Unfriend.

Hồi tôi mới về Móng Cái, cách đây khoảng hai năm, hồi đấy thì cũng chưa đi nhiều ở Móng Cái, dù biết nó là thành phố nhỏ nhưng thực chất tôi không hiểu lắm về nơi này. Có cái quán Net ở gần nhà, tôi thi thoảng ra đấy chơi, thì gặp ông bạn này thấy tôi ngồi đánh DotA 2. Thế là từ đấy cũng quen, rồi sau này tôi lại gặp cậu này ở bên Đông Hưng, hồi tháng Mười. Dịp đó là tôi đang đi phụ ông anh trai tôi bán thuốc lá trong dịp lễ của người Trung Quốc. Qua đôi câu chuyện thì bọn tôi cũng có được thông tin liên lạc, Facebook, telephone,… các thứ.

Mối quan hệ nào lúc còn mới thì nó chả đẹp : Bạn này biết được sở thích về nhạc Trance của tôi từ Facebook. Tối ngày hôm sau, thấy ông ấy rủ đi cafe đàm đạo chém gió. Tôi còn nhớ là ngày hôm sau đấy anh em còn mang cả Laptop ra Nam Phong ngồi giao lưu các kiểu. Về cơ bản là bạn ấy cũng không biết về nhạc Trance, chỉ là đang thích EDM hiện tại thôi. Quan điểm của bạn ấy lúc đó là : Tôi và ông đều thích EDM, không thích Vina House như kiểu thanh niên Việt Nam. Không chỉ riêng cái đó, ông bạn này còn bảo rằng phong cách của tôi không giống mấy thanh niên ở Móng Cái. Bạn ấy nói không thoát ý, nhưng tôi hiểu cách ông ấy nói thôi. Đơn giản là tôi sống ở Hà Nội cũng đã được chục năm, và tôi cũng là một người có sự hiểu biết về âm nhạc, cũng như Internet tôi cũng am hiểu. Việc người khác cảm thấy như vậy về tôi là rất bình thường, tôi gặp nhiều.

Sang khoảng năm 2015, thì tôi cũng bận rộn với những việc riêng của tôi, nên gần như không mấy khi gặp cậu bạn này. Thi thoảng, tôi chơi DotA 2 ở dưới Ninh Dương, thì có thấy cậu bạn mượn xe. Hồi đấy lại còn thấy ông bạn qua lại cả mấy thành phần trẻ trâu, từ nơi khác đến dắt xuống Móng Cái. Tuy nhiên, không phải việc của mình nên tôi cũng chả quan tâm lắm ! Mãi đến khoảng cuối 2015, tôi mới lại hay gặp ông bạn này ở cái quán net Kingdom, chỗ gần chợ 1, có cái cửa hàng thuốc rẽ vào. Đợt đấy là gần đầu đông, hơi lạnh lạnh, tôi thì có thói quen tiện chỗ nào thì ngồi ở đấy thôi. Chứ để mà nói chỗ yêu thích tôi hay ngồi hồi đấy vẫn là quán Đức Phụng dưới Ninh Dương.

Thân nhau quá thì hóa bình thường : Để mà nói thì thời gian tôi biết bạn này cũng lâu, nhưng phải từ cuối 2015 cho đến đầu 2016 thì tôi mới hay gặp, cả hay đi với bạn này.

Sau cái hồi đi Armin van Buuren show ở trên Hà Nội, thì tôi có qua chỗ ông này ngồi ở trên PegaSus Cầu Giấy, Hà Nội. Nhớ rõ là hôm đấy, tôi bảo sang ben Vikings Gaming ngồi cho thoáng, nó có điều hòa cả quán rộng hơn, ngồi bên này bí lắm. Chính xác là hôm đấy ông bạn gọi GrabTaxi, tôi cả ông lên cái Rạp Chiếu Phim Quốc Gia trên Láng Hạ xem The Hunger Games (Pt. 2) – 2015 . Công nhận cái film chán đéo mê được ! Đêm đấy ngồi dưới Vikings, tôi nhớ sáng hôm sau ông bạn về sớm để bắt ô tô đi về Hải Dương hay Hải Phòng gì đấy dự đám tang ông chú thì phải.

