Lifestyle · Sống Đẹp

Hãy theo đuổi đam mê một cách đúng đắn, thành công sẽ giúp bạn đánh bại “nợ nần” – GENK

Tình cờ tôi dọn lại những thanh bookmark trên Chrome, nơi lưu trữ những bài viết mà tôi nghĩ mình sẽ đọc lại vào một ngày nào đó. Có bài viết này như muốn nói hộ lòng tôi. Thật ngưỡng mộ cô bạn Đặng Mỹ Linh này, dù chỉ hơn tôi có 1 tuổi, nhưng bạn ấy giỏi hơn tôi ở việc biết sử dụng thời gian một cách đúng đắn. Điều mà có lẽ ngày còn trẻ ai chúng ta cũng đánh mất !

Có nhiều câu nói trong bài rất thấm thía, và nếu thật sự có thời gian bạn nên đọc nó ! Khi mà internet mỗi ngày đưa cho chúng ta những lượng thông tin một cách ồ ạt, thì việc chúng ta ngồi đọc hết một bài viết dài quả thật rất ít.

 

Bài viết rất hay, phản ánh đúng tâm trạng của tôi ! Rất đồng ý với ý kiến bài viết đưa ra rằng theo đuổi đam mê khi tuổi đã xế chiều, đặc biệt là chờ đến lúc tốt nghiệp quãng thời gian sinh viên là rất dở. Lý do thường thấy nhất là thơi điểm đó, chúng ta ai cũng bị cuốn vào cuộc sống mưu sinh cả. Hay ngắn gọn hơn là thời gian của chúng ta thời điểm đó đã cạn kiệt. Nhiều thứ đưa đến khiến bạn không còn thời gian để học hỏi bất cứ điều gì mới nữa cả. Bố mẹ bắt đầu già yếu, bạn là con – vì vậy bạn phải có trách nhiệm ít nhiều chăm sóc họ. Và rồi bạn bắt đầu qua ngưỡng tuổi 25 – 26, chuẩn bị lập gia đình, hoặc không thì lo sự nghiệp.

Dù tôi không hẳn là sống theo những hình mẫu của xã hội, nhưng tôi cảm nhận rõ được một điều rằng thời gian của chúng ta càng ngày càng ít đi.

Tham khảo thêm :

Lifestyle · Myself · Sống Đẹp

Nếu bạn bán đồ thiu, thì đừng bán đồ ăn nữa

Đây là một bài viết tôi chia sẻ trong group Rao Vặt Móng Cái, ngày 27.05 : Link

***

Ai hay ăn bánh mỳ thịt nướng và quay, thì làm ơn tránh luôn và ngay cái quầy ở ngay cổng Siêu Thị 9000, khu vực gần bến xe khách Móng Cái nhé !

Đặc điểm nhận dạng chủ quán là phụ nữ kiểu trung niên, tầm độ 31,32 tuổi nhé. Bánh mỳ dạng Donerkebap, ai đời nó bán cho tôi đúng theo cái dạng thịt với nước sốt mayone và gia vị thì ok. Nhưng riêng cái giai đoạn dưa chuột và rau thái nhỏ thì mùi đúng như mùi lưu huỳnh bị phân huỷ. Hay bạn còn có thể hiểu là giống như mùi trứng thối. Tôi hỏi bà chị chủ quán :

– Chị để cái rau này được bao nhiêu ngày rồi? Nếu tiện chị ngửi thử mùi của nó xem.
– Có mùi hả em ? “bà chị trả lời với giọng có vẻ hời hợt, kiểu như tao biết rồi. Mày còn cứ phải hỏi!!” Em thông cảm, cái này hôm qua chị vội nên cho vào tủ.
– Nhưng em thông cảm vì sự cẩu thả của chị, hay thông cảm cho điều gì?? Em chỉ biết em là người mua, chị là người bán. Nhưng chị đéo tôn trọng em.

Mọi người tránh ngay cái chỗ này nhé. Riêng những bọn đã làm về mảng thực phẩm, sức khoẻ con người mọi người cứ phải lên án mạnh tay vào !

