Lifestyle · Myself · Những khoảnh khắc cuộc sống

LIFESTORY | Spring 2018

Trong bài viết “Camera Roll” cách đây không lâu, tôi cũng đã nói về đề tài tích trữ ảnh, thông qua việc chúng ta chụp rất nhiều ảnh, nhưng không bao giờ xem lại. Lúc đó, tôi mới chỉ cảm giác được đó là một điều gì đó không hay ho cho lắm. Mãi đến sau này, khi google qua các bài báo tiếng Anh, tôi mới biết đó là căn bệnh “tích trữ dữ liệu điện tử” dưới tên gọi : data hoarding, digital hoarding, digital hoarder,… Nó như kiểu một dạng đồng nát của thời kỳ chuyển giao công nghệ, nhưng vì chúng ta biết nó dễ lưu trữ trong điện thoại, máy tính, và tất cả các thiết bị điện tử khác, nên vô hình chung tạo cho chúng ta cảm giác ỷ lại.

Chúng ta nhìn thấy một cảnh tưởng tuyệt đẹp, thực tình chỉ cần chụp 1 – 2 kiểu ảnh là đủ, thay vì dành quá nhiều thời gian để làm việc đó, và cảm nhận nhiều hơn. Xu hướng chung là gần như chúng ta sẽ không bao giờ xem lại những “khoảnh khắc” mình đã chụp lại. Nếu có, thì kinh nghiệm của tôi là bắt tay vào lọc ảnh, và làm ngay. Chia sẻ nó ! Nếu bạn không chia sẻ, cảm giác giải phóng sẽ không có, và bạn lại tiếp tục tích lũy dữ liệu một lần nữa trong điện thoại, hay bất kỳ thiết bị nào khác. Dần dần, sẽ tạo ra một cảm giác rất lộn xộn. Vì những dữ liệu như ảnh, film, nhạc không còn là định dạng vật lý như nhiều năm trước nữa. Nó sẽ có một sự lộn xộn kiểu thời đại công nghệ.

Hai ngày trước, tôi lọc ảnh trong điện thoại. Từ những đoạn screenshot, một thứ gì đó hay ho ở siêu thị (tôi luôn có thói quen phải xem xét kỹ mỗi khi mua thứ gì đó), một tờ báo, buổi tiệc, bãi biển, … Vô tình tôi nhận ra, những điều này tôi đã chụp cách đây phải đến hơn nửa năm rồi, nhưng tôi đã không bỏ thời gian ra “dành cho những điều đó” ! Đây là lúc tôi nhìn lại một năm 2018.

Ảnh chụp ở Móng Cái, mùa xuân 2018 : FLICKR

Lifestyle · Myself · Những khoảnh khắc cuộc sống

Happy New Year 2019

Có được hai quyển lịch để bàn trong chương trình quà tặng của Oriflame, tình cờ cách đây 2 tháng cô em họ gửi cho tôi. Kể ra thì cũng hợp lý cho bàn làm việc của tôi, vì món này có âm lịch và cũng tiện để theo dõi ngày tháng. Tiện hơn rất nhiều so với việc xem ngày tháng trên điện thoại. Ở Việt Nam thì vẫn ăn Tết theo lịch cổ truyền, nên lịch dương dù đã bước sang năm mới nhưng chẳng có không khí gì cả. Dẫu vậy, tôi vẫn cảm thấy là một năm qua tuy bản thân chưa gặt hái được gì nhiều, nhưng cũng đã tốt hơn so với vài năm trước. Tôi có thể cảm nhận được !

Happy New Year

Riêng năm nay, cuộc sống vật chất là thoải mái và đầy đủ hơn. Ba mẹ con đã có một chỗ ở mới tử tế, mưa gió những ngày đông giá rét là không phải chịu cảnh dột nát nữa, sông trong một khu phố văn minh thanh lịch hơn. Tôi xin cảm ơn cuộc sống, và cũng xin lỗi những ai tôi đã lỡ làm họ buồn lòng vì những lý do nào đó ! Xin hãy bỏ qua và tha thứ cho tôi !