Từ sau dịp đi Hà Nội về Móng Cái, có vẻ như tôi hay gặp ông Th. này hơn. Cũng chỉ là thỉnh thoảng ra ngồi DotA 2, xong rồi về. Công nhận cũng có những lúc tôi cả ông này cũng hết tiền, thời điểm hai thằng chưa có việc làm. Khi thì ông ấy có 5 chục, 100 cũng rủ mình ngồi, lúc tôi có tô mời. Cho đến khoảng giữa tháng Ba, khi mà tôi bán xe, cũng dư giả chút kinh tế, cũng mời lại ông bạn nhiều lần. Tôi nhớ lần cuối cùng ông bạn gọi điện cho tôi, cũng là cái ngày mà tôi hết tiền, lững thững đi bộ về nhà sau những tháng ngày phiêu du. Tiền thì cũng tiêu hết, ông bạn hỏi tôi còn tiền không đi uống nước. Tất nhiên câu trả lời ông cũng biết rồi.

Sau ngày đấy trở đi, gần như tôi không còn gặp lại ông bạn nữa, cũng không bao giờ thấy ông bạn í ới gì trên Messenger nữa. Mùa Shanghai Major diễn ra, rồi Manila Major, ESL One cũng không thấy ông bạn đâu. Uh thôi thì tùy ông bạn tôi, nếu như ông thích nghĩ theo cái kiểu là lúc ông cần một khoản để trả nợ, tôi đéo giúp ấy. Thì sao ông không nghĩ những cái hôm đi ăn đi chơi đấy thì tiền nào, ở đâu thế ?

Thế nào là bạn ? : Tôi cũng đã nghĩ là tôi với ông chơi với nhau là bạn bè đúng nghĩa, nhưng dường như không phải như thế. Chả có lý do gì chỉ lúc tôi có tiền, ông mới gặp tôi, còn lúc tôi hết tiền, đến một cuộc điện thoại ông cũng chưa bao giờ chủ động gọi luôn. Nói chung là tôi đéo thích mối quan hệ leo thang. Nếu một mối quan hệ chỉ là nền tảng trên chữ tiền thì nó không bao giờ có thể kéo dài được lâu đâu, ông bạn.

Qua đây tôi cũng rút kinh nghiệm là dù có quý ai, tôn trọng như nào cũng đéo bao giờ bỏ tiền quá hai lần. Đm, để rồi sau chúng nó coi thường mình vl ấy. Khi bạn dùng tiền để mua một buổi nhậu nhẹt hai thằng ngồi chém gió chẳng hạn, thì nó là ý nghĩa vl. Nhưng nếu bạn để họ quen với cái việc bạn luôn là người bỏ tiền, họ sẽ lợi dụng điều đó. Hoặc nếu như họ biết bạn có tiền (trong trường hợp của tôi), họ hỏi mượn tiền bạn. Nếu như bạn nói không, tôi khẳng định cái niềm vui giữa hai người kiểu gì nó cũng đi xuống không ít thì nhiều. Như trường hợp của tôi, lúc tôi đéo có tiền nữa, đéo thấy hắn đâu. 

Chả có gì là ngẫu nhiên khi hôm lâu rồi, qua nhà gọi ông bạn thì bà già ông lại bảo với tôi là :

– Cô không thích mày chơi với nó, vì con cô nó không ra gì, cô không muốn nó chơi với ai cả. Năm ngoái nó mời hết bọn này bọn nọ đến nhà, ăn đây, ngủ đây. Đéo chịu làm ăn ! Đến mẹ nó, nó còn đánh, thì chơi được với ai ?

Không lý do gì tự dung mẹ ông bịa được như thế đâu. Đến bà già ông, ông còn không coi ra gì, thì anh em bạn bè liệu ông tốt được với người ta không ?

 

Chơi DotA 2 vào giờ nào là hợp lý ?

Cái tầm buổi chiều trong ngày, là cái khoảng thời gian rảnh của tôi. Nhiều khi đang ở nhà, nhưng vẫn cứ phân vân ” ra ngoài làm tý DotA 2, hay ngồi nhà thưởng thức tý điện ảnh “. Quả đúng thật là vế sau nghe có vẻ khá hơn. Thường thì một buổi chiều, bạn chơi 4 games là hợp lý, sau đó thì cũng là dành thời gian cho cơm nước, sinh hoạt buổi chiều.

Kinh nghiệm của tôi rút ra là nếu có đi ra ngoài hàng chơi DotA 2, nên đi trước 12h hoặc 13h. Không bao giờ đi sau 14h ~ 15h. Bạn sẽ có nhiều khoảng thời gian hơn.

