Chúc mừng ngày Quốc tế Phụ Nữ

pexels-photo-208160Nhân dịp Quốc tế Phụ nữ, xin gửi những lời chúc nồng nhiệt nhất đến toàn thể các bạn nữ. Chúc các bạn ngày một xinh đẹp, tràn đầy sức sống.
 
Tôi cầu chúc tất cả phụ nữ trên thế giới này mãi xinh đẹp, luôn là bông hoa thơm trong vườn hoa ngát hương. Và mỗi người trên con đường kiếm tìm hạnh phúc sẽ tìm được một tình yêu vừa vặn với chính mình.
 
8 tháng 3 là ngày mà phụ nữ cảm thấy mình là phụ nữ, còn đàn ông cảm thấy mình là đàn ông. Tôi đề nghị nâng cốc chúc cho những ngày còn lại trong năm phụ nữ luôn cảm thấy mình được yêu mến và quý trọng, còn đàn ông sẽ giữ vai trò là người yêu thương và che chở cho phụ nữ!
 
Chúc bạn một ngày 8/3 thật là ý nghĩa, vui tươi ngập tràn hạnh phúc. Chúc bạn luôn cười tươi, cười duyên, cười e thẹn, cười trẻ trung và cười các kiểu hoài hoài trong ngày hôm nay nhé.
 

Những ngày Tết

Lâu rồi chẳng viết cái gì lên đây, sự thật là tôi đã bỏ lỡ khá nhiều dịp để viết. Khoảng 7 ngày trước Tết, chính xác là cái hôm 14.01 (23 Âm Lịch), tôi đang có tâm trạng rất vui, định viết cái gì đó lưu lại những cảm nhận ngày hôm ấy. Rồi sau đó thì tôi cũng lại trì hoãn sang không biết bao nhiêu “hôm khác“…

Bắt đầu từ chính cái ngày hôm ấy. Móng Cái trở nắng sau những chuỗi ngày mưa phùn, cùng với không khí rét buốt của cuối mùa đông. Tôi tranh thủ mang toàn bộ quần áo bẩn đi giặt tay, thời điểm này máy giặt đang hỏng, nên bắt buộc phải giặt tay, chứ không thì chẳng mấy không còn quần áo mặc :D ! Vừa ngồi giặt, tôi vừa nghe lại cái album Anjunabeats Volume 6, đang high sẵn vì trước lúc ấy hút ít cỏ của anh
Huấn, anh em với anh Phong Giò. Cảm giác cũng có tý thăng hoa, nên tranh thủ tận dụng cái feel ấy, mà làm những việc ưu tiên trước.
r-1484189-1223141941-jpeg

Tôi ngẫm lại câu “Đi qua những ngày mưa, để biết yêu hơn những ngày nắng” – Đúng thế thật mà ! Mấy ngày mưa, cảm giác không gian bí bách, chật chội, ngột ngạt vì nhà tôi hiện tại đang hơi nhiều đồ đạc. Chờ mãi đến ngày nắng để mà có một dịp dọn dẹp cuối năm!

Đeo headphones, ngồi giặt quần áo cảm giác thời gian trôi đi rất nhanh. Phải khá lâu, tôi cũng không nghe và theo dõi A State Of Trance hàng tuần của Armin nữa. Đang muốn tìm lại những cảm giác ngày xưa, nên tôi bỏ qua hết nhạc mới, xu hướng mới, tất tần tật. Chỉ có nghe nhạc cũ, những nhạc mà từ thời còn áo trắng, sinh viên năm nhất, năm hai. Nghe nhạc thời thơ ấu nó luôn mang lại cảm giác hoài niệm. Ai cũng vậy thôi, mỗi người có một thời điểm mà nhiều kỷ niệm mang theo nhất, phải không ?