Càng nói ít bấy nhiêu, thì khi nói càng có giá trị. Càng ít điều phải quan tâm, thì càng dễ tập trung những điều trước mắt. Tôi cảm nhận rõ điều đó những ngày đổ về đây, và có lẽ rằng với chính cái blog này là tôi đang nói cho chính tôi, nên có thể nói thoải mái những điều tôi mong muốn. Không muốn mình là con ếch ngồi ở dưới đáy giếng, mong bạn đọc hãy tôn trọng suy nghĩ của tôi. Cách tôi nhìn cuộc sống cũng không dám nói là mình tài giỏi, nhưng đây là cách của tôi :

Có rất nhiều con đường, nhưng hãy đi con đường mà bạn thấy hợp lý nhất.

Chúc mọi người năm mới luôn luôn có sức khỏe tốt !

Lifestyle · Những khoảnh khắc cuộc sống

Mong Cai City, Dec 24 2018

Có những lý do mà tôi thích ở nhà vào buổi tối, vào những thời điểm ngẫu nhiên hơn là ra ngoài. Thế còn bạn thì sao ?

Không có gì quá khó hiểu, khi cuối năm có nhiều dịp vui để tụ tập anh em, bạn bè, họ hàng nội ngoại. Những dịp nào cảm thấy cần phải đi, những người cần và tôi thực sự nên gặp, tôi sẽ đi. Bao nhiêu lần rồi, chúng ta rơi vào những cuộc trò chuyện nhạt nhẽo, không có gì thú vị? Quay đi quay lại, chỉ là những câu hỏi mang tính chất xã giao, chung chung. Theo tôi thấy, nếu chúng ta đã làm việc cả buổi sáng ở ngoài đường, hay tiếp xúc với nhiều gương mặt vào ban ngày, thì ở nhà buổi tối là hợp lý. Một cách để hiểu bản thân mình muốn gì hơn, tự do hơn. Ngay cả những ngày lễ, ở nhà đôi khi lại là dịp để tôi đọc một quyển sách chưa có thời gian, xem những bộ phim đã từng bookmark trong bộ sưu tập, hay những chuyên đề đang theo dõi. Điều đó với tôi còn ý nghĩa hơn nhiều là đi ra ngoài, và ngồi nghe những câu chuyện nhạt nhẽo, không có chiều sâu.

Bạn làm gì vào tối noel năm 2018 vừa qua ? Tôi thì chỉ lượn lờ thành phố nhỏ này trong chưa đầy 20 phút bằng xe máy. Chủ yếu là ngắm phố phường, xem họ làm những gì, tìm hiểu cách họ kinh doanh. Đi qua lẩu nướng không khói, ở khu vực Hồng Vận, tôi mới biết à thì ra đây là nơi những người rủ nhau đi ăn uống, nhậu nhẹt. Phần đông là đủ các lứa tuổi, nhưng già thì không có nhiều. Lác đác cũng có nhiều em gái trẻ độ 20 – 23 đang đi bộ. Bên kia cầu Ka Long, dưới công viên là thế hệ những ông bố trẻ, bà mẹ bỉm sữa đang cho con đi đu quay, những trò chơi gia đình. Nhà bóng nhà biếc. Còn mé bên chợ 1 thì cũng chỉ là mua sắm quần áo, và uống nước, cafe, sinh tố. Như ngày thường thôi ! Khác cái là ngày này người dân ở đây trang trí nhiều đèn đóm hơn. Bên Phố Đi Bộ, phường Trần Phú cũng y như khu chợ 1, thêm cái là dịp noel này thì họ giảm giá nhiều sản phẩm, quần áo, giày dép, dây lưng, ví da các kiểu. Ai mà thích đi săn đồ giá rẻ, thì cứ qua đây.

Vậy đó, niềm vui của tôi đôi khi chỉ định nghĩa trong việc bạn đi với ai, gặp ai. Còn các nơi chơi bời, du lịch thì đa số đều như nhau cả. Trừ khi bạn đến những nơi rất là xa, cách biệt hẳn thành phố đang sinh sống.

Cuối tuần này, tôi lại có một cái đám cưới bên họ nội ở Móng Cái. Lại ăn uống, hát hò ! Vậy nên, chả tội gì mà mình không tranh thủ giữ sức khỏe, để cuối tuần chơi. Tranh thủ từ giờ đến hết tuần, cần làm những cái gì mang tính chất cá nhân thì làm thôi. Đến thứ bảy, là tôi muốn tâm trí trống rỗng.

