Điện Ảnh · Điện Ảnh - Sách, những thứ mang giá trị học thức

Bình luận phim : Brooklyn (2015)

Nội dung :

Eilis – Một người nhập cư Ireland chuyển vào sinh sống ở Brooklyn, American những năm 1950, nơi cô đã nhanh chóng có một cuộc tình lãng mạn với một chàng trai bản địa. Tuy nhiên, khi quá khứ tìm đến bản thân, cô phải chọn lựa cuộc sống cho tương lai của mình giữa hai quốc gia.

Thời lượng : 1h57m
Thể loại : Lãng mạn, chính kịch
Đạo diễn : John Crowley / Colm Tóibín (novel)
Diễn viên : Saoirse Ronan (Eilis), Fiona Glascott (Rose Lacey), Emily Bett Rickards (Patty)

Cảm nhận :

Một bộ phim quá tuyệt vời và hết sức  lãng mạn, như nó vốn sẽ là như thế. Khi chọn xem phim này, tôi nhớ là hình như mình còn chẳng biết rõ nội dung của nó là gì, chỉ biết nó nằm trong top IMDB của 2015. Cá nhân tôi thì thường thích xem phim theo cái kiểu mặc kệ nội dung, cứ xem thôi vì mỗi thể loại đều có điểm nhấn và cái hay riêng.

Biết Eilis từ vai phụ Agatha trong The Grand Budapes Hotel (2014), nhưng tôi lại không thích phim đấy. Còn ở Brooklyn thì mới đúng là đất diễn của Eilis, cô diễn rất đạt và xuất sắc !

Nhiều vấn đề trong thực tế vẫn luôn xảy ra trong cuộc sống của chính chúng ta, được tái hiện toàn bộ trong gần 2 giờ đồng hồ của bộ phim. Nỗi nhớ nhà, cảm giác thiếu vắng người thân, phân vân, tương tư…. Có thể nói rằng bối cảnh những năm 1950 ở Brooklyn chỉ là chất liệu của phim, còn lại cái hay nằm ở kịch bản và diễn xuất. Cảnh Rose biết rằng mong muốn của Eilis là sẽ đi Mỹ tìm việc làm, cô thầm ước giá mà chị biết sớm hơn chị sẽ cho em tất cả tiền bạc mà chị có. Câu nói đó nghe thật chân tình, và chả có gì gọi là giả dối, vì họ là hai chị em. Chỉ có chị gái mới có thể lo được cho em mình vô điều kiện như thế. Xem đoạn này thấy lòng hơi gợn sóng các bạn ạ, vì tôi cũng có một người anh trai như thế.

Những ai mà đã sống quen ở những chốn đô thị, thường sẽ không muốn trở lại miền quê – nơi quá khứ của mình ngày bé nữa. Có thể nhiều người sẽ nghĩ khác, nhưng tôi là người đã từng trải qua những ngày tháng đầu nhớ nhà, nhớ người thân, và rồi nó cũng sẽ lại qua đi nhanh chóng, khi tôi bắt nhịp với cuộc sống ở nơi một thành phố mới. Với cánh chị em thì không biết thế nào, nhưng bản thân tôi cũng ghét khi nói lại cảm giác nhớ nhà, về thăm qua, rồi sao ? Chúng ta lại phải tiếp tục đi, sau những chuyến về thăm nhà. Như những vòng quay của cuộc sống mưu sinh.

Một cái kết rất là ngọt ngào và dứt khoát. Tôi thích sự lựa chọn của Eilis. Có thể nàng rời đi vì Ireland gợi quá nhiều quá khứ buồn mà nàng không muốn mình gắn bó tiếp. Hay đơn giản hơn là nàng sòng phẳng, và trọng danh dự. Có thể chốn thôn dã Ireland có anh chàng Jim Farrell nhà cửa cơ bản, điều kiện cuộc sống chả còn thiếu gì chỉ còn thiếu người yêu, sống với anh chả có gì phải lo nghĩ. Nhưng ở Brooklyn, có Tony – người đã từng thề non hẹn biển và lấy đi cái lần đầu con gái ấy của Eilis. Một người dân bản địa, chứng kiến những ngày tháng trưởng thành của nàng, một người không cần biết đến quá khứ của người mà mình sắp cưới. Đơn giản hơn cả là Eilis hứa với Tony trước, vậy thì đến với Tony. Xin lỗi người đến sau, nghĩ như vậy là nhẹ nhàng vì cuộc sống đôi khi bắt chúng ta phải chọn lựa và dứt khoát.

