Sưu tầm : Kinh nghiệm bỏ thuốc lá, thuốc lào

Tôi đã bỏ thuốc lá như thế nào ?

(Và bạn còn tuyệt vời hơn thế)

Kính chào các người bạn của tôi. Như đã talk từ hôm qua, hôm nay tôi xin kể lại quá trình cũng như cách mình bỏ thuốc lá.

Như các bạn đã đã biết: Thói quen lúc đầu là mạng nhện, sau đó là sợi xích sắt. Nếu các bạn nghiên cứu sâu về thói quen thì sẽ biết được rằng: Có những thói quen thay đổi được và có những thói quen ko thể thay đổi được. Các bạn có muốn bị thói quen xấu nó chi phối đời ta ko? Lý trí, ý chí ta bị chịu khuất phục, chịu thua thói quen xấu?

Năm ngoái, 2013, có 1 chùm ảnh tường thuật trực tiếp 1 nạn nhân của Ma túy chết trong 1 tháng. 30 ngày đó ghi lại dần dần khoảnh khắc sống cuối cùng của 1 con nghiện quá nặng, đây là thói quen ko còn cứu vãn nổi nữa, kết quả là cái chết. Hoặc 1 người già trên 75 tuổi nghiện thuốc lá/ lào, bạn còn hứng thú khuyên ông/bà ấy bỏ thuốc ko? Chắc là ko, vì những thói quen này ko thể thay đổi đc nữa, mà thay đổi làm gì nữa?

Tuy nhiên, tin mừng là các bạn tôi chưa ai 75 tuổi cả, cũng chả ai 70. Đa phần dưới 30,40 và dưới 50 là cùng. Chúng ta biết thừa là thuốc lá gây hại, bỏ đi. Đây là cách tôi bỏ nè các bạn.

Quay trở lại cách đây 13 năm, 2001. Tôi sau khi hút chán chê thuốc lá, thuốc lào ở ngoài đường, tôi mua 1 cái điều về để ở…đầu giường (do ko chịu nổi nữa). Và mẹ tôi đập nó. Tôi lại mua cái thứ 2 để đầu giường, và mẹ tôi đập tiếp. Tôi tiếp tục mua cái thứ 3 thì mẹ tôi ko đập nữa. 5 năm, từ 2001 đến cuối 2005, tôi thường xuyên bắn 20 bi/ ngày, thuốc lá thì 2-4 điếu/ ngày, do thuốc lào vào là chán thuốc lá. Sáng ngủ dậy 6h, 6h30 chưa kịp đánh răng, rít 1 cái roài lăn quay ra giường 5-10 phút do phê thuốc. Rồi sửa soạn quần áo trước khi đi làm bắn phát nữa. Trong ngày thì nếu ngồi máy cứ 1 tiếng ra quán nước bắn 1 phát. Đang đi đường thì “tiêu chuẩn” xà vào quán trà đá là phải có cái điếu thì mới vào. Hồi đó lại hay đi đêm, và lựa chọn số 1 của trà đá đêm chính là phải có điếu cày. Hôm nào ko đi đêm thì trong buổi tối phải bắn 5- 10 bi là ít. Mà các bạn biết rồi đó, cái khổ nhục nhất của nghiện thuốc lá/ lào đó là khi…ốm. Ốm rất mệt, hút thuốc lào xong là mệt nhưng do quá thèm nên cố hút 1 phát. lúc hút thì sướng nhưng sau đó mệt hơn do đang…ốm. Còn cái hay của nó thì vô biên. Tôi được tặng 2 cái điếu ục Lai Châu, thế là từ đó chán tất cả các điếu cày nhỏ của HN. Lúc nào cũng sùng sục sùng sục cái điếu ục to tướng. Cái hay của điếu ục khi có thuốc lào ngon đó là cái sự phê nó lan tỏa khắp người, khắp đầu, chứ ko chỉ lên thái dương như điếu lào nhỏ bằng tre khác… Sướng thì sướng thật, nhưng lý trí phải còn chứ nhỉ? Nhất là bản năng cũng như xu hướng của con người càng ngày sẽ càng hướng đến cái đúng, cái văn minh, sự chân thiện mỹ. Cuối 2005, tôi quyết tâm bỏ !

Nhưng sự đời đâu có dễ thế. Ông nhúng chàm roài, tiền thuốc lá thuốc lào bao năm, mua đc cả vài cái iPhone 6 chứ chẳng chơi, giờ ông thích bỏ là bỏ à? Ông phải trả giá chứ?

Nicotine đã ngấm vào máu, nên khi bỏ các bác biết làm sao ko? Ngồi máy tính cứ 10 phút thôi là bắt đầu hoa mắt, người cứ đờ mẹ cả ra, ko tập trung đc gì cả. Tôi phải làm sao? Rất may mắn là tôi có 3 thứ, trong đó có 2 thứ khủng.

– Điều đầu tiên, nó như 1 cái niềm tin, 1 chân lý, 1 mệnh đề vậy, ta phải bám vào nó. Cũng như giải toán hình học không gian 11, ta phải lấy cái định lý đúng, mệnh đề đúng ra để giải bài toán, kiểu như: tổng 2 cạnh tam giác luôn lớn hơn cạnh còn lại, hoặc 2 đường thẳng //, nếu ta kẻ 1 đường vuông góc với đường này thì cũng sẽ vuông góc với đường còn lại. Hồi đó đầu tôi khá nhiều tư tưởng tà đạo (giờ vẫn còn nếu cần), nên khoái những thứ tà đạo. Tôi có 1 mệnh đề, 1 hệ giá trị niềm tin này để bỏ thuốc lá, thuốc lào này các bạn này, nó tương tự như toán hình học ở trên ý. Do tôi khá tin vào mệnh đề này nên 55% tôi bỏ ngay được thuốc lá. Mệnh đề đó như sau: Khi bạn bị cù, bạn cười, để làm gì? Để cho phê. Thế nếu bạn ko cười thì sao? Bạn sẽ phê hơn cả cười. Và tôi đã phát triển mệnh đề đó cho bản thân: Khi bạn thèm thuốc lá, bạn hút, để bạn phê. Nhưng bạn đéo hút thì sao? Xời, bạn sẽ phê hơn cả phê.