Mi mê ngồi giặt, thì thấy ông anh Tư hàng xóm bên cạnh chào xã giao. Ông ấy bảo : Mày cho anh nghe thử cái tai nghe xem nào ! Tôi cũng ok, đưa hẳn điện thoại cho ông ấy cầm nghe. Một lúc sau bảo anh cắm máy vào loa nghe. Ui zồi, tưởng loa như nào, hóa ra là cái loa dạng bluetooth mà tôi vẫn thấy mấy thanh niên hát rong nghêu ngao ngoài đường suốt. Ngồi một tý thì tôi cầm headphones về nghe tiếp, giặt nốt đống quần áo. Chả hiểu là do thỉnh thoảng nằm ngủ, tôi có làm dây đứt hay như nào, nhưng vừa lấy tai nghe về thì lại tình trạng mất một bên, chỉ nghe được bên trái ? Đồ điện tử khó nói, nên thôi lại ngậm ngùi cất đi, đến tận hôm nay vẫn chưa đi sửa được. Vì giờ sửa lại phải gửi cho bên Xuân Vũ Media (Hà Nội) họ làm, như lần trước ! Tối 30 Tết âm lịch, tôi mượn tạm cái tai nghe iPhone của bố tôi nghe chống cháy. Từ ngày hỏng tai nghe, tôi cũng không còn theo dõi A State Of Trance nữa, nghe cái tai nghe này cũng giảm đi khá nhiều cảm xúc rồi. Nó không còn độ chi tiết và trong trẻo được như Audio Technica ATH-ES7 !

 

Ngày mới biết đến Trance, là năm tôi đang sắp học hết lớp 12. Hồi đó thì chưa có hiểu biết nhiều về Trance, chỉ có thích nghe các bản nhạc của Above & Beyond (một nhóm nhạc Trance của UK), và nguyên cái hãng Anjunabeats của họ. Cái hãng này phải nói là giai điệu của họ quá đẹp ! Nguyên cái album Anjunabeats Volume Six (2009) này tôi nghe đi nghe lại phải rất rất nhiều lần rồi. Nó giống như kiểu một thói quen vậy, ngày xưa khi iPod chưa có nhạc gì bên trong, tôi cũng copy luôn 2 CD của album này vào. Hoặc một ngày mùa thu đẹp trời, chẳng biết nghe gì, cũng vẫn lại là album này.

Vậy đó ! Cuộc sống âm nhạc của tôi khá là gắn liền với Above & Beyond, và đặc biệt là Anjunabeats, mỗi khi thích hoài cổ. Về sau này thì tôi không còn hay nghe nhạc của 3 anh này nhiều, đơn giản phong cách nhạc của họ đã thay đổi nhiều. Nó trở nên thị trường và cheese quá nhiều. Cũng một thời gian tôi trông ngóng họ sẽ tiếp tục ra mắt tác phẩm nào đó với nghệ danh OceanLab (Above & Beyond, Justine Suissa) nhưng cũng không thấy tín hiệu gì. 2010, 2011 tôi vẫn còn theo dõi Above & Beyond, và Anjunabeats / Anjunadeep. Cho đến chính thức 2012 thì tôi hoàn toàn không còn cập nhật gì về label này nữa. Âm thanh của Trance thật sự đã thay đổi rất rất nhiều, và từ từ theo từng năm tháng. Một số nghệ sỹ họ vẫn còn giữ lại cái phong cách gốc của mình, số còn lại gần như thay đổi hoàn toàn mới, một số những người còn lại thì mất tích luôn khỏi ngành công nghiệp Trance.

Thời gian sẽ làm thay đổi mọi thứ, trên Twitter, tôi biết được khá nhiều nghệ sỹ họ nói rằng vì đã có một gia đình nhỏ của riêng mình, nên đam mê với Trance phải gác lại. Cũng có những người họ cảm thấy Trance, hay âm nhạc nói chung chỉ là một thú vui, đam mê, chúng ta nên coi nó như tri kỷ, để ở trong tim, riêng mình biết và hiểu. Tôi thấy thế này : Âm nhạc khó có thể định nghĩa được nó ở giá trị bao nhiêu nếu rao bán, chính vì thế các producer rất khó giàu. Còn ai đã là DJ, khi đã nổi tiếng, thì âm nhạc của họ bạn nghĩ sao ạ ? Nó sẽ không còn được hay và sâu sắc bằng khi họ mới vào nghề đúng không ?