Điện Ảnh · Điện Ảnh - Sách, những thứ mang giá trị học thức

Bình luận phim : Southpaw (2015)

Nội dung :

Southpaw xoay quanh câu chuyện của Billy “The Great” Hope, đương kim vô địch giải đấm bốc Junior Middleweight Champion.

Thời lượng : 2h4m
Thể loại : Thể thao, chính kịch
Đạo diễn : Antoine Fuqua
Diễn viên : Jake Gyllenhaal (Billy Hope), Rachel McAdams (Maureen Hope), Oona Laurence (Leila Hope)

Cảm nhận :

Nếu như có bộ phim nào mà khiến bạn cảm thấy ghét nhân vật chính kinh khủng, và rồi bạn sẽ cảm thông cho những bi kịch cuộc đời của anh ấy, thì có thể coi là phim đã đạt không nhỉ ?

Trong trường hợp này, tôi thích nghĩ nó như vậy. Quả thật, khi xem đến những đoạn Billy Hope buông thả cuộc sống sau khi vợ mất tôi khá là ghét nhân vật, tự hỏi sao hắn ngu vậy ? Ngu hay là do Jake Gyllenhaal diễn quá đạt ? Bê tha, tự đánh mất mình đến nỗi uống say phi thẳng ô tô vào gốc cây, bước vào nhà trong tình trạng bê bết máu. Có thể thấy rõ một cuộc sống đầy áp lực, vì Billy quá quen với việc được người vợ lên kế hoạch cho cuộc sống, và nay người đó mất đi anh chả khác nào con rắn cụt đuôi.

Vì là phim thể loại thể thao, tái hiện cuộc sống một võ sỹ quyền anh trên bước đường tìm lại vinh quang ngày nào, nên không thiếu những pha đánh đấm. Tôi không phải là fan hâm mộ của bộ môn này, vì thấy nó bạo lực quá. Riêng thể thao mà máu me là đã thấy phản khoa học rồi. Tuy nhiên, đó là concept của phim. Mỗi lần tôi nhìn thấy dòng khẩu hiệu Billy “The Great” Hope được hô to trong một cảnh nào đó, tặc lưỡi thấy dư luận luôn luôn là con dao 2 lưỡi. Không thể phủ nhận điều đó, khi bạn là công cụ kiếm ra tiền cho một ai đó, bạn sẽ luôn luôn “Great”. Khi một thằng khác thay thế vị trí đó của bạn, không mấy ai nhớ đến đang ở cái xó xỉnh nào cả.

 

Điện Ảnh · Điện Ảnh - Sách, những thứ mang giá trị học thức

Bình luận phim : True Story (2015)

Nội dung :

Jonah Hill trong vai Michael Finkel, một nhà báo của tờ New York Times mới bị đuổi việc vì viết bài sai sự thật. Một hôm, anh nhận được điện thoại từ một người đàn ông trong danh sách truy nã của FBI tên là Christian Longo, đã dùng tên của anh để sinh sống.

Longo và Finkel đã gặp nhau khi Longo đang bị giam giữ chờ thi hành án. Finkel thay đổi các phương thức tác nghiệp nhằm tìm ra sự thật đằng sau cáo buộc sát hại cả gia đình của Longo. Phim chứa đựng những tình tiết bí ẩn, nội dung được đẩy lên cao trào rồi được tháo gỡ, phải đến cuối cùng Finkel mới tìm ra Câu chuyện có thật.

Thời lượng : 1h39m
Thể loại : Tâm lý tội phạm, bí ẩn, chính kịch
Đạo diễn : Rupert Goold
Diễn viên : James Franco (Christian Longo), Jonah Hill (Michael Finkel), Felicity Jones (Jill)

Cảm nhận :

Bộ phim này đã khiến tôi phải xem lại 2 lần trong 4 ngày mới hiểu hết được các vấn đề. Phim không hẳn là quá khó hiểu, nhưng vì nó là một thể loại đi sâu vào tâm lý nhân vật, diễn biến nên các lời thoại lại cực kỳ quan trọng. Phụ đề nhiều khi nhanh quá, tôi cũng chưa kịp đọc hết câu trước, câu sau đã đến. Lần thứ hai xem lại thì không hề nhàm chán một tý nào, toàn bộ phim vẫn như một cái gì đó rất mới mẻ với tôi. Nếu bạn quan tâm đến ngành báo chí, hoặc đơn giản là một người thích viết lách thôi – bạn chắc chắn sẽ muốn xem phim này.