Âm Nhạc | Music · Lifestyle · Myself · Những khoảnh khắc cuộc sống · Progressive House

The old shoes

Đã 4 ngày, kể từ khi tôi duy trì đều đặn thói quen đi bộ vào mỗi buổi chiều. Ý tưởng đến từ việc tôi dọn dẹp tủ giày, và tìm thấy một đôi có lẽ sắp đến lúc phải vất đi. Tuy nhiên thì, tôi vẫn luôn có bản năng tái sử dụng với những đồ vật kiểu như ít nhất chúng vẫn còn dùng được. Chớt nghĩ, bao nhiêu lâu rồi mình không vận động, thể dục thể thao ? Có lẽ là khó trả lời, vì ai cũng biết. Tôi giặt sạch, đem phơi cuối tuần trước, với dự định đi khoảng 10 ngày, 15 ngày nữa, hay đến khi nó nát tôi sẽ tống khứ đi.

Dec 22 2018, ngày đầu tiên tôi bắt đầu. Đây cũng chính là lý do vì sao tôi luôn có lý do để yêu thích lối sống tối giản hơn, việc bạn thu hẹp lại, hay giải phóng đồ đạc không có nghĩa là bạn phải vứt nó đi một cách cực đoan. Mà quan trọng, biến điều đó thành một động lực mang tính “có đi có lại” hơn.

Nhân tiện đây, tôi cũng chia sẻ cái set nhạc mà tôi hay nghe thời gian hơn một tuần, trở lại đây, và cũng những ngày đi bộ đường ngắn. Rất nhiều bài tôi thích nằm trong đây : Erko, Fog, Brit …


American veteran eleven.five presents “Best of Progressive House 2016” (Vol #1). He is an accomplished and exceedingly versatile Silk Music resident. His music, ranging from deep house to trance, has been supported on numerous occasions by Above & Beyond, as well as various other renowned house, progressive, & trance artists. The Virginia-based talent is currently finalizing his debut artist album.

Tracklist :
[00:00] 01. Anthony Mea – Crimson
[05:03] 02. Katrin Souza – I Lost My Way (Dub Mix)
[08:30] 03. Sound Quelle – Fog
[12:43] 04. Dan Sieg – Erko
[18:13] 05. Dezza – Brit
[21:51] 06. Nigel Good – Nothing Out Here (Embliss Remix)
[27:02] 07. Blugazer feat. The Cynic Project – Feel Me Wondering (Vocal Mix)
[32:11] 08. Sam Davies – Cosmos
[37:49] 09. Solarity – North Circ (Kobana Remix)
[42:09] 10. eleven.five – Pinnacle
[47:52] 11. Dan Sieg – Welcome To The Alley
[53:57] 12. Dinka – Lotus (Johan Vilborg Remix)

Lifestyle · Những khoảnh khắc cuộc sống

Mong Cai City, Dec 22 2018

1:35 AM – Khó ngủ, vì nóng trong. Nằm chỉ thấy mẩn ngứa râm ran dưới da. Thôi thì tổng kết mấy ngày cuối năm vậy.

Chả là Sáng Thứ Bảy cuối tuần vừa rồi, bên họ nội nhà tôi tiến hành tiễn hài cốt của ông chú chết trẻ từ Hà Nội về Móng Cái. Theo đoàn hộ tống là có nhà bác trai tôi, đi cùng với bố. Hai xe còn lại là em Ôn Như Hoàn – con trai ông bố đã quá cố, và xe chạy theo hợp đồng chở mấy anh em bạn bè ở Hà Nội của cậu ấy ra Móng Cái chơi. Đúng ra thì 5h sáng Thứ Bảy tôi phải có mặt ở ngoài đường rồi, mà đêm đấy thiếu ngủ nên cũng chẳng muốn đi thắp hương, đón mọi người. Hơi tiếc ! Nhưng thôi bù lại thì 10h mình cũng có mặt ở trên Nhà Hàng Long Tứ chung vui với mọi người :D.

Thời gian cuối năm nay, tôi dành nhiều thời gian cho bên nội hơn so với các năm trước. Mà phải nên thế, vì mình là con cháu họ Ôn, ở Móng Cái phải biết người này người kia, sau này còn làm ăn, đi lại nhiều. Nhà Hàng Long Tứ cơ sở mới bây giờ xây ở trên chỗ gần vòng xuyến, bên tay phải theo đường đi xuống Trà Cổ. Kiến trúc đẹp, đồ ăn ngon, phục vụ chu đáo. Món gà luộc của họ cảm giác rất là mềm và dễ xé, ngậy, thơm phưng phức. Chắc là do cách chế biến và cách nấu, tôi chưa được ăn kiểu này, nên có thể nói là ngon hơn so với những lần tôi từng ăn gà luộc ! Nem và đĩa rau củ luộc cũng ngon, ăn chống ngán thì tuyệt vời. Còn nhiều món, nhưng tôi đi muộn, điện thoại chính thì trục trặc, chả nhận SIM, nên không chụp chiếu gì, chỉ có ăn. Món tôi nhớ được ra nữa là bò xào măng tây. Ngon thì khỏi nói !

