Lifestyle · Myself · Sống Đẹp

Nếu bạn bán đồ thiu, thì đừng bán đồ ăn nữa

Đây là một bài viết tôi chia sẻ trong group Rao Vặt Móng Cái, ngày 27.05 : Link

***

Ai hay ăn bánh mỳ thịt nướng và quay, thì làm ơn tránh luôn và ngay cái quầy ở ngay cổng Siêu Thị 9000, khu vực gần bến xe khách Móng Cái nhé !

Đặc điểm nhận dạng chủ quán là phụ nữ kiểu trung niên, tầm độ 31,32 tuổi nhé. Bánh mỳ dạng Donerkebap, ai đời nó bán cho tôi đúng theo cái dạng thịt với nước sốt mayone và gia vị thì ok. Nhưng riêng cái giai đoạn dưa chuột và rau thái nhỏ thì mùi đúng như mùi lưu huỳnh bị phân huỷ. Hay bạn còn có thể hiểu là giống như mùi trứng thối. Tôi hỏi bà chị chủ quán :

– Chị để cái rau này được bao nhiêu ngày rồi? Nếu tiện chị ngửi thử mùi của nó xem.
– Có mùi hả em ? “bà chị trả lời với giọng có vẻ hời hợt, kiểu như tao biết rồi. Mày còn cứ phải hỏi!!” Em thông cảm, cái này hôm qua chị vội nên cho vào tủ.
– Nhưng em thông cảm vì sự cẩu thả của chị, hay thông cảm cho điều gì?? Em chỉ biết em là người mua, chị là người bán. Nhưng chị đéo tôn trọng em.

Mọi người tránh ngay cái chỗ này nhé. Riêng những bọn đã làm về mảng thực phẩm, sức khoẻ con người mọi người cứ phải lên án mạnh tay vào !

Lifestyle · Myself · Những khoảnh khắc cuộc sống · Sống Đẹp

Theo đuổi ước mơ

Phần lớn các vĩ nhân đều có giai đoạn được nhìn nhận như những thằng khùng, những kẻ thiểu năng. Vì họ làm những điều mà người khác không thể hiểu được. Nếu dừng lại mà cãi nhau với họ, những gã tưởng như khùng sẽ khùng thật sự. Việc của những “gã khùng” là tập trung vào ước mơ của mình, thực hiện nó và rồi thế giới sẽ gọi những gã khùng là những vĩ nhân.

Ước mơ của ai thì người đó thực hiện. Đừng để người khác điểu chỉnh ước mơ của mình.

Ai muốn trở thành người “đẽo cày giữa đường” với chính cuộc đời mình?

Lifestyle · Minimalism · Myself

Minimalism : Mỗi ngày loại bỏ bớt một thói quen xấu

Chẳng có ai là hoàn hảo trong mắt tất cả mọi người. Hạnh phúc là được làm tất cả những gì bạn thích. Đôi khi, ngồi ngẫm nghĩ tôi vẫn biết mình vẫn có nhiều thói quen xấu cần loại bỏ. Giống như mỗi khi tôi dọn dẹp nhà cửa, có những đồ đạc cảm thấy không còn giá trị sử dụng, tôi loại bỏ. Tương tự như bản thân tôi cũng vậy.

Không biết đến bao nhiêu lần, tôi cố gắng bỏ thuốc lá, nhưng rồi đều thất bại. Có thời điểm, tôi ngừng hút thuốc đến vài tháng, nửa năm, cảm thấy cơ thể cảm khỏe mạnh hơn khi không sử dụng. Để rồi, khi đôi lần đánh mất nhịp sống sinh hoạt lành mạnh, thói quen này lại quay trở lại. Tôi nói thói quen hút thuốc, nó khác với việc vui vui hút 1 – 2 điếu. Hiện tại, tôi cũng đang giảm bớt số lượng thuốc lá được tiêu thụ trong một ngày. Tuy không đến mức độ hút hết một bao trong 1 ngày, nhưng hiện tại thì tôi cũng đã hạn chế vài ngày hút hết một bao. Dù sao đấy cũng là cố gắng lắm rồi, bởi bỏ thuốc lá cũng không đơn giản. Khi cơ thể một người hút thuốc lá không có chất nicotine, nó sẽ có những tác dụng phụ như mệt mỏi, uể oải … chính vì thế mà muốn bỏ được thuốc lá, cần phải từ từ.

Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng sẽ cố gắng bỏ được thuốc lá, cũng như cách tôi bỏ tất cả những thói quen xấu như chơi game, thức khuya, ăn uống không đúng giờ, sự bề bộn … Như tôi đã từng làm !

Tôi vẫn dọn dẹp nhà cửa thường xuyên, tuy chưa thể đến mức tinh giản chỉ trong ngày 1, ngày 2. Nhưng tôi biết, mình đang cố gắng, toi không bỏ cuộc.

Lifestyle · Minimalism · Myself · Những khoảnh khắc cuộc sống · Sống Đẹp · Tản mạn cuộc sống

Không gian làm việc của tôi

Nhiều lúc, tôi cảm thấy yêu không gian ở nhà hơn bất kỳ nơi nào khác. Chỉ có nơi đây, tôi mới có thể thoải mái với giấy bút, diễn đạt mọi suy nghĩ của mình một cách trôi chảy. Ngày nay, con người có nhiều phương tiện để ghi chép hơn. Từ điện thoại, cho đến laptop, iPad, các thiết bị điện tử, mọi thứ nhìn chung là đều thuận tiện. Riêng cá nhân tôi cảm thấy rằng chỉ có ghi chép bằng giấy bút là thứ nhanh nhất. Bởi vì nó không làm tôi thấy đứt đoạn các dòng suy nghĩ, ý tưởng. Là một người thích đọc, lẽ dĩ nhiên tôi thích viết lách, ngược lại – một cách để trau dồi văn hóa đọc và viết.

Lý do thứ hai có lẽ là vì tôi yêu không gian sống của mình, nên dễ hiểu vì sao tôi có sở viết lách ở nhà. Nhà là nơi có bình hoa tôi đã tỉ mỉ cắm, một thành quả của thú vui khi rảnh rỗi, có loại cốc mà tôi yêu thích dùng để uống nước lọc, và đôi khi là bia lạnh. Phần lớn hoạt động tôi thích làm khi ở nhà thường là dọn dẹp, tạo dựng không gian sống ngăn nắp gọn gàng tôi thấy cũng rất thực tế mà thôi. Điều đó là làm cho chính bản than tôi, cho những người thân. Nó chẳng có gì là thừa.

Nét đẹp của phong cách sống tối giản có lẽ nằm ở sự tỉ mỉ và tinh tế. Không dám nhận mình là người có tính cách như vậy, tùy theo cách mọi người cảm nhận về tôi là đủ rồi. Đi tìm thời gian rảnh rỗi có lẽ phù hợp với tôi, chứ chắc không phải rảnh rỗi tôi nên suy nghĩ xem mình nên làm gì.

Thích uống cafe mỗi khi đi quán ngồi thật đấy ! Mà dạo này, tôi bắt đầu có thói quen nên làm gì mỗi khi ngồi ở đây, nó như một cách giết cái thời gian chết. Tôi thích không gian yên tĩnh một tý, nhưng ngồi nhiều chỗ rồi, mà đa số là không thấy có. Có nơi thì ngồi rất thoải mái, tĩnh lặng, nhưng chủ quán lại chỉ thích mở nhạc nhè nhẹ, du dương. Mà tôi đã ngồi viết lách trên giấy A4, thì kiểu cứ có âm thanh tạp, bất kể là nhạc gì cũng đã chặn mạch suy nghĩ của tôi. Hoặc có nơi thì yên tĩnh, nhưng thiếu trầm trọng ánh sáng, cả về cách bố trí không gian. Nhìn chung là khó ạ !

Một sáng thứ năm ở nhà !