Mấu chốt của phim chắc chắn nằm ở đoạn Mike vào ô tô của ông già làm bên luật pháp, với mong muốn là đưa những thư từ trong suốt thời gian anh trao đổi với Longo. Chi tiết này, nếu bạn đọc kỹ lời thoại thì bạn sẽ hiểu toàn bộ vấn đề. Mike đang rất mong muốn lấy lại tên tuổi của mình, khi nhìn thấy cơ hội để viết nên cuốn sách “True Story”, dựa trên các sự kiện của tên sát nhân – Christian Longo. Lẽ ra anh có thể giúp Longo chuyển từ tội sát nhân thành tội “ngộ sát”, nếu như anh chịu đưa những tài liệu đó từ lúc bên luật pháp ngỏ ý muốn có chúng. Nhưng Mike quyết định giữ lại nó cho riêng mình, vì anh cần khôi phục lại danh tiếng của mình – thứ vốn đã mất từ lâu.

Đó chỉ là phân tích trên cách hiểu của mình, vì phim thuộc thể loại “Mystery” – bí ẩn, nên cái hay nằm ở sự khám phá. Tâm lý người Mỹ rất phức tạp, nó không chỉ đơn giản như có sao nói vậy như ở một số đất nước. Vì sao Christian Longo phạm tội sát nhân, phim không có đề cập rõ, nhưng tôi cũng thừa hiểu rằng áp lực gia đình khi phải gánh vác 1 vợ, 3 con là rất quá tải với một người đàn ông. Cuối cùng thì Longo vẫn là một người hâm mộ lối viết văn của Mike Finkel, và như anh đã nói rằng để được sáng tác cùng Mike là niềm vui lớn với hắn.

Khi nào bạn tìm thấy một người nào đó cùng sở thích, thói quen, hay điều gì đó khiến bạn như nhìn thấy bản thân mình, thì phim thật sự còn hay hơn.

Điện Ảnh · Điện Ảnh - Sách, những thứ mang giá trị học thức

Bình luận phim : A Quiet Place (2018)

Nội dung :

Nếu chúng không nghe thấy ta, chúng không thể săn tìm ta. Một thế lực siêu nhiên đang đe dọa mạng sống của gia đình 4 người, nếu họ phát ra tiếng động.

Thời lượng : 1h30m
Thể loại : Chính kịch, kinh dị, viễn tưởng
Đạo diễn : John Krasinski
Diễn viên : Emily Blunt (Evelyn Abbott), John Krasinski (Lee Abbott)

Cảm nhận : 

Tôi cực kỳ thích concept của bộ phim này. Đeo tai nghe, tắt hết điện tập trung vào màn ảnh bộ phim đưa tôi đến một vùng đất câm lặng như chính nội dung của nó. Như vậy là nhà sản xuất đã thành công rồi. Phim rất ít lời thoại, vì nếu bất kỳ thành viên nào trong gia đình tạo ra một tiếng ồn đủ để nghe thấy là bọn quái vật sẽ săn họ. Bấy nhiêu đó, đủ để cho tôi thấy cuộc sống của các thành viên trong gia đình Evelyn ngột ngạt, và khổ sở ra sao. Cảnh Evelyn dẫm chân vào chiếc đinh trên hành lang, máu ứa ra mà không dám kêu lên một tiếng nào, vì định luật bất di bất dịch “giữ im lặng”, khiến tôi lặng cả người. Đoạn ông bố Lee Abbott thể hiện tình cảm với cô con gái lúc biết mình sắp chết, rồi hét lên như để thỏa nỗi lòng thật quá cảm động. Đôi khi, con người ta chỉ có nhu cầu muốn được hét lên như vậy thôi ạ !

Từ nội dung, ý tưởng, cách xây dựng nhân vật, và diễn xuất mình dành 8 điểm cho phim!