Chắc biết nhiều khách hàng muốn ăn một tý cơm, một tý cháo nên nhà hàng cũng thêm thịt lợn, củ cải ăn kèm. Tráng miệng với ổi. Rất cân bằng ! Lần sau nếu nhà có dịp phải tiếp khách, tôi chắc sẽ gợi ý chỗ này.

Tan tiệc ăn thì mọi người cũng ai về nhà người đấy. Các anh em thanh niên chúng tôi đi hát riêng, cả bố con tôi cũng đi. Giờ tôi mới biết là hóa ra Kinh Đô Club của chú Trung giờ mở thêm các phòng hát. Còn tôi cũng không để ý là diện tích bên kia còn kinh doanh club không, hay chuyển toàn bộ sang mô hình karaoke hết ? Nếu mà để như thế này thì khá là ok, vì khách ai thích hát thì hát, nhạc nhẽo thì có DJ, có bàn. Ai thích thì chơi. Chiều hôm đấy, độ tầm 13h, toàn anh em họ hàng và phái đoán ở Hà Nội về, chắc cũng gần 20 người. Ca thì ngon, còn riêng K thì tôi không muốn dùng, vì từ ngày xưa chơi cái bộ môn này, tôi hay bị buồn nôn, nên vẫn cứ ám ảnh. Tay vịn tay veo hôm đấy chả biết ai gọi lên mà có một em trông mặn thế, hỏi bảo em 35, hai em kia thì chắc tầm 92 với 97. Xôi thịt và 1 em mình dây cây cảnh. Độ tầm 4h10 thì tiệc tan.

Trong đội Hà Nội, có ông bạn bằng tuổi tôi hát cũng hay! Thân thiện, nhiệt tình, bảo thôi về nghỉ ngơi đi, có dịp anh em lại gặp. Còn gặp nhau cả đời chứ lo gì :D ! Tranh thủ đang nắng, tôi phi xe về luôn, vì uống nhiều bia và có tý CKT, nên tôi chỉ muốn thay quần áo và đi bộ quanh nhà cho thoải mái. Đến bây giờ, vẫn còn nóng trong và mẩn ngứa. Khó ngủ :(

Lifestyle · Minimalism · Myself · Những khoảnh khắc cuộc sống

Minimalism : Vì sao tôi thích cắt hình ảnh từ tạp chí, và gấp giấy?

Còn 9 ngày nữa là kết thúc năm 2018, tôi chỉ mong thời gian trôi chậm lại để cảm nhận hương vị cuộc sống. Từ trước đến giờ, thì tôi vốn vẫn luôn thích dọn dẹp, có điều cuối năm thì tôi làm điều đó một cách tích cực hơn. Những đồ gì còn dùng thì để lại, đồ nào cảm thấy quá lâu không có nó mà vẫn ổn thì thường là tôi tặng hoặc cho đi. Riêng về những độ mang tính chất quà tặng, kỷ niệm tôi luôn thích đánh giá nó qua một bài viết trong blog, hay nhật ký cá nhân. Kiểu như vậy ! Cảm giác tâm trí được giải phóng.

Tôi có cô em họ, con của bà dì (em gái mẹ), làm về mảng mỹ phẩm cho hãng Oriflame. Em ấy hay gửi những thực phẩm chức năng, và vài món cho mẹ tôi. Từ lúc đầu năm đến giờ, có khá nhiều món em gửi cho tôi, qua thời gian sử dụng tôi thấy nó quá là ok. Giá thành hợp lý, nếu không muốn nói là rẻ, mà hay có các đợt khuyến mại. Riêng về các sản phẩm nước hoa, những món đồ trang điểm dành cho phái nữ giá cũng không đắt tý nào. Tinh ý thì bạn có thể chọn được một – hai món mua làm quà tặng ai đó. Chắc không còn cách lấy lòng nào đơn giản hơn phải không ạ ?