Thời gian bạn bật máy, update, chán chê mê mệt cũng 10 ~ 15 phút, xong mới bắt đầu find match. Vào cái buổi ngày hôm nay, đánh xong một trận, mà trận rõ là dở hơi, gặp đúng ông Pinoy phá game. Cảm giác phí mẹ mất 45 phút ! Muốn đánh tiếp trận nữa, cũng gần 17h. Thôi thì cũng đi về luôn, ra mua hộp cafe Việt về nhà, làm tập phim. Đặt nồi cơm, thế là xong.

dotabuff : http://www.dotabuff.com/matches/2439835182

Mà đkm, ức chế cái trận củ l*n` này có cái thằng Dazzle, nó đéo phá được mắt để làm Quest BattlePass gì gì đó, nó afk luôn. Ức chế vl mấy cái thằng Phillipines, đéo hiểu sao mình có nick mấy thằng này. Tức vl, mấy cái thằng mà vào game cứ quest quest gần như toàn mấy ông chưa đến tuổi vị thành niên, đánh DotA kiểu sách giáo khoa vl.

Summer days

Dạo này chả hiểu sao, những lúc rảnh rỗi. Mình hay hoài cổ thế không biết, mùa hè lúc nào cũng cho mình một cái cảm giác như thế.

KaLong Park : Thật ra nơi này chính là nơi tôi vẫn thường hay vui chơi những ngày con bé. Ngày xưa lúc tôi còn khoảng 7-8 tuổi, bố mẹ thi thoảng vẫn cho ra đây chơi mấy cái trò xe điện, đu quay, các thứ. Rồi thì lớn hơn tý nữa, khoảng vào lúc là học sinh cấp II, thì cũng có mối tình với cô bạn Linh ngày ấy, vẫn nhớ là em này nhà ở gần trường cấp II Móng Cái. Hồi ấy, sinh nhật đứa nào cũng kéo nhau ra công viên hết, bia bọt, bánh kẹo các kiểu. Nghĩ mà vui ! Giờ thì mất liên lạc hết, chả nhớ ai với ai, từ cái ngày mình đi Hà Nội học năm cấp 2 là không còn giữ liên lạc gì hết.

Nóng bức, muốn tìm một chỗ dừng chân, thì chỉ có ra đây là rất thoải mái và dễ chịu. Đi thể dục ở đây cũng rất dễ chịu luôn, tôi cũng dự định sáng 5h chạy ra đây thể dục mà chưa thực hiện được, vì tối ngủ muộn. Nếu như có ý trí, rèn luyện thì mùa hè chính là thời điểm hợp lý để rèn luyện sức khỏe. Sang mùa đông rồi, bạn khó có thể tập được, vì không khí ở Móng Cái là rất lạnh.

IMG_0694 copy.jpg
Ảnh chụp lúc 18:15

Tôi thích ngồi ở cái góc này nhất. Vắng người mà cũng mát, không đông như cái khu vực trên trên trên, gầm cầu Ka Long. Đoạn này hình như cũng có wifi của UBND MC, dùng cũng không đến nỗi nào, mà nó không đặt password như thế này thì liệu dùng được bao lâu ? Hôm qua, lúc chiều tối sắp về, tự nhiên lại thấy có cái em ngồi ở góc bên kia. Mình để ý thấy em ấy ngồi cũng lâu phết rồi, phải từ trước lúc mình ra đây. Thôi thì ra bắt chuyện làm quen cái có sao đâu :)).. Tỷ tê một lúc lâu mới biết là em ấy tên Minh, người Hà Cối, ra đây làm ăn, 24 tuổi, thuê nhà ở gần cái khách sạn Biển Bắc. Nhìn cũng được ! Không đến nỗi, nếu trang điểm, ăn mặc đẹp vào tý thì nhìn cũng ra gì đó !