Đấy, chỉ vì cái tư tưởng tà đạo này mà 55% tôi bỏ ngay được thuốc lá. Tôi thích cảm giác phê phê lên cơn như chó dại, rồi kìm nén, rồi cắt cơn cho qua dần đi, hê hê, và nhất định theo đuổi cảm giác này. Thật thú vị.

– Thứ khủng thứ 2 có thể các bạn khó tin, đó chính là: Cafe thật nặng. Khi bạn cafe vào bạn càng thèm thuốc lá/lào hơn, nhưng khi uống quá ngưỡng thì sao? Kính thưa là cắt cơn ạ. Hồi đó tôi còn làm ở 25 Lê Thánh Tông, quận Hoàn Kiếm, gần đại học Dược ý. Do mới bỏ thuốc nên bị “nicotine” nó củ hành, cứ ngồi máy 10-15 phút là đờ con mẹ nó người ra, ngoài cái mệnh đề tà đạo ở trên nhưng tôi cũng muốn cắt cơn ngay. Thế là phi con mẹ ra Nguyễn Xí, Đinh Lễ – quán đấy giờ vẫn còn đấy – làm cốc cafe. Quán đấy cafe thiên về Robusta, rẻ, uống rất nặng. Điều kỳ lạ đã xảy ra là tống cafein liều cao vào người là nó trung hòa cụ nó Nicotin. Bạn ko tin á? OK mời bạn làm 4 cốc 1 lúc xem có tin ko. Người thể trạng khỏe, hợp cafe thì cứ làm liền tù tì 2 cốc đến 5 cốc vào mồm xem có hết thèm thuốc ko? Người bình thường như tôi là 1 cốc thôi là cắt cơn nicotin ngay lập tức. Ôi tuyệt vời. Chỉ cắt cơn = cách này thôi là cả sáng là khá “an toàn” roài, còn trong ngày thì ko sao, xài “ý chí” có thể được.

Riêng trò này tôi nghĩ nó đong góp vào 35% thành công bỏ thuốc lá, thuốc lào. Bù lại, chính thức từ cuối 2005 tôi nghiện cafe, hê hê, 9 năm nay ko ngày nào ko uống, kể cả Tết. Rất tiếc là nghiện cafe rất tốt, rất vĩ đại là khác ,hơn hẳn cái trò nghiện thuốc lá vớ vẩn, hèn nhát.

– Thứ khủng thứ 3 làm tôi bỏ được, đó là thể thao. Thể thao chiếm 10% quá trình bỏ thuốc thôi. 1 hơi thở dài hơn, sâu hơn, lành mạnh hơn do lá phổi tốt hơn làm tăng thích thú hơn hẳn thời còn hút thuốc.

OK giờ tôi muốn kể cho các bạn 1 quan sát thú vị của tôi, đó là ngoài 3 điều trên thì bạn phải tránh được 1 điều này ra, hoặc ít nhất phải biết về nó để phòng ngừa trước. Nếu ko vượt qua được cái này thì bạn khả năng sẽ hút lại. Tôi hỏi bạn 1 câu nhé: Bạn thèm hút thuốc lá/ lào nhất khi nào? Tôi nói là Nhất nhé, ko có nhì ba bét gì hết. Thử liệt kê những khi ta thèm thuốc:

– Lúc thức đêm.

– Lúc lập trình đêm cần tập trung.

– Lúc đan quạt (đánh bạc)

– Nơi công cộng, cafe, bar, sàn…cần tỏ ra “sành điệu”.

– Lúc uống cafe.

– Lúc uống bia, rượu.

– Lúc nói chuyện ai đó (cần tỏ ra “sĩ”, “sành điệu”)

– Lúc buồn, chán, cô đơn.

Theo bạn đâu là trường hợp thèm thuốc lá nhất trong các trường hợp trên?

Sai hết roài, các cái ở trên chưa là cái gì hết. Tôi sẽ bảo bạn 1 trường hợp thế này, chỉ cần bạn vượt qua nó hoặc nhận diện được nó mà tránh thì bạn sẽ ko bao giờ hút thuốc lại nữa: ĐÓ LÀ LÚC BẠN NGHE TÂM SỰ BUỒN BÃ CỦA 1 NGƯỜI BẠN THÂN HOẶC BẠN RẤT YÊU QUÝ TRONG BỐI CẢNH ĐÊM.

Đó. Kinh khủng. Nỗi buồn đến từ sự đồng cảm là kinh khủng khiếp. Nó làm cho bạn tự giác đưa điếu thuốc lên mõm hoặc cái điếu 1 cách vô thức. Bạn muốn ngập chìm vào nỗi buồn của người đối diện. Nó lớn hơn hẳn các lý do thức đêm hay cần tập trung, hay sĩ diện hay lúc đánh bạc rất nhiều. Bạn chỉ cần rời bỏ được điếu thuốc lá hoặc cái điếu cày lúc này thôi là bạn bỏ thuốc được mãi mãi. Dù nước mắt có rơi, dù cảm xúc lấn át lý trí thì đôi tay cũng cố mà gạt đi. Mà hồi trẻ trâu hay có trò này lắm. Mà chuyện buồn của thằng đối diện đó đa phần đến từ…tình, kế đó gia đình, xã hội, tiền =))

OK, giờ tôi đã kể xong câu chuyện tôi đã bỏ thuốc như thế nào rồi đó bạn. 30 ngày liên tiếp cafe liều cao nốc vào họng là tôi cắt cơn được hẳn, cảm giác “dấm dứt” của Nicotin cũng biến mất, như kiểu thay máu ý. Mà trước đây cũng có câu chuyện 1 cô gái châu Âu bị tai nạn mất rất nhiều máu, sau khi truyền máu ở viện về cô ta bỗng… nghiện thuốc lá do tiếp phải máu của 1 chàng nghiện thuốc. Với tôi là 30 ngày thì nicotine sẽ chạy gần hết ra khỏi máu, có thể coi là thay máu.