Ảnh chụp từ Flickr của tôi, hiệu ứng Lighthouse

Trong mỗi bưu phẩm, tôi đều thấy có quyển catalog theo tháng của hãng này, và bị ám ảnh cũng như thích thú bởi những hình ảnh đẹp được in trên giấy glossy. Bóng, thơm và hết sức mịn màng. Dành thời gian ngồi đọc hết, tôi mới hiểu thì ra đất nước Thụy Điển rất giàu thực vật trong việc điều chế các mỹ phẩm và dinh dưỡng. Nếu như để sau một thời gian, thì những quyển catalog theo tháng dĩ nhiên là sẽ không còn nhiều giá trị sử dụng, vất đi thì cũng thấy sao sao ấy ? Tính tôi thì không thích mua sắm, mà đã mua là chỉ muốn dùng đồ tốt. Tôi vào google, tìm kiếm những ý tưởng về việc tái sử dụng những loại giấy bóng kiểu như chất liệu mà Oriflame sử dụng để làm catalog. Hầu như là có rất nhiều kết quả tìm kiếm về cách chế đồ handmade, nhưng tôi thấy nó đòi hòi bản năng nhiều hơn là kỹ năng, mình thì đâu có thời gian ngồi mò mẫm như thế được ?

Cuối cùng, kết quả tôi ưng nhất và chính xác như những gì tôi muốn tìm, đó chính là : Cắt ! Đơn giản, bạn chỉ cắt các hình ảnh, quote, hay tất cả những thứ gì bạn muốn. Một cách giải trí nhẹ nhàng ? Hay chỉ là cách giết thời gian trang nhã ? Thử xem. Tôi đặc biệt yêu thích việc mở thể loại nhạc mình thích nghe, và ngồi cắt linh tinh kiểu này. Tâm trí như được giải phóng hết sức nhẹ nhàng, phiêu du qua từng bức ảnh. Nói thì rất khó để cho bạn hình dung, khi nào bạn định nghĩa được sự giải phóng là điều hạnh phúc nhỏ bé, chắc chắn bạn sẽ hiểu !

  • Sự đẹp mắt của hình ảnh, làm tôi cảm thấy hưng phấn.
  • Các đoạn văn bản, tiêu đề đánh lạc hướng tâm trí của tôi, loại bỏ những tâm trạng buồn bực và không vui.
  • Việc cắt giảm khiến tôi bình tĩnh.
  • Bản thân những tờ giấy này là chúng ta được tặng, cho nên nó là một cách thư giãn rẻ mạt nhất.
  • Sự thú vị nằm ở những dòng chảy sáng tạo.
  • Khi trong dòng chảy đó, bạn quên đi thời gian và gần như chỉ tận hưởng bản thân nhiều hơn bạn muốn.
  • Ý tưởng vứt bỏ những tờ tạp chí cũ khiến không bị lộn xộn.
  • Nhiều ý tưởng về cách bố trí, phối màu sắc tôi học được ở đây.

Chắc chắn cắt dán, cũng như gấp giấy có thể là một thú vui nho nhỏ mà tôi có thể làm trong những lúc chờ đợi.

Lifestyle · Minimalism · Những khoảnh khắc cuộc sống

Minimalism : Camera Roll

Chúng ta chụp ảnh mỗi ngày. Từ những khoảnh khắc đẹp nhất, những tấm ảnh selfie, ảnh phong cảnh, đám cưới, tiệc sinh nhật … Nhưng tệ hơn là nhiều người trong chúng ta có xu hướng không bao giờ bỏ thời gian ngồi xem lại những gì mình đã quay phim, chụp chiếu. Đó chính là điều tôi không thích ở thời đại kỹ thuật số này. Tại sao chúng ta không thể tận hưởng khoảnh khắc đẹp đẽ ấy chậm rãi hơn, chụp ít đi, quay phim ít đi ? Đâu là ý nghĩa thực sự nằm ở việc camera roll của bạn ngày một tích luỹ quá nhiều ảnh, trông như một đống rác. Kỷ niệm có thể nằm ở trong đó, nhưng ta phải đi tìm, nó sẽ vô nghĩa nếu như bạn không bao giờ xem.

Alexandra Daddario : diễn viên, người mẫu

Thanh lọc camera roll, hay còn hiểu là xóa bớt ảnh trong điện thoại giống như một việc làm mà tôi nghĩ là tâm trí được giải phóng. Bởi tôi luôn có xu hướng thích vứt đi những thứ dư thừa. Sao lại phải giữ những bức ảnh không đẹp, hay những kiểu tôi có khi còn chả có thời gian để ngồi xem ?