Đôi khi, nắm bắt được những khoảnh khắc đẹp, tranh thủ làm vài shot ảnh :

IMG_0695 copyIMG_0697_Copy

A State Of Trance 767 (09.06.2016) :  Hôm qua mới bắt đầu nghe ASOT của tuần trước, công nhận 767 toàn bài hay dã man.  Mà cái cảm giác ngồi nghe Trance dưới ánh đèn đường phố, lại gợi cho mình nhớ về những cái ngày còn ở Mỹ Đình, Hà Nội. Toàn kỷ niệm xưa tìm về. Rất nhiều bài hay trong ASOT767, nhưng mình chỉ gợi ra những track ấn tượng với mình nhất :

Adagio Sensus & Ellie Lawson – Easy For You (Frainbreeze Remix)
Ferry Corsten pres. Gouryella – Neba [Tune of the Week]
Alex Wright – Golden Gate
John O’Callaghan & Clare Stagg – Lies Cost Nothing (Will Atkinson Remix)
Ben Gold & Ruben De Ronde – Era Festivus (Mhammed El Alami Remix)
Michael L. feat. Alyona B. – I Will Never Burn Again (Stoneface & Terminal Remix)

Alex M.O.R.P.H. & Den Rize feat. Natalie Gioia – Angelic
Mark Sixma & Emma Hewitt – Restless Hearts (Ben Nicky Remix) [Future Favorite]
Aly & Fila vs. Luke Bond feat. Audrey Gallagher – A Million Voices

Ultimate – Your Destiny

AYDA – Centurio : nghe nhạc của AYDA cảm giác khó diễn tả lắm.

My new picture

Dạo này mình vẫn gầy, tuy có lên cân hơn so với hồi trước. Nhưng về cơ bản là vẫn không thích cái trò chụp ảnh lắm. Thôi thì cứ làm cái ảnh mới cho nó đi kịp với thời gian.

IMG_0686

13.06.2016

DotA 2 n’ Life.

Rất lâu rồi, tôi không chơi DotA 2 ban đêm cùng những người bạn online ngoài quán game. Lần cuối cùng chắc là khoảng cuối tháng Tư thì phải. Vì vậy, thú này lại được thực hiện vào cuối tuần trước.

Đéo hiểu sao mình ghét cái bà chị trông quán ở bên 73, phố 5-8 thế. Nhìn mặt con mụ lúc đéo nào cũng thấy hằm hằm như băm vào lỗ, đã trông quán thì phải tươi tỉnh lên một tý. Đéo ai làm gì mà phải căng ? Cứ tưởng nó chuyển sang chế độ bật máy chơi đêm rồi, thì một lúc sau khi mình vào game, năng nặc bảo tất cả người chơi ngừng hết mọi hoạt động, và tắt hết máy vì chuẩn bị có công an vào kiểm tra đột xuất.

Mình đang từ 1 game Low Priority, hết ván là hết luôn cái dớp LP để đánh Rank rồi. Đm, nó bảo mình quit. Thôi, cuối cùng là nói nó cũng đéo hiểu cho. Mình phải ngậm bồ hòn làm ngọt, xác con mẹ nó định luôn là kiểu gì cũng sẽ ăn thêm 5 ván low nữa. Bảo sao MMR của tôi mãi đéo lên được. Thôi thì lại phi xe xuống Ninh Dương, cứ hy vọng là sẽ reconnect được, ngờ đâu …biết ngay, lại ăn thêm 5 game LP nữa. Nguyên cái đêm hôm đấy ngồi tẩy cái dớp này. Tẩy xong, định làm trận Rank thì vừa vào phần Loading… nó lại mất điện phát nữa. May chưa vào trận, chứ không chắc điên mất. Qua đấy, cũng rút kinh nghiệm là nếu có đánh ban đêm, tẩy xong tốt nhất là nghỉ một vài ngày cho nó hết dớp LP đã. Lần sau, nếu có bị mất điện hay dissconnect thì cũng không bị ăn LP, hoặc chỉ cùng lắm là môt ván thôi.

Cả đêm, chả ngủ được, đã thế 5h hơn đã phải mang xe về đưa cho mẹ. Lâu lắm rồi lại còn chả bao giờ ngủ ngày, hôm nay lại đổ đốn. Công nhận thức đêm, đảo lộn sinh hoạt, hút thuốc lá phát người cứ như đi mượn. Mệt khủng khiếp ! Trời thì lại còn mất điện từ lúc 5h sáng đến tận gần trưa mới có điện, thì mình cũng đi ra ngoài rồi. Ngồi DotA buổi sáng đúng là nóng bức thật. Cái quán ông Phụng tuy là bốn cái quạt trần, nhưng mà từ cái lúc bước vào vẫn cảm giác không khí rất là hầm hập.