Lifestyle · Sống Đẹp

Khi tôi thích “một mình”

Với tôi, “một mình” mang nhiều ý nghĩa riêng biệt. Nhiều lúc, tôi có cảm giác khao khát được ở một mình để làm những việc cá nhân. Thời gian đó chính là khi tôi thấy có nhiều thời gian nhất. Lý tưởng nhất chính là buổi tối, với thế giới của chính mình.

Thời gian của bạn đã đi đâu :

Chúng ta càng ngày càng có nhiều mối quan hệ, điều đó theo cách hiểu của tôi bạn phải cắt giảm thời gian dành của bản thân để dành nó cho những người khác. Thời còn đi học, chúng ta dành thời gian cho bạn bè cùng lớp, thầy cô. Tại sao trong tất cả chúng ta luôn tồn tại khao khát mãnh liệt được trở về với tuổi thơ ? Chính là vì khi đó chúng ta có nhiều thời gian nhất. Sáng bạn học ở trường, buổi chiều cũng chỉ là những tiết phụ, không chiếm quá nhiều thời gian. Tối đến, tùy theo phương cách học tập của mỗi người. Có người chỉ dành ra 1 – 2 tiếng hoàn thành bài tập, ôn lại kiến thức trên lớp. Thời gian còn lại là chơi. Tôi gần như chỉ chơi, sau khi kết thúc thời gian học ở nhà. Với tính cách của tôi, buổi tối tôi thích nghỉ ngơi thư giãn và làm bài tập, coi nó như thời gian cho chính bản thân mình. Việc học là học cho bản thân tôi, không phải cho người khác.

Đó là quãng thời gian tuyệt vời của quá khứ, mà tất cả chúng ta đều đã từng có. Quay trở về với phong cách sống như thế, hoàn toàn không phải là điều viển vông. Cơ bản là bạn có xác định được rằng thời gian bạn đã thực sự dành cho ai hay không ?

Hiện tại, với tôi – sống cùng mẹ và anh trai, vì điều kiện chưa cho phép tôi có thể ra ngoài ở riêng biệt được. Vì thế, tôi chọn cách sống như thế này. Ngoài thời gian phải làm việc, tôi vẫn dọn dẹp nhà cửa, phụ mẹ nấu bữa trưa và bữa tối cho cả nhà. Tôi xếp việc này vào mục “thời gian chia sẻ với gia đình”.

Dành thời gian cho bản thân, như bạn đối xử với chính mình :

Như những điều trên, tôi đã nói. Đó mới chỉ là thời gian bạn đã làm những gì khi còn là học sinh, và chia sẻ thời gian của bạn với gia đình mình. Vậy, còn bản thân chính chúng ta thì sao ? Ai cũng có những sở thích cá nhân riêng như với tôi, tôi thích nghe nhạc Trance, thích xem film Mỹ, thích đọc văn học phương Tây mỗi khi ở nhà. Có điều là mỗi người chúng ta chỉ có 24 tiếng đồng hồ như nhau. Điều cần làm ở đây là ta phải quản lý thời gian một cách nghiêm túc.

Thành phố tôi tối nay có hội chợ, và chương trình có mời ca sỹ Việt Nam về đây hát. Tôi cũng muốn đi để thay đổi không khí, vì ở nơi tôi sống đang là đầu mùa hè. Ban ngày, thời tiết khá oi nóng, buổi tối ra ngoài cũng khá là dễ chịu. Hơn nữa, tôi là đàn ông, đi ra ngoài buổi tối ngắm các chị em, ngắm phố đông cũng là một điều thú vị. Có điều là ngày 28.4, trước khi kỳ nghỉ lễ Quốc Tế Lao Động (30.04 – 01.05) diễn ra, thành phố tôi cũng đã tổ chức văn nghệ rồi. Tôi cũng đã có mặt ở ngoài đường, trong tối ngày hôm đấy. Không khí cũng chẳng có gì đặc biệt, đông vui thì cũng có, toàn những người ở lứa tuổi mới lớn là nhiều. Tầm tuổi như tôi rất ít ! Nghiễm nhiên, tôi cảm thấy lạc loài trong những lễ hội như thế. Tôi ở đó đúng 1 tiếng thì tôi tìm một chỗ khác riêng tư và yên tĩnh hơn, xem bộ film mình thích. Sau đó, tôi về nhà.