Lifestyle · Myself · Những khoảnh khắc cuộc sống · Sống Đẹp · Tản mạn cuộc sống

Nghĩ kỹ trước khi nói

Xin phép mọi người, cho em xả stress chút ! Đúng là câu chuyện đầu năm, các bạn ạ ! Bây giờ, mới có thời gian để mà kể.

Chả là cái con chủ nhà, cho gia đình mình thuê đến hạn, nó nhắn tin cho mẹ mình hỏi câu chuyện tiền nong. Mẹ mình đưa mình xem, đọc mà thấy hãm lồn cho hay :

Năm nay nhuận, cho nên âm lịch dài hơn dương lịch cô ạ. Thế nên là cô xem thu xếp đóng thêm một tháng nưa cho cháu cô nhé !

Hai mẹ con cứ để yên, chưa nhắn gì. Mình bực mình lấy luôn máy, nhắn lại :

– Đm, mày khôn vừa thôi để còn đợi bố mày khôn hơn chứ ! Tao làm việc với dương lịch, chứ có phải thể loại đẻ từ lồn âm phủ như mày đâu, mà làm việc với âm lịch. Dương lịch hết bao nhiêu tháng, tao trả tiền từng đấy ngày. Nghĩ bọn tao ngu như mày hay sao mà vội vã thế !

Thời buổi giờ người ta đang chạy theo mode nghĩ kỹ trước khi lừa đảo, thì đây lừa không thành mới ngồi nghĩ.

– Dạ vâng, thế cũng được cô ạ !

– Được con c*c. Địt mẹ mày, văn kiểu văn thần kinh !

Cứ bảo sao mình ghét cái bọn Mùng 1 đã phải chen lấn xô đẩy mê lên đi Yên Tử là vì như thế !

Lifestyle · Minimalism · Myself

Minimalism : Dọn dẹp là niềm vui

22:35 – Cũng khá là khuya rồi, nhưng hôm nay tôi muốn ngủ muộn hơn một chút để viết vài dòng cho nhật ký ! Nói thẳng là ngày hôm nay cũng rất vui !

Những ngày giáp Tết, tôi không đi đâu nhiều ! Chẳng có công việc gì hết, tôi gần như chỉ ở nhà, trưa đến thì nấu ăn cho mẹ và anh trai, tối đến cũng vậy. Rảnh thì tôi dọn dẹp nhà cửa. Thật ra, khoảng một tuần trở lại đây, tôi mới lấy lại thói quen này. Dọn dẹp gần như là thú vui tao nhã, một cái cách mà tôi tìm kiếm sự thăng bằng, thư giãn trong cuộc sống vậy. Tôi đã sống với điều đó, và gần như là đã luôn luôn suốt những năm tháng còn là sinh viên. Khi mà tôi ở trọ một mình !

Tôi biết, suốt cả năm 2017 vừa qua, tôi gần như mải chơi, đi suốt ngày, chả mấy khi ở nhà. Đến chính cái blog này, đã có rất nhiều lúc tôi muốn viết vài dòng để chia sẻ, nhưng rồi lại bỏ ngỏ. Lý do vì sao, tôi hiểu rõ : Bạn chẳng thế nào viết được gì, nếu bạn vẫn còn quá nhiều thứ đang quan tâm trong đầu !

Điều đó tôi nhận ra ngay khi tôi dọn dẹp đồ đạc. Thật sự là như vậy bạn ạ, chúng ta gần như chẳng thể nào làm được điều gì, nếu xung quanh là sự bề bộn. Trước đây một tuần, và trước cả thời điểm đó nữa, mỗi khi vào bếp để nấu bữa ăn, hay rửa bát, tôi rất ngại, hay đúng hơn là tôi không hề muốn làm ! Vì sao ư ? Mỗi khi nhìn thấy đống bát đĩa của bữa ăn trước chưa rửa, hay tệ hơn đống bát đĩa đó có khi còn là của ngày hôm trước, tôi chán ngán, chả muốn động tay vào. Cảm giác này, chắc nhiều người gặp, chứ không riêng gì tôi ?