Mà tôi không hiểu sao mấy cái ông Philippines hay nói chung là nhiều ông chơi DotA 2 rất là thích cái trò đổi tên nhé. Cái friend list của tôi nhiều khi chả nhận ra ai với ai, vì các ông đổi tên vô tội vạ. Được cả mấy ông Việt Nam cũng thế. Chả khác gì Yahoo Mesaenger ngày xưa. Steam phải update thế nào cho chúng nó hết cái trò này đi chứ. Trong list mình có cái thằng Kan Biru gì gì đấy, đánh thì cũng gà, nhưng được cái anh em nhờ vả nó cũng giúp. Hôm dính 5 game LP, ông em cũng chịu khó ngồi tẩy cho mình. Mà k hiểu sao nó đánh tận 19 trận mới hết? Công nhận trình ông này cũng gà, đánh với nó rồi nên cũng biết. Toàn thấy thua…

Cái đêm Chủ Nhật, công nhận mình gặp party với team ngon, đánh cũng mát tay. Cái game Zues mình chỉ đánh vị trí quá tròn vai, nhưng 3 games Keeper of the Light ở vị trí support là có vẻ phong độ giống với hồi còn hay nghe PillowTalk. Chắc phải download replay, rảnh xem lại. Đánh support quan trọng nhất chính là phải làm sao di chuyển hợp lý, và có mặt trong các tình huống xảy ra combat. KOTL cũng là một trong những support yêu thích của mình, đây không là một disable quá mạnh, nhưng nếu chọn ví trí tốt trong team, đứng sau tung skill. Quả thật, ông già này cực kỳ gây được nhiều damage và phiền nhiễu cho team địch.

Ngồi đến sáng, lăn ra ngủ, vì tôi cảm thấy đuối đuối, mà lại đang tầm khát nước. Để ý là ngồi ở đây khá là mệt. Không như ngồi bên 73/5-8, chắc vì không gian bên này bí hơn. Có một điều tôi không thích mỗi khi ngồi đánh DotA 2 ban đêm ở quán là buổi sáng không về nhà ngủ được. Nhà có người, chắc chắn mình không thể đi đâu từ đêm không biết, về ngủ vật ở nhà. Không hợp lý lắm ! Ngồi đến chiều, xem Manila Major, trận đấu giữa Newbee vs. OG, quả thật rất hâm mộ màn trình diễn Invoker của Miracle.

Sau đấy, tôi sang nhà bố ăn cơm. Bố thì ngủ, cô Minh thì nói chuyện với khách ở trên nhà. Mỗi mình tôi ăn ở dưới nhà, ngồi xem loáng thoáng trận Liquid vs. OG. Công nhận lúc này người mệt rã rời. Đêm hôm trước thì ngủ ít, háo nước nữa chứ. Ăn xong, đi bộ về bên nhà, mới thấy lúc có sức khoẻ và có cái xe cần thiết như thế nào. Haizz! Chỉ trách mình khôn 3 năm dại 1 giờ.

Đi đường, mình mới ngẫm nghĩ. Những lúc có tiền thì tiêu vô tội vạ, chả biết hưởng thụ cuộc sống đúng cách. Hè nắng nóng như thế này, giữ lại cái xe, thêm 1-200k là xuống Sa Vĩ chơi cũng chả quá tốn kém. Đi dọc công viên, khí trời mát mẻ, khác xa với không khí oi bức vốn có của mùa này. Cảm thấy mình thật quá tự làm khổ mình, cái thời gian trước. Mệt nhoài, tìm cái ghế đá ngồi, dừng chân, wifi thì dùng luôn của mấy cái hàng cafe. Tốc độ cũng gọi là tàm tạm, xem nốt chung kết Manila Major, ngồi đến 8h hơn thì đi bộ thẳng đường công viên về nhà.

Về đến nhà, ngay việc đầu tiên là mình phải tìm trong tủ lạnh xem có gì ăn không. Vẫn là mẹ là người chu đáo nhất, đã có sẵn hộp dưa hấu lạnh. Đi đâu xa, trời nắng nóng như này, có hộp dưa hấu ăn thì còn gì bằng nữa. Qua đó mới biết, dù có những lúc mẹ quá đáng, nói những câu khó nghe thì cũng chỉ là muốn tốt cho bản thân tôi. Cảm thấy hổ thẹn với chính bản thân khi mẹ ngày một có tuổi, mà phận làm con chưa giúp đỡ được gì nhiều.