Đó là vì sao tôi chọn ở nhà tối nay.

Hãy hiểu bạn thích làm gì. Sống với mục tiêu nhiều hơn :

Mỗi thứ cũng cần phải trải qua mới biết, chúng ta có phù hợp với nó hay không. Hai tháng trước, gần như ban ngày, cũng như buổi tối – thời gian của tôi đa số là ở ngoài đường. Biết là cũng chả có gì vui lắm, nên bây giờ tôi lại thích ở nhà buổi tối, xem những bộ phim mà mình đã đánh dấu. Tranh thủ đọc những quyển sách ngay khi có được không gian yên tĩnh. Ai biết được không gian yên tĩnh sẽ tồn tại được trong bao lâu ?

Đôi khi, bạn bỏ những giây phút vô bổ đối ngoại để trau dồi cuộc sống nội tâm lại ý nghĩa hơn rất nhiều đấy. Nếu như 1 tiếng ngồi trà đá, cafe với bạn bè nhưng không có gì mới, thì tại sao chúng ta không thay thời gian đó cho bản thân ? Học thêm một ngoại ngữ mới, một bộ môn mới, đọc một tài liệu nào đó mà bạn đang quan tâm chẳng hạn…

Cách tôi nhìn cuộc sống thực ra chỉ là “Hạnh phúc là những gì bạn cần”. Những lúc chúng ta đứng giữa trong một đám đông, nhưng vẫn cảm thấy buồn chính là lúc cần hỏi lại :

Bạn đang thực sự muốn điều gì ?

Lifestyle · Myself · Những khoảnh khắc cuộc sống · Sống Đẹp

Theo đuổi ước mơ

Phần lớn các vĩ nhân đều có giai đoạn được nhìn nhận như những thằng khùng, những kẻ thiểu năng. Vì họ làm những điều mà người khác không thể hiểu được. Nếu dừng lại mà cãi nhau với họ, những gã tưởng như khùng sẽ khùng thật sự. Việc của những “gã khùng” là tập trung vào ước mơ của mình, thực hiện nó và rồi thế giới sẽ gọi những gã khùng là những vĩ nhân.

Ước mơ của ai thì người đó thực hiện. Đừng để người khác điểu chỉnh ước mơ của mình.

Ai muốn trở thành người “đẽo cày giữa đường” với chính cuộc đời mình?

Life Pro Tips - Mẹo Vặt Cuộc Sống · Lifestyle · Sống Đẹp

Ngôn ngữ chung trong giao tiếp

Hôm nay, trong bài viết này tôi xin chia sẻ với các bạn quan điểm của tôi trong giao tiếp, ứng xử. Một chủ đề rất vô thường, ẩn sâu trong đó cũng là cách để bạn nhìn lại xem mình là người dứt khoát, hay cả nể ? Bài viết của tôi chỉ dựa trên quan điểm của cá nhân, nên tôi cũng rất muốn tham khảo thêm ý kiến từ phía người đọc !

Mỗi ngày, chúng ta tiếp xúc với rất nhiều thứ. Mở mắt ra bạn tiếp xúc với những đồ vật xung quanh, sau một đêm ngủ dài. Bước ra ngoài, bạn gặp mọi tầng lớp con người từ nhân viên công sở, cho đến người bảo vệ của công viên. Nhân viên điện thoại, công sở, đối tác cũng như khách hàng, vân vân mây mây … Nhưng hàng xóm lại chính là những người gần chúng ta nhất, và đây là nhóm người đặc biệt cần lưu tâm, tôi sẽ nhấn mạnh trong bài viết này. Có bao nhiêu những mối quan hệ tương tự như kiểu hàng xóm ?