blur, bubbles, cleaning

Không gian sống là do con người tạo ra, và con người cũng tự quản lý nó. Nếu bạn hiểu điều này, bạn sẽ hiểu vì sao bao năm qua tôi theo đuổi phong cách sống tối giản. Khi bạn sống một mình, có thể bạn thực hiện lối sống này dễ hơn. Ngược lại, nếu sống trong một tập thể, để làm được điều đó lại là cả một quá trình ! Sống tập thể đồng nghĩa là bạn sẽ có nhiều đồ đạc hơn, và để duy trì được sự gọn gàng, ngăn nắp bạn không bao giờ được phá vỡ nguyên tắc của lối sống tối giản. Trong bài viết này, tôi không thể nói hết được các quy tắc ấy, cho nên tôi chỉ lấy một ví dụ thôi :

Vật nào chỗ nấy : Một chỗ dành cho mọi thứ, và mọi thứ ở chỗ của nó (hay vật nào chỗ nấy). Hãy ghi nhớ câu này, thường xuyên lặp lại nó, kể cả trong giấc ngủ của bạn – nó là một trong những nguyên tắc quan trọng nhất của những người sống tối giản. Khi mỗi đồ vật bạn sở hữu có một chỗ nhất định (một cách lý tưởng trong ngăn kéo, tủ đựng chén bát, hay các đồ đựng như hộp, chai, lọ v.v…), các món đồ lạc lõng sẽ không lang thang trong nhà bạn và tụ lại như một sự bề bộn. Với hệ thống hợp lý này, bạn có thể dễ dàng phát hiện một thứ nào đó không liên quan – và lập tức tống nó ra khỏi nhà.

Sự thật là khi mà tôi đã cảm thấy trang trải hết các nhu cầu cơ bản, cái niềm hạnh phúc của tôi gần như rất là ít liên quan đến cái số lượng mà tôi sở hữu. Gần đây, tôi hay vào bếp nấu nướng, và tôi nhận ra là ở dưới bếp không có đồng hồ, và tôi chả biết phải nhìn giờ bằng cách nào. Chính vì thế, mà tôi phải chỉnh Setting trong điện thoại là không tự động tắt màn hình, trừ khi tôi tắt, tôi bật màn hình sáng liên tục mỗi khi ở dưới bếp, chủ yếu là để biết thời gian.

Giải pháp cho việc này là tôi cần một cái đồng hồ. Anh trai tôi gợi ý trong phòng mẹ tôi có một cái đồng hồ cũng thuộc hàng rẻ tiền thôi, chắc tầm mấy chục ngàn. Đồng hồ gần như hết pin, mẹ tôi không sử dụng trong nhiều ngày tháng rồi. Tôi bỏ ra kiểm tra, lắp thử pin mới vào xem có chạy không. Khi thấy tôi làm việc này, mẹ tôi mới gợi ý là trong ngăn kéo mẹ tôi có rất nhiều những cục pin tiểu loại xịn hẳn hoi nhé. Mẹ tôi làm trên cảng, ở đây sử dụng nhiều về đèn pin, cho nên mẹ tôi thừa một số pin chưa dùng đến. Loay hoay một lúc, tôi tưởng đồng hồ hỏng, nhưng không ngờ nó chạy trơn tru. Tôi lau chùi sạch sẽ, mang xuống bếp, chọn một góc nhỏ nhắn, kê chiếc đồng hồ. Vậy là xong vấn đề tôi đang cần. Rất đơn giản đúng không ?

28427028609_9a7162b7c8_z_d

Có một điều hay ho là mẹ và anh trai tôi tưởng đồng hồ đã hỏng, bảo là đưa tôi tiền ra hiệu sách mua một cái mới. Tôi nói như thế là hơi lãng phí, vì đồng hồ thực ra lâu rồi không sử dụng, chỉ thay pin là xong. Nhu cầu của tôi là cần biết thời gian, cần gì đồng hồ đẹp ? Đó là niềm vui tri túc của tôi khi dọn dẹp đấy bạn ạ !