***

Kỳ nghỉ Tết Âm Lịch của bạn vừa rồi như thế nào ? Với tôi, thì năm nay chẳng có gì đặc biệt lắm ạ. Vì nói thật là năm nay, tôi cũng không có tiền, chưa sự nghiệp gì gọi là đủ để có một cái Tết như mình mong muốn lắm ! Điều tôi mong muốn cho một cái Tết sang năm là chỉ cần dư giả tài chính, đi đâu đó du lịch, gác bỏ lại mọi thứ sau một năm làm việc vất vả. Tôi sống cùng với gia đình mình hàng ngày, cho nên không như nhiều bạn, Tết đến thì là thời điểm duy nhất để về quây quần bên gia đình.

Nhà tôi thì năm nay anh trai tôi đi du lịch Cần Thơ, mama thì đi Hải Phòng, Hải Dương chơi sáng mùng 3 Tết. Tôi năm nay ở nhà một mình đến sáng mùng 6 thì mama về. Mấy ngày đầu xuân, tôi cũng không đi lại họ hàng gì cả. Vì là thanh niên chưa vợ, nên tôi không lạ gì khi đi chơi đầu năm mà gặp mấy người lớn bên họ hàng, đôi khi là cứ vui mồm hỏi lấy vợ chưa ? Bao giờ thì lập gia đình ? Mày dạo này làm gì rồi… Cũng biết là họ quan tâm thì hỏi vậy thôi, nhưng về phần là người bị hỏi, mình cũng không thích !

Sáng mùng 3 Tết Âm Lịch (30/1) , tôi đưa mama ra bến xe để đi Hải Dương, rồi về nhà ngủ một giấc. Căn bản đêm hôm trước đã ngồi chơi DotA đến tận sáng, có cơ hội là ngả lưng thôi. Ngủ một mạch đến chiều, dậy làm đôi bát cơm, chơi vài trận Dota2 trên laptop, xong sang bên Sóng Thần Club chơi đến sáng. Không có gì đặc biệt lắm, Tết mọi năm ở Móng Cái đa số là vắng, kể từ sau đêm giao thừa. Chưa ăn Tết ở các vùng khác, cũng như chưa Tết năm nào được ở Hà Nội cả, nên tôi không rõ, chứ Móng Cái từ sáng mùng 1 âm lịch, gần như họ không ra ngoài. Lác đác chỉ có một số đi chúc Tết bên họ hàng nội ngoại mà thôi.

Tôi đã tự nhủ và cố gắng rút kinh nghiệm từ lâu là hạn chế ngồi chơi Dota2 để đến mức mệt rã rời, vì thường những lúc như thế đầu óc thường kém minh mẫn. Y như rằng, 5h sáng mùng 5 Tết âm lịch (1/2) phi xe về nhà thì cứ canh cánh trong lòng là hình như mình để quên cái gì đó ở quán cafe internet ! Nhưng mà lúc đấy trong người cứ thấy nônnao, khó chịu, bụng thì đói xong cứ kiểu gì ấy. Mặc kệ, tôi chả buồn quay lại đấy, ngủ một giấc đến chiều. Đến khi bật cái laptop lên thì mới nhớ ra là mình quên mất con chuột Newmen ở đấy ! Xong, bảo sao lúc về đeo cặp thấy nhẹ hều … Thấy mình quá là đoảng, và thiếu cẩn thận. Mọi khi thì tôi chả bao giờ để quên cái gì ở đâu đâu. Tính tôi đồ đạc của mình đi đâu là nhớ, để rất cẩn thận. Mua con chuột dùng cũng được một năm nay. Đi đâu ngồi chơi, tôi cũng toàn cắm qua cổng USB chơi, có mấy khi là dùng chuột của quán net. Haizz ! Kể ra mà chơi ở quán Anh Phụng dưới Ninh Dương, thì chắc là không phải lo mất rồi, kể cả có để quên !