Còn các bạn, tại sao các bạn ko bỏ được, hoặc chỉ bỏ được vài ngày là lại… tự thưởng cho mình vài điếu thuốc, rồi lại hút lại?

man, person, room

Lý do là động cơ của các bạn ko rõ ràng, rất mờ nhạt, rất vớ vẩn, đưa ra các cam kết yếu với 1 mốc thời gian cũng ko rõ ràng, thường hay yếu đuối tự thỏa hiệp với chính mình, ko quyết tâm ko thỏa hiệp với cái xấu, và thường thì ko xác định rõ là bỏ suốt đời. Thường thì bỏ thuốc có 3 động cơ lớn: Sợ hãi, Muốn hạnh phúc hơn, Muốn văn minh hơn. Còn tôi thì có thêm 1 động cơ riêng tôi nữa, đó là: KO 1 THÓI QUEN XẤU NÀO CHI PHỐI ĐƯỢC TÔI HẾT, từ gái mú, cờ bạc, game, thuốc, rượu bia (cái này có tẹo). Thế cho nên cứ cái gì có dấu hiẹu thành thói quen xấu là tôi stop.

– Sợ hãi: Bạn đủ sợ hãi chưa? Bạn biết thừa nó hại phổi, ung thư vòm họng, tay run, nhanh chết hơn, lúc mang thai có thể sinh ra con dị dạng, khói thuốc lá có thể hại con cháu bạn. Người thân bạn có ai chết vì thuốc lá ko? Nếu bạn đủ sợ, tự bạn sẽ bỏ được. Nếu bạn ko đủ sợ? Bạn có thể tự sợ hãi được, nên bỏ.

– Muốn hạnh phúc hơn: Đó là viễn cảnh khi ta ko hút thuốc nữa. Sức khỏe sung mãn hơn, tăng cân ngay lập tức trong 1 tháng, hơi thở sâu hơn, nhận được rất nhiều lời khen ngợi từ bạn bè, được coi là bản lĩnh hơn.

– Muốn văn minh hơn: Cái này thuộc phạm trù văn hóa và chân thiện mỹ, phạm trù hoàn thiện bản thân. Đái đường, ăn tiết canh lợn, vứt rác, ăn thịt chó, chặt chém du khách, bạo lực gia đình…là những thứ ko văn minh, ko chấp nhận được trong thế giới này. Xu hướng tự nhiên của con người là hướng đến cái đúng, cái đẹp, chân thiện mỹ và văn minh. Hút thuốc lá là ko văn minh. Đâu phải ngẫu nhiên đây là ngành bị đánh thuế cao, cấm được quảng cáo, ko đc khuyến khích trong kinh daonh, bị treo biển “cấm hút thuốc” ở nơi công cộng và tiêu chuẩn…Khi biết hút thuốc lá là ko văn minh, nên dừng lại trước khi là con người ko văn minh.

Vì vậy, bạn cần 1 động cơ rõ ràng, với cam kết cao, liên kết các yếu tố trên với nhau, kiểu như: TÔI QUYẾT TÂM TỪ BỎ THUỐC LÁ MÃI MÃI VÌ NÓ TỔN HẠI SỨC KHỎE CỦA TÔI VÀ NGƯỜI THÂN, TÔI MUỐN KHỎE MẠNH HƠN VỚI HƠI SỞ SÂU HƠN, TINH THẦN TÔI MINH MẪN HƠN, TÔI MUỐN MÌNH VĂN MINH HƠN VÀ TRUYỀN CẢM HỨNG ĐẾN NGƯỜI XUNG QUANH; TÔI QUYẾT TÂM TỪ BỎ THÓI QUEN XẤU NÀY, TÔI CHỈ MUỐN MÌNH CÓ NHỮNG THÓI QUEN TỐT.

Tất nhiên các bác sĩ khoa phổi ko thích điều này. Và tất nhiên quá trình từ bỏ của bạn cũng cần thời gian, nhưng khi động cơ của bạn đã quá rõ ràng, cộng với cam kết cao, tích cực, dũng cảm thì bạn bỏ ko quá khó khăn, mặc dù khó khăn là vẫn có, nhưng quyết tâm ko thỏa hiệp với cái xấu.

cigar, cigarette, smoker

Theo nghiên cứu thì…24 năm bạn mới mất hoàn toàn ký ức về thuốc lá/ thuốc lào. Nhưng đừng lo, bạn bỏ được 1 năm thôi là coi như bỏ được mãi mãi rồi.

Mà các chú biết ko? Có cái trải nghiệm này khá buồn cười: ngày xưa tôi bỏ cuối 2005, nhưng đến 2009 vẫn hút thuốc lào…trong mơ. Đến 2010 thì các giấc mơ mới hết sạch. Từ 2005 đến 2009 ko những tôi mà cả bạn của tôi đều mơ thấy hút thuốc lào, 1 năm mơ khoảng 3,4 lần. Cứ mỗi lần trong mơ hút là ân hận vô cùng, cảm thấy mình kém cỏi, bao nhiêu công sức đổ đi hết. Thậm chí có lần cả 2 đứa kể với nhau trùng hợp là đều khóc, vì trót hút. Xong tỉnh mới biết là mơ mới hết khóc, thở phào hóa ra chỉ là mơ. Còn trong ngày thì thừa bản lĩnh bỏ roài. Đó, bản thân tôi cũng bị nó hành thêm 4 năm ở trong mơ nữa các bạn ạ!

Giờ 2014 roài, tròn 9 năm bỏ thuốc lá/ lào, theo cách tính của dân cầm đồ là 10 năm.

Bỏ đi bạn, bỏ đi các bạn tôi!

BỎ ĐI.

NGAY LẬP TỨC

Nguồn https://www.facebook.com/brolinh

Khi cuộc sống trở nên bề bộn

Như tiêu đề của bài viết này, chính là cảm giác mà tôi thấy rõ rệt nhất trong thời gian gần đây. Cuộc sống bề bộn khiến tôi không biết bắt đầu từ những việc gì, việc nào làm trước việc nào làm sau ?

Thật ra tôi biết rõ nguyên nhân vì sao, có thể nói là tôi đã thất bại trong việc quản lý thời gian biểu của mình. Hậu quả của việc sinh hoạt bừa bãi, vô tội vạ, thích thì ngủ, thích thì ăn, thích thì chơi, thích thì làm, mọi thứ dường như không theo một trình tự gì cả. Đến lúc nhìn lại, thời gian qua đi mất rồi. Việc này tiếp diễn chắc cũng phải hơn một năm nay, gần như đảo lộn những thói quen cũ, con người trước đây của tôi.