Lifestyle · Myself · Những khoảnh khắc cuộc sống · Sống Đẹp

Khi cuộc sống trở nên bề bộn

Như tiêu đề của bài viết này, chính là cảm giác mà tôi thấy rõ rệt nhất trong thời gian gần đây. Cuộc sống bề bộn khiến tôi không biết bắt đầu từ những việc gì, việc nào làm trước việc nào làm sau ?

Thật ra tôi biết rõ nguyên nhân vì sao, có thể nói là tôi đã thất bại trong việc quản lý thời gian biểu của mình. Hậu quả của việc sinh hoạt bừa bãi, vô tội vạ, thích thì ngủ, thích thì ăn, thích thì chơi, thích thì làm, mọi thứ dường như không theo một trình tự gì cả. Đến lúc nhìn lại, thời gian qua đi mất rồi. Việc này tiếp diễn chắc cũng phải hơn một năm nay, gần như đảo lộn những thói quen cũ, con người trước đây của tôi.

Ai trước đây biết tôi thích nghe nhạc Trance, và nói chung là tôi có thói quen thích nghe nhạc mỗi ngày như thế nào, thì bây giờ phải nói tôi nghe nhạc rất tùy hứng. Nhưng mỗi lần nghe, tôi lại luôn cảm thấy bình yên và yêu đời hơn là sống không có âm nhạc. Vì sao mỗi ngày tôi nghe nhạc một ít đi, và có phần lười biếng với thói quen này, tôi cũng hiểu. Phần nhiều là vì thời gian tôi dành ra để chơi DotA 2, ít khi ở nhà. Cái này là do chính bản thân tôi, như tôi đã nói : tôi kém trong việc quản lý thời gian biểu.

Không muốn đổ lỗi cho hoàn cảnh, vì cuộc sống chả bao giờ là bằng phẳng như theo ý mình cả. Hoàn cảnh đôi khi quyết định nên con người chúng ta, phải không ạ ? Mặc dù, hiện tại sống với mẹ và anh trai, có thể không được thoải mái buông thả như thời sinh viên, nhưng chính vì thế mới cần phải học chữ “thích nghi”. Hiện tại ở với mẹ và anh trai, có thể tôi không có phòng riêng như thời còn sinh viên, máy tính để ở phòng khách, nhiều khi mẹ tôi ngồi làm sổ, hay bất cứ công việc gì, thì nghiễm nhiên là cụ chiếm chỗ luôn ạ. Chẳng hạn như 7 , 8h tối tôi rảnh, tôi muốn ngồi lướt web, đọc tài liệu gì đó, thì giờ đó mama lại ngồi. Chính vì thế, tôi lại phải ngồi nghe nhạc, hoặc làm bất cứ tác vụ nào trên SmartPhone. Dĩ nhiên, smartphone không thể nào mà tiện được như trên Laptop rồi. Có một điều mà tôi hay gặp phải là nghe nhạc trên Youtube đôi khi rất lan man, vì nhạc trên Youtube là nghe theo kiểu tình cờ gặp bài nào nghe bài đó, theo cảm tính.

armchair, book, books

Hỏng tai nghe hai tháng nay, vừa mới thay xong driver của tai bên trái. Nhà thì mấy hôm nay mất mạng, điện thoại tôi cũng chưa mua, vì mama bảo có thời gian dẫn đi mua cái máy cho ra hồn mà dùng. Tôi bỗng có ý tưởng mua một cái MP3 mới. Vì dù thế nào đi nữa, tôi vẫn cảm thấy tôi cần nó. Hứa với bản thân là trong hai ngày cuối tuần, tôi sẽ xếp ra một ngày dọn dẹp nhà cửa, cũng như lên danh sách đồ đạc tôi có tất cả những gì, những cái gì không dùng thì bỏ, cái nào còn dùng thì chọn lọc để dùng. Dĩ nhiên là đeo headphone, mở một list những bài tôi đang thích, và dọn dẹp rồi.

Vì quá lâu rồi, tôi không có những ngày như thế, những ngày khi còn là sinh viên, tôi thích nghe nhạc mỗi khi dọn dẹp lắm ! Đơn giản, đó là niềm vui tri túc của tôi !