 

Mấy ngày Tết trôi qua nhanh chóng, vèo cái đến sáng mùng 6 mama tôi về. Quá lâu rồi, tôi không có cảm giác ở nhà một mình kiểu như này ! Tự do, thoải mái, thích làm gì thì làm, không ảnh hưởng đến ai. Nhưng có vẻ như tôi dùng khoảng thời gian đó hơi sai, cũng không biết nói thế nào cho đúng ! Vì cảm giác ngồi tryhard Dota2 ở ngoài cafe internet thời gian trôi đi nhanh thật. Mà chơi mãi rank vẫn thế, SEA server leo rank thật sự khó và thảm hại…

Đây là nhật ký Dota2 activity của tôi : LINK

Cái cảm giác của tôi về mấy ngày Tết chính xác là tôi đã để thời gian trôi đi một cách lãng phí. Chính ra, tôi nên tryhard ít hơn, dành thời gian hưởng thụ không gian “home alone” ấy một cách từ từ hơn. Vậy có lẽ tốt hơn. Mùng 4 Tết âm lịch tôi đã luôn muốn viết một cái gì đó trên WordPress, nhưng rồi lại trì hoãn, làm việc khác, bẵng đi cũng quên. Đây cũng chính là một tính cách xấu mà tôi chắc chắn không sớm thì muộn phải bỏ hoàn toàn trong tương lai gần !

Có lẽ tôi dừng bút ở đây, những tâm sự khác tôi sẽ viết trong những bài viết tới, để tránh loãng chủ đề. Khi cuộc sống trở nên bề bộn, và có quá nhiều thứ tôi muốn làm, rồi việc này cản trở việc kia, là nguyên nhân khiến tôi lười viết nhất ! Lúc tôi nhận thấy điều đó, chính là lúc tôi nên xem lại cách quản lý thời gian của mình !

Dư âm party : Armin van Buuren live at Ecopark, Ha Noi, Vietnam @ 13.12.2015

Đây là một dòng status dài mà tôi đã post trên Facebook cá nhân của mình, hồi cuối năm ngoái, cũng tầm thời điểm này trong năm ! Facebook đôi khi dễ bị trôi bài, sau này tìm đọc cũng khó. Vì thế, tôi post lại lên đây cho đầy đủ !

Đi music event của Armin về đã để lại cho mình những dòng cảm nhận và bao nhiêu kỷ niệm thật khó quên.

12357150_10203641942607793_2193829108054370044_o

 

Trước ngày 13-12, mình cũng đã rất háo hức mong chờ sự kiện âm nhạc này. Trước ngày đi một hôm cũng linh tính ngày hôm đấy sẽ đi sớm để thoải mái thời gian, nhưng rồi do vài lý do khách quan, cuối cùng xuất phát giờ giấc hơi muộn. Bốn anh em ăn uống no nê, khoảng độ 19h hơn thì xuất phát từ Thanh Xuân. Thấy ông bạn Thắng gọi điện cho cái con bé nào đó, có nhu cầu nhượng lại vé, hỏi thì cậu bảo mua hộ đứa bạn hai cái. Ai đời tầm giờ sát đít chương trình rồi còn hét giá 1tr/2 vé. Tất nhiên là chắc cũng sẽ tìm được người mua thôi, nhưng nghe vẻ khó. Hỏi bạn ở đâu mang vé qua thì bạn bảo đi xuống Thanh Xuân hơi xa, lúc sau bảo hẹn nhau ở Royal City để lấy vé. Sau đó thì ông Thắng bảo thôi anh em mình chủ động đến chương trình luôn không tầm này đi muộn sợ đến đông quá. Gọi lại cho bạn ấy mấy cuộc liền không thấy nghe máy. Sợ thật, đến khi bạn ấy gọi lại bảo qua Royal City thì đành phải cáo lỗi, vì lý do không lấy nữa. Chưa nói dứt câu, đã thấy cúp máy rồi. Đoán chắc sau lúc trao đổi qua điện thoại thì hí hửng tưởng bắt được gà, phi một mạch đi bán vé đây. Nói thật chứ cái giờ đấy khi 1-200k/vé, mình là người bán mình cũng đẩy luôn ấy chứ giữ cái giá 1tr làm gì nhỉ ?