Riêng với những bức ảnh chụp về phong cảnh, hội nghị thì tôi luôn coi đó là một dịp để mình trau dồi kỹ năng chỉnh sửa ảnh trên Photoshop. Dù thời đại công nghệ bây giờ luôn có sẵn những tool, application, và nhiều plug-in hỗ trợ cho việc chỉnh sửa nhanh chóng hơn, để bạn có thể up ngay lên mạng xã hội, tôi vẫn thích chọn cách từ từ hơn. Vì tôi thích cảm giác khám phá, tìm hiểu và học hỏi. Nói nghiêm túc, nhiếp ảnh là một dạng đam mê tôi nghĩ nó sẽ luôn nâng cao con mắt thẩm mỹ của bạn về cái đẹp, góc độ, ánh sáng, sự cân đối. Dần dần, bạn sẽ có một cái nhìn chuyên nghiệp hơn để nhận định đẹp là gì, xấu là gì ? Cân bằng là gì ? Còn gì tuyệt vời hơn khi bạn có thêm kiến thức, và hiểu biết về một lĩnh vực như nhiếp ảnh một cách sâu sắc ?

Lifestyle · Myself · Những khoảnh khắc cuộc sống

Vì cuộc sống luôn đầy những lời tạm biệt

Tôi và chị quen nhau trong một group những người độc thân, ly hôn, trên Facebook. Chị là người phụ nữ đã từng lỡ dở một lần đò, còn tôi thì là trai chưa vợ đang tận hưởng những tháng ngày tự do. Chúng tôi quen nhau cũng từ một bài viết mà chị đăng trên group, đại loại là : “Người yêu của tôi đâu rồi, anh ấy không biết đường tìm đến đây hay sao ?”. Hôm đó cũng là đầu tháng 12, tôi đọc xong thì thấy cũng hay ho, thú vị, xen lẫn với tò mò rồi điều gì đến bạn cũng biết, tôi add facebook chị và hai ngày sau đó thì tôi mở lời làm quen. Vốn trước giờ, tôi vẫn luôn mở lời trước cho dù người khác add facebook tôi, hay tôi add người khác. Một cách để tôi biết đó là ai, không trả lời thì tôi gỡ kết bạn, mà trả lời thì tôi cũng còn xem người đó thế nào ? Qua những câu chào hỏi, qua lại thì tôi với chị cũng dần cởi mở tấm lòng với nhau hơn. Cảm giác như hai người trò chuyện bằng ngôn ngữ tâm hồn, bỏ qua những rào cản khoảng cách. Tôi vẫn ấn tượng khi chị nói : Bạn cảm ơn tôi đi, rồi tôi sẽ cảm ơn bạn và tên tôi là K.

Sâu thẳm trong tôi từ trước tới giờ vẫn luôn có cảm tình với những người con gái, mà họ hiểu suy nghĩ, biết mình muốn nói gì. 23h ngày 4, tháng 12 cho đến 4h sáng, ngày 5 – chúng tôi trò chuyện với nhau qua Messenger. Tôi ngủ trước.

Một, rồi hai ngày tiếp theo chúng tôi trò chuyện qua lại, và gọi điện hỏi thăm nhau mỗi khi rảnh, hoặc không phải làm việc. Dường như cả hai bên luôn tìm được tiếng nói chung, và sự đồng cảm trong cuộc sống. Biết rằng chỉ là niềm vui thôi, không cần hứa hẹn gì quá xa vời. Cả hai chúng tôi chỉ cần nghĩ đến thế, vì nói trước bước không qua. Nhưng một khi đã muốn làm điều gì, thì tôi sẽ đề xuất ý tưởng. Chị nói tôi tế nhị, hiểu sự việc nhanh, tôi coi đó là một lời khen, tôi bảo : chị chân thành.

Rồi cuối tuần cũng đến, khi tôi phải di chuyển từ Móng Cái, Quảng Ninh vào trong Hạ Long, Quảng Ninh để tham dự đám cưới cậu em họ – con của cô, em gái bố tôi. Trong một buổi sáng mưa lạnh, của tiết trời 15 độ đầu đông ngày thứ Bảy (8/12), tôi về đến Bãi Cháy lúc 16h, ngồi ăn bắc rạp, và ở lại chơi đến tiệc chính của đám cưới là chiều thứ Hai (10/12), thì tôi bỗng suy nghĩ về việc gặp chị. Bởi chị thì ở Đại Từ, Thái Nguyên, tôi từ Hạ Long đi chắc cũng phải tầm 5 tiếng đồng hồ ngồi xe khách. Hơn nữa, tôi nghĩ rằng nếu như khi tôi về Móng Cái rồi, liệu bao giờ chúng tôi mới có thể gặp nhau ? Khi đó, quãng đường còn xa hơn !