Ai trước đây biết tôi thích nghe nhạc Trance, và nói chung là tôi có thói quen thích nghe nhạc mỗi ngày như thế nào, thì bây giờ phải nói tôi nghe nhạc rất tùy hứng. Nhưng mỗi lần nghe, tôi lại luôn cảm thấy bình yên và yêu đời hơn là sống không có âm nhạc. Vì sao mỗi ngày tôi nghe nhạc một ít đi, và có phần lười biếng với thói quen này, tôi cũng hiểu. Phần nhiều là vì thời gian tôi dành ra để chơi DotA 2, ít khi ở nhà. Cái này là do chính bản thân tôi, như tôi đã nói : tôi kém trong việc quản lý thời gian biểu.

Không muốn đổ lỗi cho hoàn cảnh, vì cuộc sống chả bao giờ là bằng phẳng như theo ý mình cả. Hoàn cảnh đôi khi quyết định nên con người chúng ta, phải không ạ ? Mặc dù, hiện tại sống với mẹ và anh trai, có thể không được thoải mái buông thả như thời sinh viên, nhưng chính vì thế mới cần phải học chữ “thích nghi”. Hiện tại ở với mẹ và anh trai, có thể tôi không có phòng riêng như thời còn sinh viên, máy tính để ở phòng khách, nhiều khi mẹ tôi ngồi làm sổ, hay bất cứ công việc gì, thì nghiễm nhiên là cụ chiếm chỗ luôn ạ. Chẳng hạn như 7 , 8h tối tôi rảnh, tôi muốn ngồi lướt web, đọc tài liệu gì đó, thì giờ đó mama lại ngồi. Chính vì thế, tôi lại phải ngồi nghe nhạc, hoặc làm bất cứ tác vụ nào trên SmartPhone. Dĩ nhiên, smartphone không thể nào mà tiện được như trên Laptop rồi. Có một điều mà tôi hay gặp phải là nghe nhạc trên Youtube đôi khi rất lan man, vì nhạc trên Youtube là nghe theo kiểu tình cờ gặp bài nào nghe bài đó, theo cảm tính.

armchair, book, books

Hỏng tai nghe hai tháng nay, vừa mới thay xong driver của tai bên trái. Nhà thì mấy hôm nay mất mạng, điện thoại tôi cũng chưa mua, vì mama bảo có thời gian dẫn đi mua cái máy cho ra hồn mà dùng. Tôi bỗng có ý tưởng mua một cái MP3 mới. Vì dù thế nào đi nữa, tôi vẫn cảm thấy tôi cần nó. Hứa với bản thân là trong hai ngày cuối tuần, tôi sẽ xếp ra một ngày dọn dẹp nhà cửa, cũng như lên danh sách đồ đạc tôi có tất cả những gì, những cái gì không dùng thì bỏ, cái nào còn dùng thì chọn lọc để dùng. Dĩ nhiên là đeo headphone, mở một list những bài tôi đang thích, và dọn dẹp rồi.

Vì quá lâu rồi, tôi không có những ngày như thế, những ngày khi còn là sinh viên, tôi thích nghe nhạc mỗi khi dọn dẹp lắm ! Đơn giản, đó là niềm vui tri túc của tôi !

Bạn thích làm gì nhất khi uống cafe ?

Chắc phải đến 3 tháng rồi, tôi không ngồi uống cafe ở quán Lập Ánh (128 Triều Dương, P. Trần Phú). Hồi còn chớm vào hạ, nắng nóng gay gắt, tôi còn hay ra Level 4 chơi DotA 2, thì còn tiện đường tạt vào đây. Sau này, chuyển dần sang ngồi hẳn bên Sóng Thần Club (ở 31 Tô Hiệu), từ đấy ít khi uống cafe quán này. Một phần nữa là, cách đây vài tháng cái Effoc – Coffee Take Away Móng Cái trên số 4 – Hùng Vương khai trương, tôi cũng lại có một thời gian hay uống ở đây. Đấy là còn chưa nói đến cái gói cafe Trung Nguyên Số 5 mà tôi mua ở Lập Ánh nữa cơ. Cũng uống được vài lần thôi, vì tôi chưa có thời gian mua bình đựng cho tử tế, và còn chưa mua sữa nữa. Tôi đang để cả gói cafe trong cái hộp bằng giấy cứng hình chữ nhật, chắc mai mốt nếu muốn uống phải kiếm cái bình đựng, và có mua túi sữa tử tế về mới coi được !

pexels-photo-134577

Nói về cafe, cũng có nhiều cái thú vị ! Mỗi người có lý do riêng, để thích thứ đồ uống này, và mỗi nơi lại cho chúng ta một hương vị, và cảm giác khác nhau. Cốc cafe ở Lập Ánh là cafe phin, nên tôi cũng có thói quen mỗi khi đến đây luôn ngồi chờ khoảng 10 phút, vừa tầm cafe nhỏ giọt xong. Uống cafe nhiều, tôi rút ra kinh nghiệm là cafe ngon nhất, chỉ uống hết trong 3 – 4 ngụm với loại cốc nhỏ. Tránh uống cafe khi đá đã tan ra, cảm giác cafe lúc đó uống sẽ nhạt và chua. Đó là với loại cafe nâu đá, còn đen đá tôi ít khi uống lắm ạ. Đặc trưng cafe ở Lập Ánh là như vậy, và theo cách uống đó tôi nghĩ là hợp lý nhất, vị cafe sẽ thơm, sánh quyện với vị đắng nhẹ, ngòn ngọt, chua dịu. Tối hôm qua (31/08), ngồi lúc 22h30, tôi tạt qua đây mua hộp bánh pía, vì tự nhiên thèm thèm cái món này. Tính để dành khi nào có dịp, ăn và uống cùng với trà đá hoặc nhân trần gì đó. Chưa bao giờ là tôi quên cái “combo” này cả !

pexels-photo-245032

Lần nào uống cafe xong tôi cũng thích xem một bộ film, hay nghe nhạc, hoặc đọc một cuốn sách, viết linh tinh, hoặc nói chung là làm những hoạt động thiên về cảm nhận, ở một nơi yên tĩnh và kín đáo ạ. Thích hợp cho điều đó nhất, chắc chỉ có ban đêm, và ở nhà tôi. Chứ tôi cảm giác ngồi net, vẫn có gì đó ồn ào, ngay cả khi ít khách ngồi nhất. Bởi vì rất nhiều lần, tôi thấy ra net, tôi ít khi xem được trọn vẹn một bộ film, đọc một tài liệu nào mà không bị phân tâm cả. Cơ bản, những cái nơi kiểu như thế này, nó vốn mặc định là để chơi game, hơn nữa cũng chỉ có khi nào sử dụng cái laptop của mình, thì tôi mới hoàn toàn tập trung vào những chuyên đề của mình được !