armin-3

Khi lên đến Ecopark thì cũng là khoảng 19:45. Khá là đông! Mình lại cứ nghĩ mình đi tầm này là muộn rồi, ai ngờ cũng còn khá nhiều tốp thanh niên vẫn còn thấy đứng loay hoay đổi vé lấy vòng sự kiện. Chếch mắt sang thì cũng đang tắc hết cả đường, vì các xe vẫn còn đang loay hoay chưa biết gửi xe ở khu vực nào ? Bọn mình đi đến chỗ gửi xe thì nhân viên bảo vệ lại bảo quay ra, vì đây là bãi để xe khu vực VIP. Thế là mà không làm cái biển thông báo ở cổng cho đỡ mất thời gian chung. Cũng may là hỏi trước.

Gủi xe xong lại đi bộ qua một cái cầu để đến sân khấu, chắc cũng phải 2km. Nhìn chung là sự kiện âm nhạc này thì gần như trai xinh gái đẹp tụ hết về đây rồi. Nhìn thoáng qua tý thôi, cũng em nào em đó ngực tấn công, mông phòng thủ đồ sộ hết cỡ. Quá là rửa mắt. Lên đến giữa cầu còn thấy mấy bà chị rao 300k/cặp vé. Quá là rẻ! Thế mà từ 20.10, mình đã lo là hết vé hoặc vé tăng giá. Nhưng mà chả có gì thoải mái bằng đi chơi xa có sự chuẩn bị trước. Tốt nhất là cứ mua trước cho nó xong. Sau đấy thì làm gì thì làm!

Năm anh em đến đúng lúc phần biểu diễn của MaRLo, mấy pha biểu diễn của các Vietnamese DJs thôi coi như là bỏ qua, cũng lỡ không được thưởng thức nhưng với fan Trance như mình thì chả quan trọng. Mục đích đến hưởng MaRLo, AvB là chính.

Set của MaRLo mình không để ý là 60′ hay 90′ nữa, nhưng thấy nhạc của anh này đánh khá căng và nhức nhối, đa phần là Progressive Trance. Phải nói là rất hay, và lôi cuốn, nhưng hơi ít giai điệu, nhạc chủ yếu thiên về sound độc đáo, sâu, thi thoảng có thêm ít vocal. Đa số mấy bài của anh này thì mình cũng nghe hết trên ASOT rồi, nên dễ cảm nhận. Phần ánh sáng thì không biết là do đội ngũ riêng hay sao, mà mình thấy có vẻ không được bằng phần trình diễn tiếp theo của AvB.

Nói về văn hoá của người Việt mình đi những sự kiện này vẫn còn đầy rẫy những cái quá là cần thay đổi. Đùa chứ, đã vào đến giữa sân rồi, chốc chốc lại thấy một tốp bám đuôi nhau chen lấn xô đẩy. Cái tầm đang hưởng, mọi người nhảy nhót cứ chốc chốc lại thấy có người huých phát vào người rầm một cái, em đi nhờ cái..đm khá là điên. Biết là vé thì là vé GA rồi, ai chả biết là đông, mỗi người ý thức tý là mọi vấn đề nó đơn giản hoá ngay ấy mà. Mà thiết nghĩ, các bạn đi sự kiện âm nhạc thì đứng yên một chỗ mà hưởng nghe còn hợp lý hơn. Cái thời gian nhạc đang hay, chả hiểu mải mê điện thoại, với đi tìm nhau, tìm view đẹp để làm gì. Riêng mình, quan điểm đi mấy cái event này là cứ yên một chỗ ngon, giữa chính mà hưởng. Tầm đấy, nói thật chứ ai có gọi điện, nhắn tin hỏi đứng ở đâu mình cũng kệ chả quan tâm. Gặp nhau thì để tan tiệc cho nó đơn giản. Nhạc hay, ánh sáng đẹp, cứ phải hưởng đã. Đến đây để hưởng thụ là chính, đi tìm người quen cái chốn đông thế này biết đến bao giờ?