Nếu không phải ngày đầu tiên, chị nói với tôi : “Bất cứ khi nào H đến Thái Nguyên, Thái Nguyên cũng sẽ luôn chào đón H nhé !” – có lẽ chưa chắc tôi đã đi gặp chị.

Đêm hôm đó, chúng tôi chat với nhau đến gần sáng. Mà tôi cũng chẳng thể nào ngủ được, vì mấy ngày ăn đám hỏi, đám cưới ăn uống không điều độ, thừa chất, tôi ngứa ngáy khó ngủ. Tôi dành thời gian với bố, và bắt chuyến xe bus đi thẳng đến bến xe Bãi Cháy, lên xe đi Thái Nguyên vào đúng 10h10, sáng Thứ Ba (11/12). Tâm trạng tôi khi đó rất thoải mái, vì chỉ nghĩ đơn giản rằng mình đi chơi thôi, coi như là đi du lịch, chả quan trọng điểm mình đến là đâu, dù có xa đến đâu cũng chả quan tâm. Đi qua Uông Bí, rồi hết Quảng Ninh, qua Hải Dương, thành phố Bắc Ninh mới phát triển, … rồi tôi đến bến xe Thái Nguyên lúc 14h.

Bước xuống xe, gió lạnh thổi táp vào mặt, tôi bắt xe bus 02 để về Đại Từ, Thái Nguyên. Chỗ chị bạn tôi còn cách trung tâm thành phố khoảng 30km. Ngồi trên xe, đi qua những nơi đồng lúa, rặng cây, núi non tôi biết đây là vùng nông thôn, bởi vùng này vẫn là huyện. Tâm trạng tôi rối bời, khó nói – chẳng nghĩ có lúc nào, như hiện tại mình lại có thể đi xa đến một nơi chưa từng đặt chân để gặp một ai đó như thế này. Suy cho cùng thì vì điều gì, vì chữ “yêu” ? Không đúng, liệu tình cảm đủ đong đầy để gọi là yêu không, thì tôi lại không trả lời được ? Phần nào đó trong tôi nghĩ, có lẽ vẫn chưa đủ. Như thế chắc chắn là sẽ tốt hơn, bởi cảm giác tôi ghét nhất là lưu luyến.

Tôi xuống xe ở Chợ Mới Đại Từ, lấy một phòng ở nhà nghỉ Ngọc Sơn, để cất hành lý và tắm. Phòng ở đây thì chẳng thể đẹp được, chỉ gọi là một nơi tối thiểu để dùng chân thôi. Lúc đó đã là 15h hơn, vậy là đi xe bus rơi vào khoảng chừng 1 giờ đồng hồ. Tôi ngồi chờ chị đến, lúc 16h30. Chúng tôi ngồi bên nhau, trò chuyện đúng nghĩa như hai con người lần đầu tiên gặp mặt, nhưng biết nhau từ trước. Chị nhìn cũng không quá mặn mà lắm, so với tuổi 32 – chị nhiều hơn tôi 5 tuổi. Rồi chúng tôi dành thời gian bên nhau đến tối muộn, thì chị về nhà vì còn một con nhỏ, và chị ở góa. Và từ đêm hôm trước tôi vẫn chưa ngủ, cho đến khi ngồi nhắn tin với chị một lúc thì tôi chìm vào giấc ngủ. Mặc dù, nhớ nhung rất nhiều, nhưng sức khỏe là trên hết, nên tôi không miễn cưỡng.