Đêm đến là lúc yên tĩnh nhất ! Một khoảng thời gian gần như yêu thích nhất của tôi từ ngày còn là sinh viên. Rảnh tôi sẽ viết lại những tháng ngày ấy ! Có phải vì cafe không, mà ngày hôm nay, ngồi xem lại tập 1 – Season 7 của Game of Thrones, mà khiến tôi nhập tâm kinh khủng. Cảm nhận đến từng bước chân của nhân vật, và dường như tôi nhận ra Game of Thrones có là TVseries đáng để nghiền ngẫm, và xem lại nó như cách bạn nghe lại một bản nhạc yêu thích vậy !

pexels-photo-564898

Coffee Take Away – Tôi uống cafe ở đây cũng vài lần, và vẫn nhớ cái lần tôi nhặt được cái phiếu giảm giá, trong lần ngồi chơi ở Level 4. Cafe sữa đá ở đây, thì về cơ bản là cốc to, và là loại mang đi. Uống hết một cốc, lần nào cũng thấy no, và đi vệ sinh nhiều (tất nhiên, uống cafe lợi tiểu mà), vị thì cũng thơm, ngon lắm. Uống một cốc, chắc tôi phải nhâm nhi đến 15 phút, khó có thể uống hết khi vị còn đậm đà được, vì lượng cafe rất là nhiều. Hơn nữa lại uống bằng ống hút, kiểu gì thì càng về sau, đá tan ra uống cũng sẽ khá là nhạt. Cách đây một tuần, tôi bị say cafe, khi đang ngồi chơi bên DT Love Gaming 2 (46 Tô Hiệu), do là lúc trưa chắc ăn có một bát cơm, lúc sau đã làm ngay cốc cafe rồi. Người cứ nôn nao, khó chịu, đứng lên thì hoa mắt, đánh trống ngực. Khó chịu dã man luôn ạ ! Cảm giác người nó cứ như thế, phải đến trong vòng tiếng đồng hồ. Mà mọi khi uống có sao đâu chứ, rút kinh nghiệm là lần sau uống cafe ở đây, bụng cứ phải thật là no trước đã !

Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ.

***

“Đi khắp thế gian không ai tốt bằng Mẹ,
Tiêu tiền của Mẹ không ai giỏi bằng Con..”

11942222_10203365965229960_5357895039691939283_o
Ảnh minh họa

02:52 AM,

Tôi vẫn chưa buồn ngủ, suốt một tiếng đồng hồ, ngồi lang thang qua các trang blog mà tôi đã từng ấn “follow” ở trên WordPress này. Có khi, tôi cũng chỉ là lướt qua, tìm đề tài nào đó mà tôi quan tâm, để rồi chăm chú ngồi đọc. Bài hay thì tôi sẽ nán lại lâu, không có gì đặc biệt thì tôi bỏ qua :D. Đơn giản chỉ là rất lâu rồi, tôi rất lười viết blog, và đọc sách. Tôi cảm nhận được như kiểu mình đang để cuộc sống trôi đi quá nhanh vậy. Nói dễ hiểu thì niềm vui chưa được bao nhiêu, thì tôi lại dành thời gian cho những thứ khác, mà quên học cách nhấm nháp cuộc sống một cách từ từ vậy !

images835418_trung_t_m_tp_m_ng_c_i-__nh____giang

Cuộc sống ở vùng thị trấn Móng Cái này là yên bình, và dễ dàng để làm giàu, tuy nó có phần buồn chán, vì nơi đây người dân thường tập trung chủ yếu về buôn bán, làm ăn là chính. Bạn sẽ không bao giờ tìm được một cái rạp chiếu film cho đàng hoàng tử tế, hay những cái bar ra hồn một chút. Quả thực là rất khó cho một nơi như ở đây ạ, văn hóa hưởng thụ của người dân nơi đây về phần nào vẫn là kém văn minh, và cục bộ. Nhưng bạn lại hoàn toàn có thể tìm mua được hoa quả, hay bất kỳ món đồ điện tử, … ở ngoài chợ Bốn, cũng như vùng biên giới Trung Quốc. Ok, nơi đây, vốn dĩ là một thành phố nhỏ nhưng tấp nập về ban ngày, yên bình về buổi tối. Khoảng độ 10 rưỡi tối là các nơi cũng bắt đầu dọn dẹp, chuẩn bị về đi ngủ rồi.

Mỗi khi mắc phải sai lầm, hoặc làm điều gì đó có lỗi với những người thân yêu của mình, tôi luôn suy nghĩ về cuộc đời của mình ! Cái cảm giác, kiểu như tự nhủ mình thôi lần sau phải biết điều chế, có ham vui thì cũng về trong ngày, hoặc sáng sớm thôi. Haizz, từ ngày không có xe đi, tôi hay bị mắc cái bệnh bảo đi một lúc, hoặc sáng về, thành ra toàn ngồi đến 3-4 ngày mới về. Chính những cái ngày như thế, lại chả làm được cái công việc gì, trưa đến tôi cũng chẳng phụ được mama cơm nước, tối cũng vậy, vì đi mất tích mấy hôm thì phụ đỡ cái gì nữa ? Chuyện này xảy ra nhiều lần rồi, và đã từng rất nhiều khi tôi muốn thổ lộ những suy nghĩ để kiểm điểm chính bản thân mình ở trong cái blog này, hay trên một trang giấy nào đó thôi. Nhiều lần trì hoãn như thế, tôi lại mắc phải cái vòng luẩn quẩn đó, cứ ở nhà ăn ngủ điều độ 1-2 ngày, tôi lại đi chơi đến vài ngày, một tuần. Khi về nhà, thì hốc hác, vì ăn ngủ thất thường. Càng nghĩ lại, càng giận bản thân mình, sống thật thiếu trách nhiệm, và ngắn hạn !