Gần cuối set MaRLo, mình cũng không đứng trong sân nữa, mà ra hẳn ngoài. Chỗ mấy cái quầy bán nước ở chính giữa ấy. Có mấy cái tựa bằng kim loại, mình với thằng em yên vị đứng đây hưởng đến cuối chương trình luôn. Nhiều người bảo đứng ở giữa sân nhìn rõ DJ và âm thanh nghe phê hơn. Mình thì lại thấy nghe ở giữa hơi to, mỗi người một tai khác nhau. Âm thanh vừa phải, cân bằng với không gian xung quanh là hay, như thế giúp mình cảm nhận nhạc cũng bền và lâu hơn. Cái gì chứ, riêng về nhạc nhẽo, mình là cứ phải bảo vệ cái tai trước! Cuối cùng cũng đến phần trình diễn của Armin, vẫn là giọng nói quen thuộc, thân thiện và giản dị mà tuần nào mình cũng tiếp xúc thông qua radio show hàng tuần của anh. Mở màn bằng Embrace, track nằm trong album mới nhất của Armin, breakdown hoài niệm, và sâu lắng này nghe là nhận ra rồi. Càng xuyên suốt trong set của Armin, mình càng thấy độ dẫn dắt khán giả của Armin quá hay. Anh tận dụng gần như mọi điểm nhấn của mỗi track mà anh chọn, khiến khán giả cảm giác như đi từ cung bậc này sang cung bậc khác của cảm xúc. Những khúc sâu lắng, điểm nhấn của bassline và breakdown của mỗi track, chả biết diễn tả như thế nào. Armin luôn đơn giản và tinh tế trong việc kéo người nghe đến gần hơn âm nhạc của anh qua những động tác đơn giản. Quan trọng nhất là ánh mắt và biểu cảm trên khuôn mặt anh qua những bài Trance buồn chính là điểm nhấn. Điều này là sự khác biệt rõ ràng nhất với set của MaRLo.

Không biết có ai trùng cảm nhận với mình không ? Riêng mình, những bài giai điệu buồn, day dứt sau đó dồn khúc lên bằng bassline gầm gừ, le lói ánh sáng lazer xanh lá cây, và toàn bộ không gian xung quanh như màn đêm hết. Khó nói, Trance buồn mà đi với lazer xanh là sự kết hợp quá hoàn hảo!

Nguyên set của Armin mình chỉ đứng và ngồi một chỗ hưởng, chả di chuyển đi đâu tầm này. Quay lại đằng sau mua nước là hết. Mình biết chứ, tầm này có ngu mới đi chạy loanh quanh như mấy bạn bên dưới. Chả để làm gì, vừa mệt vừa chả nghe được gì. Có lúc đang đứng, nhạc đang hay, chả biết có thanh niên nào ra bảo mình là cho em đứng lên em quay phim nhờ tý, xong mình thấy cậu vểnh râu đứng hút thuốc mấy phút. Biết ý đồ của thanh niên mình bảo ngay. Ông ơi, xuống tôi bảo cái này. Mình lại trèo lên luôn. Thanh niên lại ra ngay sân đứng tiếp.

Lúc Armin nói câu đại khái là : Nếu bạn hỏi tôi Trance là gì, thì Trance chính là những cảm nhận của tôi đang show ra cho mọi người. Nghe câu này từ chính thần tượng nói cảm xúc thật khó nói. Cũng 7-8 năm mình gắn bó với Trance nên quá hiểu. Bao nhiêu loại nhạc mình vẫn thi thoảng đổi gió khi không nghe Trance, tuy nó cũng hay nhưng cảm giác có gì đó vẫn không được như Trance. Trance vừa có sự lắng đọng, sâu lắng, vừa sôi động, bạn có thể nghe nó bất cứ lúc nào, ngay cả khi tâm trạng mệt mỏi nhất. Trance hay là Trance buồn.

arminshow

Khi Armin chơi đến hit của anh ấy là Shiver mashup với Airport của Photographer, là mình cũng biết anh đã chuẩn bị sẽ sắp kết thúc set của mình. Track này là track AvB vẫn luôn dùng để kết thúc khi đi tour, anh luôn giơ cao cờ của quốc gia anh đến khi kết thúc. Một điều gì đó khiến chúng ta cảm giác anh rất gần gũi đúng không?