Chúng ta gặp họ hàng ngày, dù bạn có ghét hay quý bạn vẫn luôn nhìn thấy họ. Thế nên, tôi luôn giữ khoảng cách với nhóm người này. Hạn chế chuyện trò, cũng như cần thiết lắm tôi mới gặp họ, còn lại nếu không phải trao đổi gì, nhất định không qua lại ! Tôi sống với họ dựa trên nền tảng của sự trao đổi, có đi và cũng sẽ có lại. Chỉ cần làm như thế, cùng với sự quan sát, tôi sẽ biết bản chất thật của mỗi người. Cũng như bản năng của tôi : luôn cố gắng nhìn ra bản chất của mọi việc.

2017 bạn thân với hàng xóm, nhưng biết đâu 2018 bạn lại không thân với người ta nữa ? Sẽ rất không tiện đúng không ? Thế thì chi bằng chúng ta cứ giữ khoảng cách nhất định với họ. Không như bạn bè ngoài xã hội, không thích chơi thì thôi, cắt liên lạc. Còn họ vẫn chạm mặt.

Tư duy của con người tạo nên ngôn ngữ giao tiếp. Nếu bạn nhìn thấy hàng xóm 95% là cờ bạc, bồ bịch, hay đơn giản là những thói xấu tích tụ thành một đám đông. Bạn gần họ, bạn cũng phải sử dụng ngôn ngữ “giống như họ” , bạn mới có thể giao tiếp được ! Hay nghĩ đơn giản hơn là đầu của anh không giống với đầu tôi, vậy khi nào đầu chúng ta giống nhau, nói chuyện tiếp.

 

Lifestyle · Sống Đẹp

Cách tôi cafe một mình

Nhiều chủ đề tôi muốn viết, trong những ngày gần đây lắm ! Hôm nay, tôi chỉ nói về cách mà tôi thưởng thức cafe một mình như thế nào ?

Mỗi người có những nơi yêu thích để ngồi nhâm nhi tách cafe của riêng mình. Người thì thích thưởng thức ở nhà riêng. Người thì chỉ thích uống cafe hòa tan. Mà cũng có người chỉ đi uống khi có người đồng hành, hoặc một nhóm. Đôi khi là có người chỉ thích uống ở những địa điểm quen thuộc của họ, khi đi du lịch. Trong bài viết này, tôi sẽ chỉ nhấn mạnh ở khu vực địa phương, nơi tôi đang sinh sống cho thực tế nhất.

Trên mọi phương tiện thông tin đại chúng hiện giờ, không thiếu những bài viết nói về cafe. Kinh nghiệm chọn quán cafe, cũng như uống cafe vào khoảng thời gian nào là tuyệt vời nhất. Vân vân và mây mây … Hơn hết, theo cách của tôi hiểu, cuộc sống là không ngừng học hỏi, và nó rất vô vàn. Những điều gì tôi cảm nhận và tự có được từ kinh nghiệm, sẽ là của tôi. Còn sách báo có nói gì, thì chỉ là của họ. Đó là một trải nghiệm thú vị.

Đi uống cafe nhiều mới nhận ra những điều thi vị riêng của nó. Tôi từng có suy nghĩ ngồi hết tất cả những quán cafe ở thành phố Móng Cái nhỏ bé này. Mỗi quán có nét đẹp riêng, hương vị và không gian riêng. Phải đặt chân đến từng nơi tôi mới biết. Có thể tâm trạng hôm nay, thích nghe nhạc tôi sẽ chọn những quán có kiểu không gian rộng, yên tĩnh, thoải mái, vắng khách. Hoặc có thể chọn những quán có nét thiết kế đơn giản, ngồi bên ngoài cho những cốc cafe uống nhanh. Mà hơn cả, chất lượng cafe vẫn đặt lên trên hàng đầu.