Tất nhiên, người mẹ bao giờ cũng bao dung, và sẵn sàng tha thứ mỗi khi con cái làm những điều dại dột. Mỗi lần tôi đi, rồi lại trở về nhà, đầu tiên bao giờ mẹ tôi cũng chửi mắng thậm tệ. Không phải là vì ghét bỏ gì đâu, tôi hiểu nỗi lòng của bà. Người mẹ nào mà chẳng mong con cái mình đi đâu, làm gì, mỗi khi chúng trở về nhà phải béo tốt khỏe mạnh, chứ không thể nào ở nhà vài bữa, rồi đi, lại tiều tụy hơn. Khi sự việc trôi qua đi rồi, mẹ tôi mới luôn hỏi :

– Sao con dại thế hả con ? Ở nhà đầy đủ tiện nghi, ăn uống không thiếu thứ gì. Kể cả thời gian này, mày có chưa muốn đi làm, thì những việc nhà mày phụ đỡ mẹ và anh, cũng có gì là nặng nhọc đâu ? Thử nghĩ mà xem, mày đi đến những chỗ đó trong bao ngày qua, ăn uống có ngon không ? Còn mẹ đã nói là nếu mày đi được, mày đi hẳn cơ mà. Mày cứ đi rồi về làm gì ?

Tôi biết tính mẹ tôi, giận thì nói vậy thôi, chứ bà là người thương tôi nhiều nhất. Ở nhà, có những món gì ngon nhất, bà luôn dặn và nhắc để con cái chúng tôi biết mà ăn. Anh lớn tôi thì không nói làm gì, thấy tôi gầy, bà luôn dặn cái gì ngon nhất, bổ nhất để tôi ăn. Biết tôi thích ăn hoa quả, cách đây 2 tuần, bà cũng loay hoay bổ mít, cho vào bốn cái âu để trong tủ lạnh. Thế mà, tôi vô tâm, đi mấy ngày bên ngoài, ăn uống tạm bợ linh tinh, khi về đến nhà, hoa quả hỏng hết, chẳng ai ăn, đành phải vất đi…

 

10 hành động mất điểm của đàn ông trong mắt phụ nữ

Có những hành động hàng ngày, mà đàn ông chúng ta tưởng như là rất bình thường, nhưng trong mắt chị em phụ nữ nó lại trở nên rất mất điểm, và không thể chấp nhận nổi.

1. Xì hơi trên giường

Đúng là ai cũng có lúc xì hơi và đôi khi bạn không thể kiểm soát được. Nhưng khi bạn làm việc đó trên giường thì phụ nữ coi là một hành động thô lỗ. Lần sau có lẽ bạn nên vào nhà vệ sinh, nếu kịp.

2. Tham gia cuộc ẩu đả

Bạn muốn chứng tỏ nam tính khi thấy một đám đánh nhau? Hãy nghĩ lại. Bạo lực luôn là bạo lực và đó chưa bao giờ là thứ được phụ nữ đánh giá cao. Hành động đánh nhau chỉ khiến bạn trông thiếu chín chắn và bất an, chẳng có gì hấp dẫn.

3. Lái xe như điên

Bạn đã bao giờ ngồi ở ghế phụ hoặc ghế sau của xe máy khi một người lái xe như kiểu mất kiểm soát trên đường? Thật khủng khiếp.

4. Thô lỗ với người phục vụ

Khi bạn cư xử tệ với bồi bàn, nhân viên tính tiền hay bất cứ ai đang phục vụ mình, bạn đang tự làm mất điểm trong mắt phụ nữ. Cho dù những người ấy phục vụ chậm, chưa tốt hay do bạn vừa có một ngày tồi tệ, chẳng có lý do gì để xả những lời lẽ, cử chỉ thô lỗ với họ.

5. Hỗn láo với bố mẹ

Dù những người sinh thành có làm phiền hay gây khó chịu thế nào, bạn vẫn nên cố gắng đối xử với họ bằng sự tôn trọng. Phụ nữ cho rằng, một người đàn ông có thể trợn mắt, la lối bố mẹ mình thì chắc chắn sẽ có ngày cư xử như vậy với họ.

6. Không lật nắp ngồi bồn cầu lên khi đi tiểu

Nhiều người coi đây là việc bình thường nhưng hành vi nhỏ này của bạn bị phụ nữ đánh giá là bất lịch sự và vô tâm.

7. Dán mắt vào phụ nữ khác

Nếu bạn làm vậy để cố tình khiến vợ ghen, cách này có thể phản tác dụng. Nếu bạn để ý đến cô gái khác khi đi cùng vợ hay người yêu, ít nhất là nên giả vờ như không phải vậy. Phụ nữ luôn muốn người đàn ông của mình chỉ chú ý tới họ.

8. Để lại bãi chiến trường cho phụ nữ dọn dẹp

Khi bạn bày bừa cho vợ dọn, cô ấy sẽ cảm thấy mình không được tôn trọng và quan tâm. Hành động vô tâm này sẽ khiến hình ảnh bạn trở nên xấu xí và đáng ghét với chị em.

9. Nhổ nước bọt tùy tiện

Cũng giống như xì mũi, ngoáy mũi, nhổ nước bọt tùy tiện khiến hình ảnh của bạn trở nên kém hấp dẫn ngay lập tức. Người phụ nữ sẽ cảm thấy không muốn sánh bước cùng một người đàn ông như vậy và cô ấy thậm chí nghĩ tới những cử chỉ đó khi bạn hôn và mất hứng luôn.

10. Phớt lờ vợ

Cho dù bạn không thể hiện sự chú ý khi đang trò chuyện hay chẳng quan tâm tới điều người phụ nữ của mình coi là quan trọng thì đều khiến họ khó chịu và cảm thấy tổn thương. Khi bạn thể hiện sự quan tâm tới bạn đời, họ tự nhiên sẽ quan tâm và thấy bạn hấp dẫn hơn

Nguồn : Menzine.vn

 

Phân loại những mục tiêu của bạn

Chào những người bạn !

Nói ra hơi ngại, vì chính bản thân tôi đã có rất nhiều lần muốn viết về đề tài này, nhưng rồi nó lại ì trệ, bởi chính cái tính cách hay trì hoãn của tôi !

Trong cuộc sống chúng ta, mỗi người đều có những quan điểm riêng, sở thích khác nhau, hoàn cảnh sống không ai giống ai. Cũng như, mỗi người có một công việc, chuyên môn khác nhau, mà từ đó sinh ra những dự định, mong muốn cá nhân. Chắc hẳn, tôi hay là bạn đã và luôn đặt ra những dự định, danh sách các việc phải làm, nhưng không ít nhiều lần chính chúng ta đã trì hoàn những dự án, công việc mà lẽ ra nó phải hoàn thành từ lâu rồi.

pexels-photo-279819

Động lực làm tôi muốn viết về đề tài này chính là từ nguyên nhân tôi đã có một thói quen xấu khi đọc, cũng như lướt web, tìm tài liệu. Bookmark 10, nhưng đọc chưa hết 1.