Khi AvB tạm biệt khán giả Vietnam để nhóm khác lên chơi cũng là lúc khán giả ồ ạt về. Nhưng cũng đúng thôi, hết AvB về là vừa, đâu còn gì đáng xem nữa. Khổ thân mỗi mấy DJ sau, chắc lên đánh khoảng 20′ cũng nghỉ. Gần như không còn khán giả.

Hy vọng Việt Nam sẽ ngày một phát triển hơn với văn hoá EDM. Chương trình như thế theo mình là thành công rồi. Nhạc hay, DJ top 5 về diễn hết mình như vậy còn gì bằng nữa.

 

Nhớ một thời còn là học sinh…

Dạo này đang mùa đông, mỗi khi đi ngủ chỉ mong đêm dài hơn để ngủ nướng cho thật đã :D ! Chả hiểu thế nào, đêm qua ngủ lại mơ thấy nghe lại một cái bài Rap Việt từ cách đây cũng 11 năm rồi. Tỉnh dậy, cứ nằm miên man chùm trăn, nhớ lại những ký ức ngày ấy, thấy thời gian trôi qua nhanh thật.

weird-trends-emgn-12

Nhớ nhất là dầu 2005, những ngày mùa đông lạnh giá còn lang thang ở ngoài quán net loay hoay copy nhạc vào USB, ngồi chat Yahoo. Ngày ấy vẫn chưa có facebook, chưa có nhiều những trang web phát triển như bây giờ, hệ điều hành vẫn còn là windows XP nhé :D. Làm gì có mạng xã hội, mọi người biết nhau chủ yếu là từ chat Yahoo, Blog360, hay chơi trên những forum nào đó rồi biết nhau. Ngoài thời gian trên lớp học, và những mối quan hệ bạn bè ở trường, thời đó cuộc sống của tôi chỉ đơn giản như vậy thôi.

Ngày xưa, tôi làm gì đã biết Trance là gì :D. Nghe nhạc thì chỉ có nhạc trẻ, nhạc Hàn Quốc, nhạc Rap Việt nghe từ những cái ngày còn mua đĩa lậu 5k/cái. Về sau thì mới rộ lên dịch vụ ghi đĩa, mọi người không còn phải mua đĩa theo kiểu truyền thống nữa. Mãi sau này thì tôi mới biết đến US, UK :D.

Thôi lan man đến đây thôi, chuẩn bị đi làm, 6:31 rồi.

Song : Linh Kent & Lil’ BK – Lối Về Đơn Côi

Fall

Có nhiều lý do mà tôi rất thích cái mùa gió heo may, những ngày cuối tháng Mười. Chính xác thì mùa Thu đẹp nhất vào thời điểm này, gần cái ngày Halloween. Phố phường sau một tháng đầy nắng chói chang, khô và gay gắt, nay đã bắt đầu nhường lại cho những ngày tiết trời se se lạnh, nắng chỉ rất là nhẹ. Ngồi nhâm nhi ly cà phê, thưởng thức một bản nhạc, đọc một cuốn tiểu thuyết, hay vu vơ ngồi lướt web thôi cũng gợi về một cảm giác rất hoài cổ.

autumn___countryside_by_grivetart-d9eoa16

Phải chăng nhiều người trong số các bạn cũng hay có cảm giác này, khi mùa thu đến ? Hay chỉ một mình tôi thôi ? Mỗi khi mùa thu đến, tôi lại hay nhớ về mùa thu của năm ngoái, hay một năm nào đó đã xa rồi, cũng có thể là thời sinh viên. Tôi hay nhớ và hình dung thời điểm đó mình đang như thế nào, làm gì… ? Không hẳn là hối tiếc nhé, nó giống như một thói quen, thú vui, lâu lâu nghĩ đến vậy. Có khi chỉ là nhớ về quá khứ, rồi lại cười thầm một mình thôi !

autumn_by_grivetart-d9c263r

Tôi là một người sống theo phong cách hướng nội, và thích làm mọi thứ trong sự tĩnh lặng, một mình. Mùa thu, và mùa đông là những thời điểm tôi yêu thích nhất trong năm. Khi thời điểm còn chưa vào đông hẳn, nôm na là cái mùa diện áo sơ mi, áo khoác bò ấy mà, tôi thích đọc một quyển tiểu thuyết, hay xem một bộ phim mang tính chất phiêu lưu, kỳ ảo, trinh thám. Cái cảm giác mình nhập tâm vào các tình tiết của tác phẩm, nghiền ngẫm nhân vật trong không gian tĩnh lặng, luôn luôn có gì đó cuốn hút lấy tôi vậy !

