũng được một năm nay. Đi đâu ngồi chơi, tôi cũng toàn cắm qua cổng USB chơi, có mấy khi là dùng chuột của quán net. Haizz ! Kể ra mà chơi ở quán Anh Phụng dưới Ninh Dương, thì chắc là không phải lo mất rồi, kể cả có để quên !

 

Mấy ngày Tết trôi qua nhanh chóng, vèo cái đến sáng mùng 6 mama tôi về. Quá lâu rồi, tôi không có cảm giác ở nhà một mình kiểu như này ! Tự do, thoải mái, thích làm gì thì làm, không ảnh hưởng đến ai. Nhưng có vẻ như tôi dùng khoảng thời gian đó hơi sai, cũng không biết nói thế nào cho đúng ! Vì cảm giác ngồi tryhard Dota2 ở ngoài cafe internet thời gian trôi đi nhanh thật. Mà chơi mãi rank vẫn thế, SEA server leo rank thật sự khó và thảm hại…

Đây là nhật ký Dota2 activity của tôi : LINK

Cái cảm giác của tôi về mấy ngày Tết chính xác là tôi đã để thời gian trôi đi một cách lãng phí. Chính ra, tôi nên tryhard ít hơn, dành thời gian hưởng thụ không gian “home alone” ấy một cách từ từ hơn. Vậy có lẽ tốt hơn. Mùng 4 Tết âm lịch tôi đã luôn muốn viết một cái gì đó trên WordPress, nhưng rồi lại trì hoãn, làm việc khác, bẵng đi cũng quên. Đây cũng chính là một tính cách xấu mà tôi chắc chắn không sớm thì muộn phải bỏ hoàn toàn trong tương lai gần !

Có lẽ tôi dừng bút ở đây, những tâm sự khác tôi sẽ viết trong những bài viết tới, để tránh loãng chủ đề. Khi cuộc sống trở nên bề bộn, và có quá nhiều thứ tôi muốn làm, rồi việc này cản trở việc kia, là nguyên nhân khiến tôi lười viết nhất ! Lúc tôi nhận thấy điều đó, chính là lúc tôi nên xem lại cách quản lý thời gian của mình !