Chúng ta phải phân định rõ các nhiệm vụ, và hoạt động đó trong hai ranh giới rõ ràng :

Quan trọng hay Cấp bách ? : Đối với các nhiệm vụ và hoạt động của bạn, thiết lập các ưu tiên chủ yếu là việc phân biệt “số ít quan yếu” với “số nhiều tầm thường”. Có bốn loại nhiệm vụ mà bạn phải đối mặt mỗi ngày. Khả năng sắp xếp những nhiệm vụ này theo nhóm thích hợp có thể giúp bạn tăng đáng kể năng suất của mình. Mỗi nhiệm vụ có thể được xếp vào một chiếc hộp hay góc phần tư riêng.

Góc phần tư thứ nhất : Cấp bách và quan trọng

Một nhiệm vụ quan trọng là một việc có tác động dài hạn đến sự nghiệp của bạn. Một nhiệm vụ cấp bách là một việc không thể bị trì hoãn. Một nhiệm vụ vừa quan trọng, nhưng lại vừa cấp bách là một việc rất cấp thiết đối với bạn. Nó được quyết định chủ yếu bởi những yêu cầu từ ngoại cảnh đối với thời gian của bạn, bởi những nhiệm vụ và trách nhiệm mà bạn phải bắt đầu và hoàn thành nhằm kiểm soát được công việc của mình. Có những người bạn phải gặp, những việc bạn phải làm và những nơi bạn phải đi. Có những khách hàng cần gặp mặt, những nhiệm vụ cần hoàn thành và những hoạt động mà những người khác cho rằng bạn phải thực hiện. Hầu hết mọi người dành phần lớn thời gian trong ngày vào những nhiệm vụ vừa quan trọng vừa cấp bách. Những nhiệm vụ quan trọng nhất và những ưu tiên lớn nhất của bạn đều là những việc cấp bách và quan trọng. Đây được gọi là “góc phần tư cần làm ngay tức thì“.

Góc phần tư thứ hai : Quan trọng nhưng không cấp bách

Loại nhiệm vụ thứ hai là những nhiệm vụ quan trọng nhưng không cấp bách. Chúng có thể được trì hoãn ít nhất là trong ngắn hạn. Một ví dụ về nhiệm vụ quan trọng nhưng không cấp bách là một báo cáo quan trọng bạn phải viết, phê duyệt và nộp vào trước cuối tháng. Hoặc một bài nghiên cứu ở trường đại học. Đây là một việc rất quan trọng đối với điểm số của bạn vào cuối học kỳ, nhưng cũng là việc có thể trì hoãn sau nhiều tuần hoặc cuối tháng – chuyện thường xuyên xảy ra. Hầu hết các bài tập nghiên cứu được viết vào tối hôm trước hạn nộp. Việc từng là quan trọng nhưng không cấp bách bỗng nhiên trở nên vô cùng khẩn cấp. Trong suốt cuộc đời, bạn bị xoay quanh bởi những nhiệm vụ quan trọng nhưng không cấp bách. Việc đọc những cuốn sách quan trọng trong lĩnh vực của mình, học các khóa bổ sung, nâng cao kỹ năng và trình độ đều rất quan trọng đối với thành công của bạn về lâu về dài, nhưng chúng không phải là những việc cấp bách. Vì thế, hãy trì hoãn chúng. Hầu hết những người thất bại hay đạt kết quả thấp trong công việc đã trì hoãn việc nâng cao các kỹ năng và năng lực của mình quá lâu đến mức họ bị xem thường hoặc qua mặt bởi những người quyết tâm và quyết liệt hơn, những người mong muốn đạt được thành quả và trọng trách lớn hơn. Thậm chí một việc đơn giản như tập thể dục cũng rất quan trọng đối với sức khỏe của bạn nhưng không phải là việc cấp bách. Bạn có thể trì hoãn chúng trong một thời gian dài giống như hầu hết mọi người. Các bác sỹ cho biết 85% những vấn đề chủ yếu về sức khỏe mà mọi người gặp phải khi về già có thể tránh được nếu như họ có các thói quen về sức khỏe hợp lý khi trưởng thành, bao gồm chế độ ăn và tập thể dục. Những nhiệm vụ này rơi vào “góc phần tư của sự hậu quả“.

Góc phần tư thứ ba : Cấp bách, nhưng không quan trọng.

Có những người bước vào văn phòng của bạn, gọi điện thoại, gửi tin nhắn hay thư điện tử cho bạn, nhưng sự phản hồi của bạn đối với những tác nhân này lại hầu như không có giá trị gì đối với công ty hay công việc của bạn. Đây là những nhiệm vụ cấp bách nhưng không quan trọng. Những nhiệm vụ này thuộc vào nhóm thường được gọi là “góc phần tư của sự đánh lừa” . Mọi người nghĩ rằng họ làm những hoạt động này trong ngày thì hẳn chúng phải có giá trị nào đó, nhưng họ chỉ đang tự để mình rơi vào những việc không quan trọng đối với sự nghiệp. Nhiều người dành tới một nửa thời gian của mình vào những việc cấp bách nhưng không quan trọng. Chúng là những việc vui vẻ, dễ dàng và thú vị nhưng lại không mang lại kết quả trong công việc. Hầu hết những hoạt động này là việc tán gấu với đồng nghiệp, những hoạt động giá trị thấp hoặc vô giá trị.

Góc phần tư thứ tư : Không cấp bách và không quan trọng.

Loại hoạt động thứ tư mà mọi người thực hiện trong công việc là những nhiệm vụ vừa không cấp bách vừa không quan trọng. Những hoạt động này thuộc vào “góc phần tư lãng phí”. Nhiều người tham gia vào các hoạt động không có giá trị đối với bản thân hay công ty. Việc đọc những e-mail rác hay các trang tin thể thao, đi mua sắm trong ngày hoặc lái xe lòng vòng giữa các cuộc hẹn trong khi nghe đài đều là các ví dụ về những hoạt động vừa không cấp bách cũng vừa không quan trọng. Chúng hoàn toàn gây lãng phí thời gian và không đóng góp gì cho cuộc sống của bạn.