Music : Temple One & Hannah Ray – Autumn Leaves (Intro Mix) (2009)

Lyrics : 

Let the air rush to fill the void
As you surrender to the flight
Where the ether settles clear upon
The arms of flickering light

Above the mist and focussed mind
Feel the heavens soak
Watching all the other leaves
Fall and try to float

Chorus :

Fall like whispers on the ground
Never make a sound
Gone like seasons turning round
Leaves in Autumn, falling down

Lại sắp hết tháng rồi.

Còn có hai ngày nữa thôi, rồi lại hết tháng 9, lại sang một tháng mới. Ngoảnh đi ngoảnh lại cũng chỉ còn có ba tháng nữa là lại hết năm. Cứ mỗi khi năm mới đến, thì trong lòng lại luôn tự nhìn lại bản thân…!

Hai năm rồi về Móng Cái, tôi thấy tôi chơi nhiều hơn là làm. 26 tuổi đầu sự nghiệp chưa có gì cả, nhìn lại thì thấy bố mẹ ngày một già đi, anh trai thì cũng chuẩn bị ra riêng lấy vợ rồi. Chả còn ai mà lo mãi được cho mình nữa. Nghĩ đến điều đó, trong tháng tôi cũng bắt đầu lo dần về khoản tìm việc làm, trang trải cho bản thân mình. Nguyên một năm trước tự lo được cho mình thì không sao. Suốt từ đầu năm đến giờ, sống nhờ gia đình là chính, bị nói là cũng đúng ! Mà những lần bị nói như thế, cũng muối mặt lắm chứ !

Mama bảo sang Đông Hưng, Trung Quốc làm tiếp với anh trai.

Dù gì thì giờ anh nó cũng làm riêng rồi, mày sang thì cũng là hai anh em cùng làm cho nhau chứ chả phải làm thuê cho đứa nào hết.

Công nhận phải nói là làm với người nhà thì nó cũng có cái khó của nó so với đi làm cho người ngoài. Tuần trước, tôi cũng sang phụ giúp anh hai ba ngày, rồi thì tôi cũng thử việc ở những chỗ khác. Nhìn chung là không ăn thua, ra ngoài làm thuê cho người ngoài xanh chín đã đành. Tuy là chỉ lao động có 8 tiếng, còn làm cho anh trai thì là công việc buôn bán, nên không có chế độ 8 tiếng, hay bao nhiêu tiếng, mà đơn giản xong việc thì hai anh em cùng về. Nhưng nói gì thì nói, làm cho anh trai tôi thì công việc cũng chẳng phải là nhiều gì đâu, có điều thời gian ở bên Trung Quốc hơi nhiều, làm đến 7-8h tối thì về. Còn lại công việc không nhiều như đi làm thuê bên ngoài.

Làm đến tối thì về cơm nước, tắm giặt, nghỉ ngơi, chơi gì thì chơi, ngủ. Ngày hôm sau dậy, lại 10 – 12h trưa lại hai anh em sang. Cuộc sống có lẽ cứ như thế này cho đến Tết. Ít nhất thì 3 tháng cuối năm, cũng cố gắng kiếm thu nhập đến Tết có cái tiêu !

Buồn ngủ quá ! Chiều nay, ông anh trai mời đi ăn nhà hàng ở bên Đông Hưng, có cái món cơm rang Dương Châu, ngô xào, rau cải xào ăn cũng ngon. No suốt từ lúc 5h chiều đến bây giờ, về còn không thèm động đến một hạt cơm nào mẹ nấu. Biết là toàn món ngon, mà no quá không ăn nổi  nữa !

Ngủ thôi !…