Sáng thứ Tư (12/12) : Tự nhiên, tôi cảm thấy rất nhớ lúc nằm bên chị, và kiểm tra thì có tin nhắn chị gửi đến trong Messenger. Chị nói qua nhà chị ! Nghĩ cũng chả mấy khi đi chơi xa đến đây, mà đường về nhà thì cũng không phải gần gì cho cam, tôi đồng ý ở lại chơi với chị đến Chủ Nhật (16/12). Trưa hôm đó, chúng tôi rời nhà nghỉ và chị đón tôi về thẳng nhà. Vì là vùng nông thôn, hẻo lánh nên tôi không có gì ngạc nhiên với đường xá và giao thông ở đây. Không phải là đông đúc, nhưng nhìn chung khá là bình yên. Là giáo viên mầm non, nên chị thường đi từ sáng sớm, và chỉ có mặt ở nhà sau khi đồng hồ đã điểm 16h30. Buổi sáng trôi qua với tôi khá là buồn, có thể nói là dài. Nhưng sáng dài bao nhiêu, thì đến tối thời gian lại trôi đi nhanh hơn, khi chúng tôi quấn vào nhau. Đêm hôm đó, chị gọi tôi ra ngoài phòng ăn, quấn chiếc chăn mỏng và trần như nhộng, tôi ôm lấy bầu ngực chị, bú liếm. Hai cặp vú đã rất cứng, và nhọn hoắt. Bên dưới chị thì ẩm ướt, chị kéo lấy chỗ dưới của tôi và đưa thẳng vào trong, không ngừng nhấp. Đêm nay, ngay lúc này chị muốn tôi chơi trần và ra bên trong chị…

Tối thứ năm (13/12) : Tôi ngồi xem một vài video trên Youtube, chị ngồi lướt Facebook, và bàn chân của chị đang khéo đùa dương vật trong quân tôi. Chẳng chịu được, tôi lại cương cứng, nhưng vẫn cố tập trung xem nốt video trên điện thoại. Chẳng hiểu từ bao giờ, chị đã khéo cởi quần mà không cho tôi hay biết, rồi lại nhét con cu của tôi vào bên dưới chị. Chị nói : làm tý rồi cho ra luôn vào đây nhé. Tôi lúc đó, cũng nghĩ liệu như thế chị có thỏa mãn không ? Vì khi quen cơ thể của chị rồi, tôi cũng duy trì được lâu. Hóa ra, chị muốn ra nhanh vì đang không thoải mái. Thôi thì chị muốn thì tôi chiều, rồi bù sau vậy.

Đến nửa đêm, chúng tôi lại kéo nhau ra ngoài phòng ăn, vì con chị đã ngủ say. Chúng tôi lại quấn lấy nhau, chị hôn lên cổ tôi, và tôi cũng làm lại y như thế. Lại gặp nhau nơi ẩm ướt, và những tiếng nhóp nhép ở bên dưới. Đẩy đưa mãi, đó là lần đầu tiên tôi thấy chị ra.

16h ngày thứ Bảy (15/12), tôi quyết định đặt chuyến xe khách về thẳng Móng Cái, Quảng Ninh. Tôi muốn về vì cuộc sống như thế này khiến tôi thấy nhàm chán. Mà chị bạn tôi thì cũng chỉ rảnh cuối tuần, lại chẳng đi được đâu vì vướng cậu con trai đang học cấp 2. Muốn rủ đi chơi xa cũng khó. Còn tôi ở đây buổi sáng thì buồn quá. Lên xe rồi, tôi cảm thấy trống rỗng ! Tôi không dám nói trước liệu khi nào mình sẽ gặp lại chị. Khoảng cách thực sự rất xa, mà tình yêu thì luôn thua thực tại ! Những cảm giác đó tôi cũng chỉ giữ trong lòng, và bây giờ viết ở đây. Cuộc sống luôn có những người ta sẽ chẳng biết khi nào sẽ gặp lại, những mối quan hệ không thể gọi tên. Không ai muốn điều đó, mà cuộc sống bất đắc dĩ bắt ta phải chọn như thế. Lên taxi, đi ra bến để bắt xe khách, tôi ngoái lại nhìn chị một lần, tâm trạng tan chậm theo từng khoảng cách xa dần, của buổi chiều đông.

Vốn dĩ không ưa gì lưu luyến, vì tôi xếp nó vào cảm giác xấu, nhưng mâu thuẫn là tôi lại thích phiêu lưu. Nếu bạn có đọc được đến dòng này của tôi, thì tôi cảm ơn bạn rất nhiều. Khi đã viết ra, nghĩa là tôi chọn cất những kỷ niệm vào quá khứ. Cả tôi và chị – chúng tôi gặp nhau vì thích nhau, quý nhau, còn cho dù sau ngày hôm nay, có không còn nói chuyện với nhau, đưa nhau vào quên lãng cũng không ai trách móc nhau. Những gì đã ở Thái Nguyên, sẽ ở lại Thái Nguyên.