Điện Ảnh · Điện Ảnh - Sách, những thứ mang giá trị học thức

Bình luận phim : Matrix (trọn bộ 1999, 2003)

Nội dung : 

The Matrix (MaTrận) là bộ phim khoa học giả tưởng về tương lai. Trong tương lai đó, Thomas, biệt danh Neo, là một hacker luôn có cảm giác khác thường về thế giới thực. Cho tới khi người đàn ông tự xưng là Morpheus tìm đến anh. Người đàn ông này nói cho anh biết, thế giới mà mọi người coi là thực chỉ là một chương trình giả lập để máy móc cai trị con người. Chỉ có một người có thể phá được Ma trận. Những người thật sống sót còn lại cuối cùng và những nhân viên Ma trận đều cùng đi tìm người đó. Và người đó chính là anh – Neo

Thời lượng : 2h16m
Thể loại : Viễn tưởng, hành động
Đạo diễn : Lana Wachowski (as The Wachowski Brothers), Lilly Wachowski (as The Wachowski Brothers)
Diễn viên :  Keanu Reeves (Thomas Anderson / Neo), Laurence Fishburne (Morpheus), Carrie-Anne Moss (Trinity)

Cảm nhận : 

Tôi quyết định xem lại toàn bộ cả 3 phần : Matrix (1999) ; The Matrix Reloaded (2003) và The Matrix Revolutions (2003) vì hồi tôi còn nhỏ, cách đây gần 20 năm điều kiện không cho phép. Thời đấy có trào lưu thuê đĩa VCD, nhỉnh hơn là dùng đĩa DVD để xem các phim bom tấn. Bạn đi ra cửa hàng đĩa, họ đưa cho bạn một cái quyển như kiểu album ảnh, và có đầy đủ ảnh bìa phim và đĩa trong đó. Nếu đồng ý thuê thì đặt cọc tiền lại, và cầm đĩa về xem. Bây giờ thì internet bùng nổ, mọi tài liệu, phim ảnh HD đều dễ dàng tìm kiếm hơn, nên tôi quyết định xem lại tuyển tập Matrix, vì điểm số của nó khá cao trên IMDB.

Nhưng hãy thành thật một chút ở điểm này. Ma Trận là một trong những phim đi trước thời đại của công nghệ làm phim và kỹ thuật số. Phim có thể hay so với người này, dở với người kia, tương tự với những thời điểm khác nhau. Có thể 18 năm trước tôi cảm thấy những pha hành động với kiểu quay bullet-time (quay chậm) hấp dẫn tôi, thì tôi cho đó là hay. Hơn nữa là ngày xưa, tôi không được xem cả 3 phần hoàn chỉnh như bây giờ, các phần xem rất chắp vá, và chưa thật sự là ngồi xem hết một phần trên các thiết bị trình chiếu HD chuẩn như bây giờ.

Còn bây giờ để mà nói, tôi thích những phim có chiều sâu về mặt nội dung và đặc sắc hơn là những pha phô diễn kỹ xảo. Việc xem lại Matrix trở thành một cách ôn lại kỷ niệm thời thơ ấu, đánh giá rõ Matrix nó hay ở chỗ nào ?

Phim đề cao tính nhân văn và tình yêu con người, với tôi là như vậy. Thời kỳ đó cách mà Neo truy cập vào thế giới ảo được lập trình sẵn, thật ra chả khác gì so với cách chúng ta truy cập lên Facebook và các trang mạng xã hội bây giờ. Bạn nghĩ xem có đúng không ? Nếu trong Matrix có một thế giới được lập trình như thế, Neo thỏa sức tung hoành, thì trong Facebook cũng tương tự. Đó là cái tôi thích ở Matrix.

Còn về kết thúc của bộ phim, thì có vẻ như từ phần 2 việc đề cập đến hành tinh Zion đã biến tướng Matrix theo một kiểu khác. Nó không còn nét huyền bí về một thế giới ảo như phần 1 của năm 1999 nữa. Cái nhan đề này giống y chang các phim làm ra nhiều phần của Hollywood, chỉ có phần 1 – cái gốc rễ là hay nhất. Các phần tiếp theo thường là biến tấu phim theo một kiểu khác.

Tôi chấm Matrix 6.0/10

Điện Ảnh · Điện Ảnh - Sách, những thứ mang giá trị học thức

Bình luận phim : Nocturnal Animals (2016)

Nội dung :

Susan Morrow – một nữ chủ nhân của phòng triển lãm nghệ thuật, bị ám ảnh bởi cuốn tiểu thuyết của chồng cũ. Một cuốn tiểu thuyết trinh thám, ly kỳ mà cô nghi ngờ là một sự trả thù bằng văn học ẩn giấu bên trong.