Có một dạo trước Tết 2018, tôi thường xuyên ngồi ở Trà Cung Đình, vì biết nguồn gốc cafe ở đây là rang xay. Vị hơi nhạt một chút xíu so với bên Lập Ánh, tôi vẫn uống, pha cũng cần lâu hơn một chút so với bình thường. Được một điều tôi thích là cafe ở đây uống không gây cảm giác người hơi khó chịu, và rất tỉnh táo. Ngồi lâu dần nhiều ngày, tôi lại chuyển địa điểm, vì thấy chị chủ quán nhất quyết không chịu thay đổi gu âm nhạc đi mốt chút. Nhạc đa số toàn thấy nghe đi nghe lại kiểu hòa tấu Trung Quốc, nhàn nhã cung đình. Quán hợp với uống trà hơn là cafe ! Lắm khi vào ngồi uống cafe mà toàn thấy nghe đi lại cái đĩa nhạc của mọi ngày, nên tôi chuyển địa điểm !

Hành trình này nghe vẻ tôi còn phải khám phá nhiều hơn nữa mới hiểu được cái hay của nó. Cơ bản thì nên có một, hai quán mà bạn cảm thấy thoải mái nhất để thưởng thức ly cafe đó. Cuộc sống với tôi chả phải vội vã gì, đã không làm gì thì thôi, làm là phải tỉ mỉ, chính xác. Vì cảm nhận là quan trọng !

Lifestyle · Minimalism · Myself · Những khoảnh khắc cuộc sống · Sống Đẹp · Tản mạn cuộc sống

Không gian làm việc của tôi

Nhiều lúc, tôi cảm thấy yêu không gian ở nhà hơn bất kỳ nơi nào khác. Chỉ có nơi đây, tôi mới có thể thoải mái với giấy bút, diễn đạt mọi suy nghĩ của mình một cách trôi chảy. Ngày nay, con người có nhiều phương tiện để ghi chép hơn. Từ điện thoại, cho đến laptop, iPad, các thiết bị điện tử, mọi thứ nhìn chung là đều thuận tiện. Riêng cá nhân tôi cảm thấy rằng chỉ có ghi chép bằng giấy bút là thứ nhanh nhất. Bởi vì nó không làm tôi thấy đứt đoạn các dòng suy nghĩ, ý tưởng. Là một người thích đọc, lẽ dĩ nhiên tôi thích viết lách, ngược lại – một cách để trau dồi văn hóa đọc và viết.

Lý do thứ hai có lẽ là vì tôi yêu không gian sống của mình, nên dễ hiểu vì sao tôi có sở viết lách ở nhà. Nhà là nơi có bình hoa tôi đã tỉ mỉ cắm, một thành quả của thú vui khi rảnh rỗi, có loại cốc mà tôi yêu thích dùng để uống nước lọc, và đôi khi là bia lạnh. Phần lớn hoạt động tôi thích làm khi ở nhà thường là dọn dẹp, tạo dựng không gian sống ngăn nắp gọn gàng tôi thấy cũng rất thực tế mà thôi. Điều đó là làm cho chính bản than tôi, cho những người thân. Nó chẳng có gì là thừa.

Nét đẹp của phong cách sống tối giản có lẽ nằm ở sự tỉ mỉ và tinh tế. Không dám nhận mình là người có tính cách như vậy, tùy theo cách mọi người cảm nhận về tôi là đủ rồi. Đi tìm thời gian rảnh rỗi có lẽ phù hợp với tôi, chứ chắc không phải rảnh rỗi tôi nên suy nghĩ xem mình nên làm gì.

Thích uống cafe mỗi khi đi quán ngồi thật đấy ! Mà dạo này, tôi bắt đầu có thói quen nên làm gì mỗi khi ngồi ở đây, nó như một cách giết cái thời gian chết. Tôi thích không gian yên tĩnh một tý, nhưng ngồi nhiều chỗ rồi, mà đa số là không thấy có. Có nơi thì ngồi rất thoải mái, tĩnh lặng, nhưng chủ quán lại chỉ thích mở nhạc nhè nhẹ, du dương. Mà tôi đã ngồi viết lách trên giấy A4, thì kiểu cứ có âm thanh tạp, bất kể là nhạc gì cũng đã chặn mạch suy nghĩ của tôi. Hoặc có nơi thì yên tĩnh, nhưng thiếu trầm trọng ánh sáng, cả về cách bố trí không gian. Nhìn chung là khó ạ !

Một sáng thứ năm ở nhà !