Xây dựng các thói quen tốt trong công việc.

Một bi kịch lớn là khi bạn làm một việc gì đó lặp đi lặp lại, bạn sẽ nhanh chóng hình thành nên một thói quen. Và khi đã hình thành, những thói quen này sẽ rất khó bỏ. Nhiều người đã có thói quen dành phần lớn thời gian của mình vào những hoạt động giá trị thấp hoặc vô giá trị rồi sau đó lại bất ngờ vì mình bị sa thải hoặc bỏ lỡ các cơ hội thăng tiến. Chìa khóa để quản lý thời gian hiệu quả là hãy thiết lập các ưu tiên và luôn luôn xử lý những việc vừa cấp bách vừa quan trọng , tức là những nhiệm vụ cấp bách và quan trọng nhất. Khi bạn đã hoàn thành những nhiệm vụ vừa cấp bách vừa quan trọng, hãy lập tức chuyển sang các nhiệm vụ quan trọng nhưng không cấp bách vào thời điểm hiện tại. Những nhiệm vụ quan trọng nhưng không cấp bách thường là những nhiệm vụ và hoạt động có thể giúp ích cho sự nghiệp của bạn về lâu dài.

Bài viết có tham khảo một số nguồn.

Vui thôi, đừng vui quá !

Ai cũng có những vấn đề, những trăn trở mà chỉ có bản thân của người ấy mới biết. Tôi cũng vậy, có một vấn đề mà tôi nghĩ có lẽ hôm nay tôi phải viết ra đây để đánh giá lại bản thân mình ! Bởi vì chính nó là vấn đề lớn đang cản trở tương lai của tôi !

pexels-photo-263209

Video game chẳng có gì là xấu, nếu như tôi đã sử dụng nó một cách điều độ ! Thay vì, tôi đã tự biến mình thành một người vô tổ chức thông qua nó ! Chẳng là đôi khi buồn buồn, tôi muốn làm 1 – 2 trận DotA 2 để giải stress, hay nói cách khác một hình thức giải trí lành mạnh. Nếu tôi đã đúng giờ giấc, điều độ với những buổi tối như thế, thì đã không có gì để nói cả. Vấn đề là thay vì 1 – 2 games, tôi lại ham vui, cay cú vì những lose game, để leo rank. Cuối là, tôi ngồi đến sáng !

Không phải chỉ riêng video game, mà thú thật với các bạn tôi có một cái tật là “ham vui”. Như tôi đã đề cập ở trên rồi đấy, nhiều khi bạn không biết từ chối khéo, biết nói không, hoặc biết rõ hoàn cảnh của mình, chính cái này biến chúng ta thành người vô tổ chức. Trên đây chỉ là tâm sự của tôi muốn chia sẻ với các bạn, vì không biết có ai đang đọc bài viết này, mà cũng dã từng hoặc đang có vấn đề này hay không ? Hay nói chính xác là bạn hay tôi đang là những người chưa biết quản lý thời gian một cách hiệu quả !

Khi bạn là một người vô tổ chức, sẽ có rất nhiều vấn đề xảy ra. Nếu nhìn qua thì chưa tháy nó có tác động gì lớn. Nhưng nhìn sâu vào tình trạng này, tôi thấy có những vấn đề này đang làm cản trở cuộc sống của chính tôi :

  • Trễ hẹn, thiếu ngủ, ảnh hưởng sức khỏe : Thời gian là một nguồn tài nguyên không mất đi, và cũng không thể kiếm thêm được hơn. Cho dù bạn là một người bận rộn, hay rảnh rỗi, bạn cũng chỉ có một ngày 24 tiếng phải không ạ ? Bước sang một ngày mới, là mọi thứ không còn dây dưa tới ngày cũ nữa. Vậy nên, khi đã ham vui, bạn cần thêm một lượng thời gian nữa để thỏa mãn cái nhu cầu đó. Qua một đêm không ngủ, bước sang một ngày mới, sẽ thế nào nếu bạn có việc cần phải làm, một cuộc hẹn cần phải có mặt ? Và khi đó, bạn vẫn chưa ngủ, hoặc đôi khi là đang ngủ ? Tôi đã từng trễ hẹn, và bỏ lỡ nhiều cơ hội chỉ vì khi người ta thức, tôi ngủ, và ngược lại !
  • Ham vui tạo mầm mống cho những thói quen xấu khác : Thời điểm mà tôi đã bỏ thuốc lá được một thời gian dài, và tôi cũng đã duy trì nó đến nửa năm. Thì cho đến khi, tôi ngồi chơi DotA 2 lâu hơn, hoặc thức đêm, thì vô hình chung tôi lại cảm thấy thèm thuốc lá. Nếu như ở nhà, tôi ăn uống điều độ bao nhiêu, thì khi ngồi ở quán cafe internet, tôi lại bê tha, và phá vỡ kỷ luật của bản thân bấy nhiêu.
  • Ảnh hưởng công việc : Đây là cái mà tôi cần phải nói đến nhất, với các bạn. Khi cuộc sống của bạn, hay là tôi đã đi vào khuôn khổ, thì bạn làm mọi việc cũng luôn dễ dàng. Nó giống như một phong cách sống tối giản vậy! Bạn càng ít việc phải làm, thì bạn sẽ càng dễ tập trung vào những mục tiêu chính. Càng ham vui bao nhiêu, bạn sẽ lại mất thêm thời gian để giải quyết hậu quả của những lần ham vui như thế !

Đàn ông ham vui, giống như phụ nữ ham buôn dưa lê vậy. Nhưng có một câu nói mà tôi nghĩ bạn vẫn biết :

Cái gì cũng luôn có giới hạn của nó

Cái gì mới mẻ, và mang lại cho bạn nhiều niềm vui, thì hãy cứ giữ chừng mực với nó như thế. Kể cả là trong những mối quan hệ, giữ tất cả ở mức độ điều độ, đừng đi quá xa với tất cả những chừng mực ban đầu. Bạn sẽ có nhiều hơn bạn nghĩ đấy ! Trong những vấn đề kiểu này, không nên phán xét ai đúng, ai sai. Mà nên nhớ là giữ chừng mực, và vui thôi, đừng vui quá !