Thời lượng : 1h56m
Thể loại : Lãng mạn, chính kịch, tâm lý tội phạm
Đạo diễn : Tom Ford / Austin Wright (tiểu thuyết)
Diễn viên : Amy Adams (Susan Morrow), Jake Gyllenhaal (Tony Hastings / Edward Sheffield), Michael Shannon (Bobby Andes), Armie Hammer (Hutton Morrow)

Cảm nhận :

Nói thật là có rất nhiều phim nếu không đọc kỹ phần nội dung và tìm hiểu kỹ thể loại gì, trước khi xem thì tôi hay bị nhầm lẫn. Đầu tiên, nhìn cái cover và nội dung tôi nghĩ đây là thể loại phim kinh dị, ám ảnh. Nhưng thực tế lại không phải vậy !

Xét cho cùng thì Nocturnal Animals là một cách trả thù ngọt ngào và thâm thúy của Edward. Là một nhà văn, anh trả thù theo đúng khả năng mà anh có thể làm được, dành cho cô vợ cũ Susan – người đã bỏ anh từ nhiều năm trước. Nói chính xác hơn là người đã lấy đi của anh nhiều thứ trong cuộc đời. Trong phim, tôi thấy có một vấn đề mà nhiều người trong cuộc sống vẫn thường hay mắc phải, đó chính là cái tật thích phán xét người khác.

Một người làm nghề viết văn học, tiểu thuyết cái chuyện họ nhạy cảm, lãng mạn, có phần hơi yếu đuối thì đó cũng là con người của họ vốn dĩ đã như thế. Chứ họ đâu có muốn ? Nếu như Susan đã cảm thấy không nên chọn một người Edward để đi đến hôn nhân, thì ngay từ đầu nên buông bỏ thì hơn. Trong hôn nhân của xã hội hiện đại cũng vậy, tình yêu cần có sự tha thứ, và rõ ràng. Chọn thì chọn, và phải sống có trách nhiệm với nhau. Còn đâu có ai hoàn hảo? Một là một – hai là hai chứ, một sao có thể là ba ?

 

Điện Ảnh · Điện Ảnh - Sách, những thứ mang giá trị học thức

Bình luận phim : In Darkness (2018)

Nội dung : 

Một nhạc sĩ mù nghe thấy một vụ giết người được thực hiện trong căn hộ ở tầng trên của cô, điều đó sẽ đưa cô xuống một con đường tối tăm vào thế giới ngầm tội phạm của London.

Thời lượng : 1h40m
Thể loại : Thriller, tâm lý tội phạm
Đạo diễn : Anthony ByrneNatalie Dormer
Diễn viên : Natalie Dormer (Sofia), Emily Ratajkowski (Veronique), Ed Skrein (Marc), Jan Bijvoet (Radic)

Cảm nhận :

Phim thuộc dạng ly kỳ, hồi hộp tiết tấu đi nhanh nên thời lượng 1h40m để giải quyết một vụ án kiểu đan xen nhau như thế là ổn rồi. Khi xem đến kết thúc, tôi cũng thắc mắc tại sao Sofia lại phải giả mù ? Nhưng rồi đến khi ngẫm nghĩ lại thì phim cũng mang nhiều tính chất hư cấu, hơn nữa là chuyện một cô gái phải giả mù để xây dựng kế hoạch trả thù của mình là cũng chấp nhận được. Điều khó khăn nhất chính là khi Sofia nhận ra kẻ thù mình cần tiêu diệt lại chính là người cha đẻ mình. Tình cảnh này gây lên éo le lên tâm lý của nhân vật, không lạ gì khi cô ngồi ở chính căn nhà mình chờ Radic đến, kết thúc toàn bộ mọi chuyện.

In Darkness là một trong những phim điện ảnh đầu tiên tôi xem có Natalie Dormer thủ vai chính. Biết chị từ trong vai Margaery Tyrell – của Game of Thrones và đặc biệt ấn tượng với cái khuôn miệng khá là cute. Ánh mắt dễ hút hồn người khác. Dù sao đi nữa, phim này tôi chỉ chấm 5 điểm thôi ạ, diễn viên thì không còn gì để bàn, có điều kịch bản như vậy chỉ gọi là ở dạng chấp nhận được thôi.

Điều cuối cùng tôi thích nhất trong phim là bối cảnh căn phòng của Sofia, cảm giác nó thật yên bình, chỉ mỗi điểm trừ đây là tòa nhà cũ nên tiếng ồn ở tầng trên bạn vẫn nghe rõ. Rất thích cái khung cảnh ánh đèn lờ mờ, và yên tĩnh kiểu căn hộ nhỏ như này.